|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tưởng lừa tôi lên giường.
Thân thể tuy run rẩy không thôi nhưng chút lý trí còn sót lại trong đầu nàng lên tiếng.
Nhưng mười phút sau, cô bị hắn lừa từng bước một tới bên giường.
– Anh là đồ vô lại a!
– Anh không muốn phải chờ đợi nữa, nếu không mau chóng bắt em làm người phụ nữ của anh, anh thật sự không ngủ ngon được.
Hắn khẩn cấp vô cùng, chờ không kịp vội cởi quần áo của chính mình, cô vừa nhìn thấy thân thể hắn, đầu óc đã không còn nghĩ được chuyện gì nữa
– Đợi chút. . . Nến ở dưới lầu. . . Không thể bỏ vậy được. . .
Cô biết chủ ý hiện tại của hắn, đang muốn dùng sắc đẹp bức cô đi vào khuôn khổ, cô muốn chống đỡ lại a.. . . Không được, miệng khô lưỡi khô, toàn thân vô lực, căn bản, cô không thể nào chống đỡ được vẻ đẹp quyến rũ của hắn.
– Anh đã sớm an bài tốt, em không cần lo lắng chuyện kia, hiện tại em chỉ được nghĩ về anh thôi.
Quả thật, hiện tại trong mắt cô chỉ có hắn, bởi vì thân hình vạm vỡ kia đang gần sát bên cô, sao cô có thể nghĩ tới chuyện gì nữa? Tim nhảy loạn lên thình thịch, máu sôi trào giống như muốn phun ra, đầu óc thật là trống rỗng, đầu hiện lên vô vàn câu hỏi tại sao tại sao không có đáp án,
Đôi môi mãnh liệt đi xuống bên dưới, Lôi Tân Dương trêu chọc mọi cảm giác của cô, hai tay bận rộn cởi đồ của cô, không đến một phút đồng hồ, thân thể của hai người đã không còn vật cản, bàn tay khẽ thăm dò từng tấc trên cơ thể đối phương….
Một đêm triền miên, hắn dường như không hết thỏa mãn. Như một mãnh hổ đang ngấu nghiến con cừu non. . Không, dùng từ con cừu để hình dung người phụ nữ này không chuẩn xác, mà là cọp mẹ, bởi vì cô rất nhanh để cho hắn phát ra tình cảm của hắn, cũng có lúc buộc hắn xuất khẩu ra ác ngôn, giờ khắc này hắn hoàn toàn lĩnh ngộ, ngàn vạn lần không thể xem nhẹ nữ nhân, nếu không tại sao lại nói là “phụ nữ lòng dạ rắn rết”, mà không phải “nam nhân lòng dạ rắn rết” ? Nam chân nói chung đều là bại tướng dưới tay nữ nhân….
Đây chính là hạnh phúc sao? Mở mắt ra, điều đầu tiên nhìn thấy chính là nam nhân âu yếm bên mình, nhìn qua một lần ngũ quan của hắn, đường nét quyến rũ, rồi lại ôn nhu, mái tóc nhìn qua hơi tệ một chút, nếu không phải dáng người hắn khôi ngô, nhìn từ phía sau, còn tưởng rằng đó là phụ nữ, nào có nam nhân nào đầu tóc dài đến vai?
Tuy rằng tình yêu không có đạo lý gì đáng nói, nhưng yêu nam nhân này thật sự không phải một điều thông minh, cô cũng rất khó tin tưởng rằng mình thực sự ngu dại như vậy.
Có một câu nói: nữ nhân là kẻ gây tai hoạ, cô lại cảm thấy nam nhân như hắn mới là kẻ gây tai hoạ.
Lúc này, Lôi Tân Dương bỗng cựa mình, Tống Oánh Tâm vội vàng nhắm mắt lại, bất ngờ dậy khiến cho cô thẹn thùng không biết phải làm sao?
– Đi nào, em đi chuẩn bị một bộ quần áo để tắm rửa, chúng ta phải đi ra ngoài.
Hắn đã sớm nhận thấy rằng cô đã tỉnh, hôn lên môi cô một cái, hắn không có chờ cô đưa ra vấn đề liền đứng dậy xuống giường, cô mở mắt liền nhìn thấy thân thể hắn trần trụi, vội vàng dùng hai tay che khuất mắt, vấn đề tới bên miệng đương nhiên nuốt trở lại đi, phản ứng của cô hiển nhiên làm tâm tình hắn khoái trá, hắn vui vẻ cười ha ha, không quên nhắc nhở cô động tác nhanh một chút.
