|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
muốn đi với cái gã quê mùa này chút nào. Nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ ra tiếc nuối, đau lòng lắm. Với trình độ diễn viên nghiệp dư của mình, tôi không qua mặt được người khác, nhưng với anh thì… tôi thừa sức. Bởi lẽ, lòng tin của anh đã bị tôi chiếm hữu.
Và dù tôi có thay đổi, dù tôi có lạnh nhạt, có hờ hững với anh thì, hình bóng tôi vẫn dai dẳng trong anh. Tôi biết điều đó và rồi lợi dụng nó, để đạt được những mục đích của mình.
Và bỗng chốc, tôi nhận ra trong tôi dường như đã có chút máu của… con ma nữ. Nhưng chẳng sao, thế cũng hay mà. Nếu hiền thục, dịu dàng là cá tính của Đan Quỳnh, thì cứ coi như, “ma nữ” là cá tính của tôi đi. “Haha” tôi chợt cười thầm vì ý nghĩ quái đản đó của mình.
Chợt, tôi cảm giác như mình đã bỏ rơi Hiếu Thiên. Nãy giờ, mải suy nghĩ… anh có hỏi gì tôi cũng chẳng để ý. Cho đến lúc này đây, khi tôi đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của anh thì chỉ còn nghe thấy những lời xin lỗi liên hồi. Tôi đưa tay ôm đầu, nghe thấy những lời rối tai ấy, tôi thấy mệt mỏi.
- Thôi đi được rồi đó! – Tôi phát cáu.
Đôi mắt nâu sẫm của anh bỗng long lên, tưởng chừng như nó bị ngăn cách với không khí bên ngoài bởi một lớp sương mỏng và nhẹ. Anh ngập ngừng:
- Em… em cho anh xin lỗi. Anh… thực sự… anh…
- Đủ rồi! Em không muốn… – Tôi lắc đầu, đoạn, lại quay sang nói tiếp. – thêm nữa…
- Anh… anh xin lỗi… Nhưng anh rất sợ… rất sợ em lạnh nhạt với anh như vậy. Anh rất sợ… Mỗi lần như vậy… tim anh lại nhói lên… đau lắm… em biết không???
Bỗng chốc, dây thần kinh mang tên cảm xúc của tôi bỗng rung lên. Có một cái gì đó làm con tim tôi bỗng chốc trở nên đập nhanh hơn. Không phải là vì tôi cảm thấy rung động vì yêu anh… mà chỉ là… chỉ là… trong giây phút đó, tôi chợt ngẫm lại bản thân mình. Tôi…?!
Đôi chân tôi nhếch lên, thật gần anh và rồi, bất giác, tôi ghì lấy anh, thật nhẹ nhàng. Bình yên, cảm giác này là bình yên. Giống như mọi thứ chung quanh đều chìm ngập trong sự quên lãng, chỉ còn cảm nhận được sự ấm áp từ nơi anh.
Thanh thản.
Dịu dàng.
Bình yên.
Cảm giác ấy, trước đây tôi chưa từng nhận ra sự tồn tại của nó. Có lẽ, tôi đã quá quen với nó, quá hạnh phúc đến mức không còn nghĩ đó là hạnh phúc mà là lẽ đương nhiên. Để rồi giờ đây, sau một thời gian rời xa nó, tôi hội ngộ… và ngộ ra được nhiều thứ… quý hơn cả sợi dây chuyền kim cương, đá ngọc tôi đeo, quý hơn cả túi xách Gucci hay đôi giày Capparos tôi mang. Mà đó là những niềm hạnh phúc thật sự.
Nhưng dù gì… thì tình cảm ấy chỉ dừng lại ở mức tình bạn. Hay trên tình bạn một chút, là tình anh em thôi. Kì thực, tôi không nghĩ mình lại yêu Hiếu Thiên hay Khắc Long. Người khiến con tim tôi thực sự rung động… không phải là họ.
Bỗng.
Ánh mắt tôi chạm phải một thứ gì đó rất sáng và chói. Định thần lại, tôi nhận ra… đó không phải là ánh gương hay đèn đường. Mà là… ánh nhìn từ một cô gái đứng nấp sau cột điện cao sừng sững. Trên tay cô vẫn còn nguyên chiếc cặp da màu đen cũ kĩ, đôi chỗ đã bị bong lớp da.
Tôi nhận ra con người đó. Là nhỏ – Đan Quỳnh. Tuy khoảng cách xa nhưng trực giác mách bảo tôi rằng, nhỏ đang khóc và trái tim nhỏ đang vỡ ra như vụn thuỷ tinh.
