watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4010 Lượt

mang đến cho tôi sự thoải mái. Nỗi buồn của một đêm quạnh vắng dường như được thay thế bằng những cảm xúc khác. Tôi không phải là một người tham lam, nhưng quả thật sự xuất hiện cùng một lúc khiến trái tim tôi xao động và luôn bị giằng co. Có những lúc trái tim tôi đã nghiêng hẳn về phía Lưu Ninh, nhưng Tiếu Vũ chợt xuất hiện như thầm thì với tôi rằng “Anh không đồng ý em ở bên người đó” và khiến tôi hoài nghi Lưu Ninh. Tôi không biết, không rõ, không xác định được tình cảm tôi dành cho Tiếu Vũ là gì, nhưng, tôi luôn cảm giác nếu tôi ở bên Lưu Ninh, anh ấy sẽ không vui, và nếu Tiếu Vũ không vui, mẹ sẽ không hài lòng.
Một đêm buốt giá, tôi cuộn tròn trong chăn và ru mình vào giấc ngủ. Chiếc túi cỏ ở đầu giường vẫn thoảng một mùi hương mát dịu.

Sáng hôm sau, tôi tự thưởng cho mình một buổi sáng ngủ nướng thay vì đi học. “Ở ngoài kia rét buốt biết bao nhiêu”, tôi nghĩ thầm và nhắm mắt ngủ tiếp, mặc cho ba cô nàng phòng tôi đều đi học. Đôi khi lười biếng cũng là một cách hưởng thụ cuộc sống này. Mãi đến gần trưa tôi mới chịu rời khỏi chiếc chăn ấm áp để ngồi bên cạnh màn hình máy tính và nhâm nhi một tách café. Thời gian như trôi chậm lại. Tôi không ngại ngần vào trang của Tiếu Vũ để xem. Những bức ảnh anh chụp luôn ẩn chứa một điều gì đấy rất mê hoặc, như thể ở đó ẩn chứa cả thế giới của anh vậy. Việc xem những bức ảnh anh chụp đã là mà nột niềm vui nhưng việc xem những bức ảnh hậu trường lại là một niềm vui khác, thú vị hơn nhiều. Những bức ảnh của cậu bạn cùng lớp đánh dấu anh là những bức ảnh ngộ nghĩnh. Một Tiếu Vũ dám bò xuống nền đất, hay trèo lên cây để chụp những bức ảnh đẹp. Cả những bức ảnh anh lụi hụi cầm những cọng cỏ nhỏ bé tập kết một thứ gì đó, giống như túi cỏ ở phía đầu giường của tôi. Tôi không đoán già đoán non thêm gì nữa, nhưng trong lòng thấy ấm áp lạ thường.

- Này! – Cánh cửa phòng mở ra với giọng lanh lảnh của Lưu Linh. Cô nàng dúi vào tay tôi một cái túi, mà bên trong là chiếc khăn của tôi.
– Chàng đưa cho nàng mà nàng không đến lớp, làm chàng ngại ngùng đi tìm lớp trưởng hỏi xem ai ở cùng phòng với nàng mang về giúp nàng đấy. – Lan Phương tua một tràng, giọng giễu cợt.
– Và nhờ Lan Phương, lại có thêm một câu chuyện về chàng và nàng được thêu dệt ở trên lớp. Giờ lớp mình cứ sôi xình xịch trước động thái của chàng và nàng. – Kỳ Yến, cô bạn còn gọi trong phòng bước vào, nói thêm cho tôi biết rõ tình hình.
– Và nàng thì đang ngồi xem trang của chàng, có lẽ còn tủm tỉm cười nữa. – Lưu Linh bỗng dưng hùa cùng cả đám trêu tôi. Lần này thì tôi không biết chối thế nào, đành ngồi im chịu trận.

Đôi khi đa số không chấp nhận bản chất của sự thật mà họ chỉ chấp nhận viễn cảnh họ đã dựng ra.
Và sự thực là, bất luận bạn tiếp nhận hay không tiếp nhận sự thực thì sự thực vẫn là sự thực, những gì qua thêu dệt và bày đặt sẽ bị mài mòn theo thời gian, chỉ còn chân lý, chỉ còn những gì vững chãi qua bia miệng sẽ chẳng thể thay đổi.