Tối hôm qua cái gì cũng làm rồi, còn thẹn thùng như vậy sao? Không có cách nào trốn đi, bởi vì da mặt của cô tương đối mỏng, đành chờ hắn vào phòng tắm, cô mới rời giường mặc quần áo, sau đó trốn về phòng mình.
Bữa sáng qua đi, bọn họ an vị trên xe, rốt cục là bọn họ sẽ đi đâu?
– Anh nghĩ mang em tới chỗ này, đương nhiên là nơi có thể làm điều xằng bậy với em.
Lôi Tân Dương nháy mắt với cô. – Anh chưa có ăn no, hôm nay không ăn no nê, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em!
– Anh thật không đứng đắn.
Tống Oánh Tâm xấu hổ đỏ mặt, kỳ thật hiện tại trong lòng cô suy nghĩ cũng
không kém là bao nhiêu, đây đều là bị hắn lây bệnh!
– Anh rất nghiêm túc, đây là điều duy nhất anh đang nghĩ lúc này.
Tuy nhiên, cô vẫn tưởng hắn nói đùa, bởi vậy khi bọn hắn ở trong suối nước nóng Ôn Tuyền, cô vẫn còn hoài nghi đây là một trò đùa của hắn.
– Rốt cuộc anh định đùa điều gì thế?
– Không phải anh vừa mới nói sao, anh muốn mang em tới nơi mà có thể triền miên cả ngày, đương nhiên, một khi đã đến đây, chúng ta sẽ ở lại một đêm.
Đúng là nữ nhân không có lương tâm, lời hắn nói, cô cũng không thể nghiêm túc đối đãi sao?
– Anh đừng có làm loạn đấy nha.
– Sao em cứ nghi ngờ tấm lòng chân thành của anh thế? Nếu không phải vì lo da mặt em quá mỏng, hay thẹn thùng, anh sẽ không mang em chạy tới nơi này, anh cũng không quan tâm Bác Hạ cùng dì Hồng sẽ ở sau lưng chúng ta cười trộm.
Lúc này cô nên tin, hắn từ đầu đến đuôi rất nghiêm túc.
– Sắc lang! Tống Oánh Tâm hờn dỗi trừng mắt.
– Em không vui sao?
Lôi Tân Dương lại tình tứ nhìn cô, lúc này mắt thả ra mười vạn Volt điện lực, hắn chính là muốn dùng sắc đẹp mê hoặc cô thần hồn điên đảo, bằng không, cô sẽ làm cho hắn mê loạn thất hồn lạc phách, chẳng phải là rất bất công lắm sao?
Hồi tưởng một màn mạc điên cuồng nóng đêm qua, cô liền biến thành anh đào đỏ tươi ngon miệng, có thể nghĩ rằng, đại não đã bị tà niệm tràn ngập sắc lang, chịu không nổi loại kích thích này, cô không nhịn được phát ra tiếng rên.
– Em như thế nào có thể hấp dẫn nam nhân như vậy?
Kế hoạch trước tiên đến ngâm nước nóng, trình diễn một đoạn lãng mạn, kế tiếp tại trong nước mây mưa thất thường, loại hình ảnh kẻ nào tưởng tưởng ra trong lòng cũng sớm nhiệt huyết sôi trào, trên người hắn sớm không còn một mảnh y phục, nhanh chóng kéo y phục của cô, hung hăng ăn no nê, từ đầu đến chân, hắn tận tình gặm nhấm, thật sự là mỹ vị cực kỳ!
Đến khi bụng cả hai sôi lên vì đói, đồng hồ đã là ba giờ chiều, nhưng cho dù vội vàng chiếu cố cái dạ dày đang chịu ngược đãi, có người chính là không chịu an phận, liền giở trò xấu, hại người đối diện giống một con tôm nấu chín đỏ.
– Lôi Tân Dương, đừng quấy rối em nữa!
Tống Oánh Tâm chột dạ liếc khắp mọi nơi, trong nhà ăn ngoài bọn họ ra còn có một vài người khách nữa.
