|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
buồn bực sao?
Mặc dù chuyện này là do cô dựng nên, nhưng nếu như hắn không có ý xấu, hai người bọn họ sẽ đến nỗi biến thành quan hệ như hôm nay sao?
Cô càng nghĩ càng rối rắm, có chút giận đẩy hắn ra, muốn bò lên trên bờ, cô mới nâng một chân lên, hoa huyệt non mềm của cô liền lộ ra trước mặt hắn, dính vào nước ấm, nở rộ rất tươi, rất rực rỡ.
Hắn ngừng thở, một tay kéo cô xuống, chính là một hồi mãnh liệt.
Thời điểm Vu Linh San bị hắn hôn thở hổn hển, trong lòng mặc dù cũng rất muốn, nhưng lúc này cô lại đang suy tư một vấn đề, cô không muốn trở thành công cụ phát tiết của hắn, giữa bọn họ cần phải hảo hảo thông suốt, mà không phải luôn luôn triền miên như vậy.
Cô có chút tức giận đẩy hắn ra, lấy chiếc khăn tắm ở bên cạnh khoác lên mình chạy đi.
Lục Hiên Vũ thấy cô không giải thích được tức giận, hay bởi vì dục vọng kia không chỗ phát tiết cũng hết sức nổi giận, tròng mắt ám trầm, mang theo hung ác nham hiểm, vẻ mặt lạnh lùng, nhàn nhạt mím môi.
Hắn mặc quần áo tử tế ra ngoài, nghe phục vụ nói cô đã rời đi rồi.
Hắn mặc dù cảm thấy cô tức giận có chút không thể nói lý, đột nhiên cũng cảm thấy mình có phần nóng nảy, giống như chưa từng thấy qua phụ nữ, bất quá cũng là kiêng ăn đã lâu, đột nhiên tìm được một món đúng khẩu vị liền muốn ăn một bữa Thao Thiết [1"> thịnh yến.
[1">: ác thú trong thần thoại Trung Quốc, là một con ác thú ăn không biết no
Lục Hiên Vũ không khỏi cười cười, đi ngang qua tiệm bánh ngọt còn mua một chiếc bánh ngọt nhỏ, chuẩn bị trở về hò hét với cô vợ nhỏ này. Hắn mới vừa lập gia đình, đối với khái niệm gia đình cũng không phải là rất hiểu, nhưng hắn biết, nếu kết hôn, hắn liền bắt đầu phải có trách nhiệm chăm sóc tốt gia đình này.
Khi về đến nhà, cư nhiên phát hiện Vu Linh San không ở nhà, gọi điện thoại cho cô, cô cũng không nhận, Lục đại thiếu gia hắn khi nào chủ động làm những chuyện như vậy? Cúi đầu nhận sai, lại không nhận được đáp lại.
Trong lòng tức giận càng quá mức, cho đến lúc chín giờ, cô vẫn chưa về.
Hắn ngồi trên ghế sa lon, cầm điều khiển TV, kênh truyền hình đổi lần lượt, hắn không nhịn được, giận đến ngay cả một chút nhẫn nại cũng không có, hắn quả quyết tắt ti vi, đổi một bộ quần áo, liền chạy đến câu lạc bộ đêm.
Ngày thường công việc của hắn rất bận, chẳng qua thỉnh thoảng vài buổi tối rảnh rỗi mới có thể cùng mấy người bạn tốt đến câu lạc bộ đêm thả lỏng, nếu đụng phải con mồi tốt, cũng sẽ đi săn một chút tươi đẹp. Thường ngày hắn mang một dáng vẻ hoàn hảo, tùy ý ngồi một chỗ liền có rất nhiều phụ nữ tự động đưa tới cửa.
Chỉ là kể từ khi quyết định kết hôn cùng Vu Linh San, hắn không đến những chỗ như thế này nữa! Kết hôn, muốn thu liễm tính tình, trung trinh chính là chủ yếu.
Nhưng hôm nay hắn tức giận.
Lúc này hắn ngồi ở trong câu lạc bộ chậm rãi thưởng thức từng ngụm rượu, tròng mắt khẽ nheo lại, nghe tiếng nhạc đinh tai, nhìn những người đang điên cuồng trong sàn nhảy.
Hắn nghĩ, nếu như bây giờ hắn không phải là chồng của một người phụ nữ, hắn có thể còn phô trương hơn so với mỗi người.