Nhỏ cố xoa dịu cái nỗi đau đó, thì thuỷ tinh cứ thế cứa vào tay nhỏ. Và kết quả là gì? Nhỏ càng đau khổ hơn, nhỏ càng tê dại hơn…
Tôi đọc được những điều ấy qua trực giác. Qua ánh nhìn khuất sau cặp kiếng đã mấy lần phải tháo ra, đeo lại vì những giọt lệ cay, tuôn rơi không ngừng của nhỏ.
Có phải… là tôi đã rất quá đáng chăng?
“Xin lỗi cậu, Đan Quỳnh. Tớ muốn cậu đau khổ và giờ, tớ đạt được mục đích. Nhưng khi đạt được nó rồi, tớ lại không muốn như vậy nữa. Thoáng chốc, tớ thấy day dứt, day dứt vô cùng. Nhưng… thứ lỗi cho tớ một lần nữa nhé… vì tớ đã quá ích kỷ, tớ không yêu anh ấy nhưng chỉ muốn anh ấy yêu một mình tớ, chỉ một mình tớ…”
Chương 34
Vòng tay của tôi dần buông lơi. Tôi không muốn ôm Hiếu Thiên nữa vì trộm nghĩ đến Khắc Long. Không biết giờ này vắng tôi, hắn đang ở đâu, đang làm gì và có đang buồn, đang thất vọng hay không?
- Thôi! Em đi đây.
Tôi buông hẳn anh ra. Trong khi anh vẫn nắm lấy bàn tay tôi, như muốn níu giữ:
- Anh xin lỗi.
Tôi gạt bàn tay ấy ra. Và đáp, giọng nhẹ nhàng như đợt gió thoảng qua đôi môi bôi trát kỹ của tôi lúc này:
- Anh không có lỗi gì cả. Nếu có thì chỉ là ở em. Nếu anh vẫn cư xử như vậy… em sẽ giận thật đấy!
Mặc cho tôi cứ bước đi và ngoảnh mặt với anh, anh vẫn nói, nói trong vô vọng, giọng anh ứ nghẹn, có vẻ như, anh đã cố gắng chế ngự nó nhưng không thành.
- Anh mong một ngày em trở về! – Giọng anh trở nên trầm hẳn, hay tại vì khoảng cách giữa chúng tôi đã quá xa? – Anh đợi em…
Đi ngang qua Đan Quỳnh, nhỏ vẫn cố nép người sau cái cột điện với hy vọng tôi sẽ không nhìn thấy nhỏ. Nhưng giá mà nhỏ biết rằng… tôi đã nhận ra nhỏ từ ban nãy.
Tôi khẫng người lại, không nhìn sang nhỏ mà ánh mắt vẫn nhìn thẳng, đầu hơi nghênh lên.
- Cậu hiểu rồi đấy! Rốt cuộc trái tim của con người đó… thuộc về ai? Không phải là do tớ thích giành giật với cậu. – Tôi chậm rãi từng câu giống như súng pháo. Lâu lâu lại nhả đạn, chẳng biết đâu mà lường. Có điều, những vết đạn này chỉ nhằm vào trái tim bé nhỏ của Quỳnh thôi. – Chỉ là…tớ thích giày vò… giằng xé cái tâm hồn đẹp đẽ của anh ta thôi! Nhưng dù gì thì… như lời tớ đã nói, tớ sẽ không cản trở tình cảm của cậu… nhưng không có nghĩa là tớ có thể khiến con người đó yêu cậu.
Nói xong, tôi lại rảo bước. Nhưng lạ thay… lòng tôi vừa cảm thấy thật hả hê, nhưng cũng lại thoáng xót xa.
Bất giác, tôi nghiêng đầu, lén đưa mắt nhìn nhỏ. Nhỏ đứng sững, hệt như cây chết đứng. Có lẽ những lời nói của tôi đã làm cho nhỏ đau đớn đến mức không thể nào cử động, không thể nào gào lên mắng, ****** hay thậm chí là ú ớ lấy một tiếng.
Còn Hiếu Thiên, anh thẩn thờ lui về phía nhà trọ. Tôi thấy rõ đầu anh gục xuống và từng bước chân trở nên rất nặng nề. Nặng đến nỗi, tôi nghi ngờ anh vác theo hai cục chì dưới chân, cục chì ấy khắc chữ… “sầu tình” chăng?!
Điện thoại tôi bỗng chốc rung lên, một số điện thoại lạ hoắc.