– Anh dùng não bộ chỉ huy bắt nó nằm im, nhưng nó không ngoan, thích làm xằng làm bậy, anh không có biện pháp, nếu em có thể thì cầm dây thừng bắt trói nó ngoan ngoãn lại.
Hắn làm bộ đáng thương chớp chớp mắt, trong giây lát toàn thân cô trở nên mềm nhũn, nói ra được những lời như kẹo kéo này, hắn quả thật là cao thủ.
Cô trợn mắt, nếu cô thật sự cầm dây thừng trói chặt chân hắn lại, đảm bảo bọn họ sẽ trở thành tiêu điểm của cả phòng ăn.
– Dạ dày trống trơn sẽ làm tâm tình anh bất hảo, em muốn cho anh tức giận quay trở về biệt thự sao? Nếu không muốn thế thì để cho anh ăn một bữa thật ngon đi.
Thật không còn cách nào đối với nam nhân này, không ngẫm lại xem, hắn áp bức cô, thể lực của cô đã sớm cạn kiệt nghiêm trọng, cũng không thể tạm nghỉ sao?
– Em ăn quá chậm.
Hắn thoạt nhìn càng ngày càng đáng thương, giống như đứa trẻ bị mẹ xử phạt không được ăn cơm.
Sao hắn không biết xấu hổ còn chỉ trích cô?
– Nếu anh không làm loạn, em không cần nửa giờ có thể ăn hết điểm tâm.
Lôi Tân Dương thực sự hóa thân thành đứa trẻ ngoan ngoãn, hệt như lần đầu tiên đến trường, hai chân không hề xâm lấn lãnh thổ của cô, nhưng rất nhanh hắn phát hiện ra, ăn cơm no xong vẫn chưa xong lệnh cấm, hắn còn phải đưa cô đi tản bộ, tình hình bị đảo lộn, hắn trở thành một con thú cưng của cô.
“Độc nhất là lòng dạ nữ nhân!” Hắn muốn hét lên, hét lên thật to, thẳng đâm sâu vào tim người phụ nữ bên cạnh hắn.
Cô cười thật vui vẻ, không có ý định lãng phí võ mồm với hắn, tuy rằng nơi này cách biệt thự không xa nhưng cảm giác hoàn toàn mới lạ, giống như “Nghỉ phép”, nhiều thêm một phần ý thích, bớt đi một phần quy củ.
Nữ nhân vô tình, lão bà tàn nhẫn, nha đầu xấu xa, mụ la sát vô lương tâm … Hắn có thể dự đoán được đích từ ngữ toàn bộ phái trên công dụng, nàng thật sự rất muốn ôm bụng cười to. May sao cô kịp thời đem tiếng cười nuốt xuống bụng, chứ nếu không làm cho hắn tức giận, không chừng hắn sẽ vác cô lên vai quay trở lại Ôn Tuyền quán mà hành hạ cô tới nơi tới chốn, hắn không bao giờ quan tâm ánh mắt người ngoài nhìn, .
Trở về Ôn Tuyền quán, bọn họ chậm rãi đặt chân vào bể nước nóng, thả lỏng cơ thể, hai cơ thể giống tiểu hài tử đùa nghịch trong bể nước hồi lâu mệt lử, cuối cùng lên phòng nghỉ.
Bất quá, hắn không thể giữ thân mình yên lặng được, ngón tay đùa nghịch mái tóc cô, cuốn một lọn, thả ra, lại cuốn một lọn tóc, lại buông. Tóc của cô mượt mà thật khiến người khác yêu thích không muốn buông tay.
– Anh có biết ba mẹ em mất như thế nào không?
Đây là tâm tình sâu kín của cô không bao giờ muốn thổ lộ với ai, nhưng một khi thân thể đã hoàn toàn trao cho hắn thì cũng nên chia sẻ nội tâm của cô từng chút một với hắn.
Chuyện này thình lình diễn ra làm Lôi Tân Dương giật mình, nhưng hắn nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, duỗi tay kéo cô vào trong lòng mình, ra vẻ thoải mái:
– Em rất ít nói, chưa bao giờ nói ra tâm sự của mình.
Qua bác Hạ hắn cũng tìm được một ít thông tin.
Một lát sau, Tống Oánh Tâm nói giọng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