Buổi tối tôi phải đi làm bù cho một tuần trước tôi không đi làm nhưng điều ấy không khiến tôi khó chịu mà còn cho giúp tôi trốn thoát bởi sự trêu chọc của những cô nàng nghịch ngợm. Tôi rời khỏi phòng từ chiều, chẳng để làm gì, chỉ đơn giản bởi khi tâm trạng người ta khá lên nhiều, người ta sẽ đồng ý lộ diện bất kể nắng chói chang hay mưa rét buốt. Nhưng, chiều nay nắng không chói, đương nhiên mưa cũng không rơi. Ngập đất trời một màu trắng tinh khiết. Tuyết phủ lên tất thảy những gì tuyết có thể phủ. Trên đường lưu lại nhiều vết giày với nhiều kích cỡ khác nhau. Tôi chạy vào khoảng tuyết xốp trắng muốt bên đường. Đôi boots cao cổ của tôi bị ngập sâu vào trong tuyết, nhưng không phải vì vậy mà tôi kém phần nghịch ngợm. Tôi rung nhẹ tán lá thông bên đường, những bông tuyết rơi lả tả xuống phía dưới như tái tạo lại cảnh tuyết rơi. Giữa ánh nắng nhạt, những bông tuyết lấp lánh xoay xoay. Tuyết chạm vào da mặt tôi, mát lạnh. Có lẽ tôi sẽ cứ nghịch ngợm một lúc lâu nữa nếu không phát hiện ra có một người đang đứng gần tôi, từ nãy đến giờ.
– Em nghĩ bộ ảnh lần này anh nên đặt tên là gì? – Tiếu Vũ nháy mắt trêu tôi.
– Sao anh cứ chụp trộm em thế?
– Đẹp thì chụp! – Anh thản nhiên nói.
– Đẹp cái đầu anh ý! – Tôi cau có.
– Anh nói tuyết đẹp, em đừng có tưởng bở nhé. Em chỉ làm nền cho tuyết thôi.
– Nền này! – Tôi nói và ném thẳng vào Tiếu Vũ một nắm tuyết to.
Anh không đề phòng nên lãnh trọn một trái cầu tuyết. Đương nhiên anh không chịu thua, anh chạy đến bên đường, nắm một trái cầu tuyết lớn thật lớn và ném về phía tôi. Chả dại gì mà đứng im để chịu đòn, tôi bỏ chạy, còn Tiếu Vũ thì đuổi theo phía sau. Đến một khoảng đất trống hơn thì cuộc chiến giữa chúng tôi thật sự bắt đầu. Cả hai cố tìm những khoảng tuyết dầy nhất nhiều nhất để nặn cầu tuyết và không ngừng ném về đối phương. CÓ lúc không kịp làm cầu tuyết, tôi dồn một vốc tuyết, tiếp cận anh và hất thẳng vào đám tuyết ấy vào mặt anh. Anh quỳ hẳn xuống như kẻ thua cuộc thì tôi cười hả hê, nhưng Tiếu Vũ cũng không chịu thua, anh trả về phía tôi hai quả cầu tuyết – trúng mặt – khi miệng tôi đang há rộng vì cười anh. Cảm giác tuyết

chạm vào mắt, chui vào mũi vào miệng quả thật là khó chịu nhưng, dường như niềm vui lại xoá nhoà sự không thoải mái ấy. Được ở bên anh, hồn nhiên như hai đứa trẻ có lẽ là quãng thời gian đẹp nhất mà tôi và anh có. Trong vô thức, kí ức về quá khứ của tôi hiện lên là những ngày tôi với anh bên nhau, là tuổi thơ chúng tôi gắn liền với nhau, như thể bây giờ, thời điểm này tôi và anh đang tái tạo ký ức vậy.
Sau khi đỡ hai trái “lựu đạn” của anh, tôi giả vờ giận dỗi đổ rầm người xuống tuyết, không đau mà là một cảm giác thích thú khó tả. Anh chẳng đỡ tôi dậy, chẳng dỗ dành tôi mà lấy máy ảnh ra bấm liên tục. Ôi anh chàng nhiếp ảnh, sao cứ mãi tác nghiệp với tôi thế này! Sau cùng, hai chúng tôi bắt tay giảng hoà và cả hai hì hục đắp một chú người tuyết, đầu tròn thân tròn chẳng giống ai. Người tuyết ấy có hai mắt là hai quả thông khô, mái tóc là những chiếc lá thông xanh mướt, chiếc mũi dài từ một cành cây khô và chiếc miệng nhỏ xinh được lấy từ ba mẩu kẹo mầu cầu vồng trong túi khoác của tôi. Và tôi lại vinh dự được làm nền cho người tuyết ấy, Tiếu Vũ dường như chẳng bao giờ bỏ sót bất cứ khoảnh khắc nào trong cuộc sống, là vui, là buồn, là thơ mộng, lãng mạn hay dã man, anh đều muốn lưu lại. Và tôi biết, tôi đang đi rất gần, rất gần tâm hồn anh, trái tim anh.
– Đi ăn với anh nhé! – Anh ngỏ lời mời khi buổi chiều sôi động của chúng tôi kết thúc và tôi không có lý do gì để từ chối.