Bên cạnh có một người phụ nữ không mời mà tới, hơi uốn éo sát vào thân mình, cảnh đẹp dưới y phục nhìn không sót một cái gì, dưới sự trêu chọc có chủ ý của cô ta, ngoại trừ vừa mới bắt đầu nhìn cô một cái, sau đó một ánh mắt cũng keo kiệt không chịu cho, chẳng biết tại sao, trong đầu cư nhiên hiện ra gương mặt quật cường của Vu Linh San, không khỏi bắt đầu lo lắng, cô không trở về nhà, tức giận thuộc về tức giận, trông nom vẫn là muốn trông nom.
Hắn để rượu xuống, trả tiền, không để ý tới cô nàng gợi cảm lớn tiếng kêu la liền lái xe về nhà.
Khi về đến nhà, Vu Linh San đang xem TV, hai chân đặt lên trên bàn bàn trà, móng chân màu đỏ tươi dưới ánh đèn có vẻ đặc biệt xinh đẹp, cô đang ôm bánh ngọt hắn mua cho cô, dùng dĩa xắn từng miếng một cho vào miệng, không biết là xem tiết mục gì hay ho, toét miệng ngây ngốc cười.
Hắn đứng trước cửa, nhìn cô không khỏi ngây cả người, đây mới thật sự là cô đi, không có tim không có phổi, vui vẻ giống như đứa bé.
Cô đang toét miệng, sau khi đối diện với ánh mắt của hắn, khóe môi cũng cứng ngắc một chút.
Lục Hiên Vũ thấy cô như vậy, lạnh lùng cười cười, tự mình vào phòng tắm, đợi đến hắn lúc đi ra, Vu Linh San cũng đứng ở cửa phòng tắm, trong tay đang cầm một nửa bánh ngọt, lầu bầu một câu, “Tôi giữ lại một nửa cho anh, anh ăn đi.”
Lập tức, Lục Hiên Vũ đột nhiên có chút dở khóc dở cười, hắn nhàn nhạt liếc cô một cái, “Tôi không thích ăn cái này.”
“Vậy anh làm gì nhìn chằm chằm bánh ngọt của tôi, còn một bộ mặt như đi đại tiện, rõ ràng chính là giận tôi không cho anh ăn bánh ngọt.”
Lục Hiên Vũ nghe được thanh âm răng rắc bởi vì nắm chặt phát ra từ xương tay mình, thật sự không biết cô rốt cuộc đang giả bộ ngu hay là cố ý làm hắn tức giận, hắn nói: “Vu Linh San, xin cô không cần nổi giận linh tinh, tôi không có kiên nhẫn lấy lòng cô.”
Vu Linh San ngẩng đầu lên, nhàn nhạt ừ một tiếng, “Tôi cũng vậy, cho nên anh có chuyện gì nói thẳng với tôi là tốt rồi, tôi… Hôm nay chúng ta đến mức độ này cũng không phải là lỗi của một người, xin anh không nên đem toàn bộ sai lầm đều đổ lên trên người tôi, dù sao tôi cũng không muốn. Còn nữa, bánh ngọt ăn thật ngon, cám ơn.” Cô tiếp tục ôm bánh ngọt lại ngồi trở lại ghế sa lon.
Lục Hiên Vũ tuy nói như vậy, nhưng cũng chỉ tức giận một chút rồi thôi, nay bởi những lời này của cô, tức giận lại nổi lên, hắn khẽ nheo mắt, nhìn cô, cô lại không để ý tới hắn, tiếp tục không có tim không có phổi xem TV, xem còn rất vui vẻ, toét miệng ngây ngốc cười.
Lục Hiên Vũ đột nhiên liền ý thức được một vấn đề, cô không quan tâm tới hắn, một chút cũng không quan tâm, không quan tâm cảm thụ của hắn, cũng không quan tâm tối nay hắn đi đâu.
Đối với nhận thức này, hắn có chút cảm thấy khó chịu.
Hai người kết hôn, hắn thành người chủ động ở phương diện kia, nhưng về phương diện tình cảm hắn lại không muốn chủ động, hắn chờ cô tới lấy lòng hắn! Cô chế giễu, tức giận, trở mặt, hôm nay mới là ngày thứ hai kết hôn.
Một buổi tối này, Vu Linh San không trở về phòng ngủ, cô xem TV đến rất khuya, sau đó đến phòng khách.
Cô cũng không hiểu phải sống cuộc sống hôn nhân như thế nào, cô chỉ biết mình mới kết hôn ngày thứ hai đã cùng Lục đại thiếu gia tính tình nóng nảy chơi cứng rồi. Trong lòng cô nghĩ, đại thiếu gia hắn xem ra là loại người được một đám đông kính ngưỡng, kỳ thực cũng rất ấu trĩ.
Một đêm này, hai người đều ngủ không ngon, đều đang suy nghĩ một vấn đề, hôn nhân rốt cuộc là cái gì?
Ngày hôm sau hai người cũng tỉnh dậy rất sớm, thời điểm chạm mặt trong phòng khách, vẻ mặt đều là nhàn nhạt, không muốn nói chuyện.
Vu Linh San thấy Lục Hiên Vũ không có ý động thủ làm bữa ăn sáng, đói bụng rồi, liền chuẩn bị ra ngoài mua, cửa còn chưa mở ra, Lục Hiên Vũ liền kéo cô trở lại.
“Anh làm gì thế?” Vu Linh San có chút tức giận hỏi một tiếng.
Lục Hiên Vũ ép mặt cô tới chiếc gương trước cửa, dùng sức khá mạnh, mặt cô dán vào tấm gương lạnh như băng, mặt cũng bị ép tới biến hình.
Vu Linh San đang muốn nổi giận, nhưng thời điểm hắn chỉ tay vào chút gỉ mắt ở khóe mắt cô, sắc mặt cô liền chầm chậm đỏ lên, cô che mặt chạy tới toilet, qua thật lâu mới dám ló đầu ra nhìn.
Lục Hiên Vũ nhàn nhạt nhìn cô một cái, ấn một chút tiền vào trong tay cô, “Tôi cũng muốn.”
Vu Linh San mặc dù có chút không vui, nhưng cũng cảm thấy chuyện mới vừa rồi có chút ngượng ngùng, không muốn cự tuyệt hắn, sợ hắn cười nhạo.
Cô mua bữa ăn sáng trở lại, hai người an vị ở trên ghế sofa ăn, tin tức sáng sớm trên TV làm cho người ta bật cười một màn, Vu Linh San đột nhiên hắc hắc hai tiếng phá lên cười, sau khi nhận được ánh mắt của Lục Hiên Vũ, cô có chút ngượng ngùng cúi thấp đầu.
Lục Hiên Vũ chỉ chỉ miệng của cô, “Thật bẩn.”
Nụ cười có thể làm tan đi đồng minh và kẻ thủ. Cũng bởi một tiếng cười như vậy, chiến tranh lạnh giữa hai người kết thúc.
Lục Hiên Vũ thật sự không thích loại cảm giác chiến tranh lạnh này, những phụ nữ hắn từng kết giao trước đây, người nào không phải nhìn sắc mặt hắn? Người phụ nữ trước mắt này lại không như vậy, dám đối với hắn hô to gọi nhỏ, cũng không chủ động cầu hòa, như thế khiến hắn cảm thấy có chút không khỏi phiền não.
Mà Vu Linh San thì sao, nhìn sắc mặt của hắn âm tình bất định, không dám lên tiếng.
Buổi tối này, hắn vốn định cùng Vu Linh San ở nhà hảo hảo mây mưa một phen, nhưng một đám bạn thay phiên gọi điện thoại cho hắn, mời hắn đi chơi, Lục Hiên Vũ vốn muốn cự tuyệt, lại nghe được một đám ở bên kia đùa cợt: “Trọng sắc khinh bạn, có lão bà cũng đừng không quan tâm đám bạn này chứ!”
Lục Hiên Vũ vốn muốn hỏi ý kiến của Vu Linh San, lại thấy đôi mắt cô chỉ biết nhìn chằm chằm TV, rõ ràng là nghe được nội dung cuộc nói chuyện của hắn, nhưng không có một chút ý tứ quan tâm.
Lục Hiên Vũ chỉ cảm thấy lần này không khỏi tức giận, không khỏi ừ một tiếng, “Đợi chút, tôi qua ngay.”
Lục Hiên Vũ cố ý thay quần áo trước mặt cô, còn thay đặc biệt chậm,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