- Alo! – Tôi nhấc máy lên không chút đề phòng, đầu dây bên kia chỉ là tiếng nhạc như muốn… lủng màng nhĩ.
Tôi nghe thấy nhi nhí tiếng một gã con trai mà chẳng rõ là ai.
Mãi đến tận 3,4 lần tôi mới định dạng được hắn ta đang bảo:
- Em là Minh Trúc phải không?
Tôi hét qua điện thoại:
- Đúng rồi! Ai thế?
Hắn cũng hét:
- Khắc Long đang say mèm ở Lâm Bar đây này! Em mau đến đi!
- Lâm Bar ở cái xó xỉnh nào? – Tôi cắn răng. Hình như chỗ này tôi chưa đến bao giờ thì phải.
- Em gọi taxi, bảo họ tới đó là được. Ai mà chẳng biết cái Bar này!
- Ok! Ok! Em đến ngay.
.
Đứng ngóng taxi mãi mà tôi chẳng thấy chiếc nào lộ diện. Số điện thoại của mấy hãng taxi cũng chẳng lưu trong máy nữa. Đứng một hồi cũng chồn chân, tôi ra ngoài đường lớn dù nó hơi xa một chút, sẽ mỏi chân lắm, nhưng chắc sẽ dễ bắt taxi hơn.
Đi được một đoạn thì mắt tôi bỗng nhíu lại vì đèn ô tô.
“A! Có taxi!”, tôi cười thầm rồi đứng chặn chiếc taxi đó lại.
- Cho tôi tới quán bar Lâm.
- Tránh đường! – Gã tài xế gằn lên.
- Cho tôi tới quán bar Lâm. – Tôi vẫn giùng giằng nhắc lại.
Gã ta doạ nạt:
- Tông chết cô bây giờ!
Á à! Thái độ gì đây nhỉ? Sống dựa vào đồng lương của khách hàng mà dám ăn, dám nói như vậy cơ à? Ơ hơ hơ… liều, liều quá rồi đấy! Chán sống, chán sống quá rồi đấy! “Khách hàng là thượng đế!” – gã ta mù hay sao không đọc được dòng chữ to đùng đùng được gắn trước cửa taxi chứ?!
Mắt tôi trợn tròn, môi lại
cong lên, giọng chát chúa như quả chanh lủng lẳng trên cây:
- Có tin tôi gọi về tổng đài công ty taxi của anh không hả?
Gã tài xế không thể tiến tới và hình như cũng chẳng thể lui. Mắt hắn cứ dáo dác hết đằng sau lại qua đằng trước. Cuối cùng như bị dồn vào thế bí, hắn hất hàm ra hiệu tôi lên xe:
- Nhanh!
Tôi thấy hắn như vậy, lại cố tình ra vẻ “cà rỡn”.
- Mẹ kiếp! Điếc đấy à?
Hắn càng hối thúc, tôi lại càng đi chậm, bàn tay miết lấy lớp vỏ xe, cho đến khi nhận ra chiếc xe bẩn vô cùng, tôi mới vội vàng rụt tay lại, phủi phủi rồi bắt đầu lên xe.
Chỉ đợi có thế, hắn phóng xe ù đi như trốn chạy ai đó. Có lẽ chỉ trong tích tắc, người ta chỉ còn thấy làn khói trắng ngun ngút phả ra từ chiếc xe taxi cùi đũi chứ chẳng còn thấy bóng dáng nó đâu nữa.
- Bar Lâm nhá! – Tôi hất mặt, nghinh giọng.
- Ok. – Hắn gật đầu. – Nhưng quý cô vui lòng đợi tôi “tẩu” đã. Bị bắt lại thì quý cô vui lòng cùng tôi về dinh thự mà làm osin đấy! – Giọng hắn ấm và trầm, không giống như Khắc Long, chẳng trầm mà cũng chẳng ấm tẹo nào cả.
Tôi nhún vai. Chẳng rõ hắn đang nói nhảm cái gì không biết. Đại khái thì có thể hiểu là hắn đang chạy trốn. Thế thôi! Hờ.
Mà chẳng hiểu Khắc Long giờ này thế nào nhỉ? – Sau ý nghĩ ấy, tôi đã tự nhận mình là kẻ có trực giác vô cùng nhạy. Bởi ngay sau đó, điện thoại tôi rung lên, màn hình hiện 2 chữ Khắc Long. Hắn đang gọi cho tôi.
Tôi cứ lần lữa mãi, không hiểu tôi có nên nhấc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