***
– Em đến rồi! – Tôi chào chị Hiểu Thư khi bước vào quán. Lưu Ninh đang pha chế đồ uống nên có lẽ không nhìn thấy tôi. Tôi còn chưa biết phải cư xử thế nào vì nụ hôn tối qua nên tôi cũng im lặng đi vào phòng thay đồ.
– Hai đứa này hôm nay sao thế nhỉ? – Chị Hiểu Thư lẩm bẩm, đủ để cả hai đứa nghe thấy.
Lưu Ninh hôm nay không nói gì với tôi, có vẻ như cậu ấy đang giận dỗi điều gì đó, hoặc là cậu ấy cũng thấy bối rối vì tối trước đã trót lỡ hôn tôi. Mọi thứ hôm nay như một bản nhạc lỡ nhịp, các âm thanh không hoà vào nhau mà rời rạc, lởm khởm thậm chí khiến người nghe thấy ngột ngạt và muốn tháo chạy.
Nếu như những hôm khác, tôi sẽ chờ Lưu Ninh mở lời, nhưng hôm nay thì khác. Ban chiều Tiếu Vũ đã mang cho tôi một tâm trạng thoải mái, có lẽ bởi vậy mà tôi thấy

thấy mình bao dung hơn.
– Cậu có vẻ mệt? – Tôi mở lời, hỏi Lưu Ninh.
– Đôi chút!
– Có sốt không vậy? – Tôi đưa tay lên sờ trán Lưu Ninh, tôi e ngại tối qua do đưa tôi về mà cậu ấy bị cảm, thì tôi là người có lỗi. Nhưng Lưu Ninh lại tránh đi, khiến tôi có phần hụt hẫng.
– Cậu và Tiếu Vũ, là thế nào? – Lưu Ninh nhìn thẳng vào mắt tôi với một ánh nhìn khó hiểu.

- Bạn bè.
– Lúc nãy mình thấy cậu và Tiếu Vũ đi cùng nhau và có vẻ như cậu rất vui. – Lưu Ninh nói, nét mặt có chút giận dỗi ngồ ngộ khiến tôi phì cười.
– Ừ, mình với anh ấy đi ăn cùng nhau. Đúng là rất vui, nhưng mà sao cậu lại biến thành trẻ con thế này, chàng trai trẻ? – Tôi nhéo vào cánh tay Lưu Ninh.
– Cậu nói là cậu và Tiếu Vũ không có gì, chỉ là bạn thôi.
– Bạn bè không thể đi ăn với nhau sao? Cậu đang nghĩ gì vậy? – Tôi nói kéo dài giọng, cố tình trêu tức Lưu Ninh, hiếm hoi lắm tôi mới bắt gặp cậu ấy trẻ con như vậy.
– Nghĩ gì kệ tớ! Cậu mang cho khách đi này, bàn số sáu! – Lưu Ninh đặt tách café vào khay, nói với tôi giọng bực bội.
Tôi liếc nhìn Lưu Ninh rồi mang café ra cho khách. Lúc quay về quầy phục vụ tôi cứ tủm tỉm cười và hình như Lưu Ninh càng bực tôi. Đôi khi tôi không hiểu chính con người và trái tim tôi nghĩ gì. Khi ở bên Lưu Ninh tôi thôi nghĩ về Tiếu Vũ và khi ở bên Tiếu Vũ thì tôi chỉ nghĩ về anh mà thôi. Là do tôi đa tình hay do cả hai chàng trai bên cạnh tôi đều quá đỗi quyến rũ và đáng yêu. Tôi luôn thích trẻ nhỏ, và các chàng trai thì luôn biết cách vô tình biến thành những cậu nhóc đáng yêu.
– Chẳng hiểu nổi cậu luôn! – Lưu Ninh có vẻ bức xúc.
– Hiểu gì?
– Cậu không có chút cảm xúc nào với tớ à? – Lưu Ninh hỏi, giọng bớt gắt.

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT