watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9192 Lượt

đức quan, giá trị quan của người bình thường. Thế mà cô còn vọng tưởng có thể thoát khỏi nơi này, còn giữ sự bình tĩnh chó chết.
Sơ Vũ cảm thấy đau mặt, hóa ra Lục Tử Mặc đang bóp chặt gương mặt cô. Hành động này thu hút sự chú ý của Nhị ca ngồi cách đó không xa. Hắn không chọn bất cứ người phụ nữ nào, chỉ lặng lẽ ngồi uống rượu. Thấy hành động này của Lục Tử Mặc, hắn mở miệng “Tam đệ, nếu chú không muốn chơi con bé đó thì đừng lãng phí nữa. Anh em lâu lắm không được nếm hàng tươi mới rồi”.
Câu nói không nặng không nhẹ, truyền đến tai tất cả những người đàn ông có mặt. Sơ Vũ cứng người. Cô có thể cảm thấy mọi ánh mắt đang dồn về phía mình.
Lục Tử Mặc không mở miệng, nhìn Sơ Vũ lạnh lùng. Sơ Vũ run rẩy, nhẹ nhàng giơ tay, gắp một miếng thức ăn trên bàn đưa đến trước mặt Lục Tử Mặc. Lục Tử Mặc lặng yên trong giây lát, rồi mở miệng, nuốt miếng thức ăn và cả ngón tay Sơ Vũ. Chiếc lưỡi nóng rực cắn nhẹ ngón tay Sơ Vũ, khiến cô vừa cảm thấy tê vừa cảm thấy ngưa ngứa, toàn thân có phản ứng sinh lý bình thường. Sơ Vũ nhanh chóng cúi mày. Lục Tử Mặc thả tay Sơ Vũ, thuận tay ôm Sơ Vũ vào lòng, ngẩng đầu nhìn Nhị ca: “Hạt mưa nhỏ đáng yêu như vậy. Tôi yêu thương còn không kịp. Sao có thể dễ dàng chơi chán chứ?”. Nói xong, anh quét mắt một lượt: “Người phụ nữ này, trước khi tôi cho phép, không một ai được động đến cô ấy, rõ chưa?”
Nếu lão tam thích, thì tìm vài cô gái nhà lành đưa đến phòng của cậu”. Kim Gia bây giờ mới mở miệng: ” Chỉ một người đàn bà thì bị cậu chơi đến chết còn gì?”
Bên dưới dội tiếng cười lớn. Lục Tử Mặc lắc đầu, cười với Kim Gia “Chơi con gái nhà lành thật sự, mới có cảm giác đạt thành tựu. Kim Gia! Lão tam tôi hôm nay xin rút lui trước. Kim Gia sẽ không trách tội chứ?”
“Đi đi! Hiếm có dịp Lão tam phong lưu” Kim Gia cười thông cảm. Lục Tử Mặc không nói thêm lời nào, ôm Sơ Vũ quay lại con đường cũ.
Lục Tử Mặc nhanh chóng đưa cô về phòng, đặt cô lên giường, quay người cởi quần áo một cách gấp gáp. Trong phòng chỉ có một ngọn đèn gió. Ánh sáng màu vàng cam hất lên cơ thể tráng kiện của người đàn ông. Thân hình anh cao lớn, cơ bắp rắn chắc. Anh gần như cởi hết đồ, bước đến cửa sổ thổi tắt ngọn đèn. Bóng hình cao lớn trầm mặc bên cửa sổ một giây lát rồi nhẹ nhàng đi về phía giường.
Từ lúc vào phòng, Sơ Vũ gần như hóa đá. Người đàn ông cao lớn đến bên cạnh cô. Mặc dù không nhìn thấy, nhưng nhiệt độ tỏa ra từ cơ thể anh ta và không khí nguy hiểm đã bao trùm lên người cô. Sơ Vũ cảm thấy nặng đầu, khiến cô giật mình. Bàn tay của Lục Tử Mặc bắt đầu cởi áo cô. Sơ Vũ không giãy giụa, cũng không phản kháng, để mặc người đàn ông cởi áo ngoài và áo lót của cô, rồi cởi luôn quần bò của cô.
Trong đêm tối, toàn thân Sơ Vũ hoàn toàn lộ ra ngoài bộ phận quan trọng nhất. Thế nhưng, Lục Tử Mặc đột ngột dừng tay. Sơ Vũ cảm thấy chiếc giường lún xuống. Anh ta đã nằm xuống, không hề động đến cô, chỉ nói hai từ “Ngủ đi”.
Sơ Vũ bỗng cảm thấy lạnh, một chiếc chăn tơ lụa lập tức đắp lên thân hai người. Cô ra sức lùi lại phía sau, muốn tránh ra người đàn ông. Cô không biết anh ta định giở trò gì. Anh ta làm vậy nhưng lại không động đến cô. Rốt cuộc anh ta muốn hành hạ cô kiểu gì?
Giường rộng đến mấy cũng có giới hạn. Sơ Vũ nhanh chóng lùi tới mép giường. Sơ Vũ cứng người. Cô không dám có thêm động tác chọc giận Tử Mặc. Trong bóng tối phát ra tiếng cười khẽ. Lục Tử Mặc lại lên tiếng “Tôi đã từng nói tôi là người bất lực. Tất nhiên tôi sẽ không động đến em. Chỉ cần em ngoan ngoãn, tôi sẽ bảo đảm sự an toàn của em. Nhưng Hạt mưa nhỏ này! Nếu em đã không thể hiến

thân cho tôi, thì em phải động não, xem làm thế nào mới khiến tôi vui. Nếu tôi thật sự thích em, tôi sẽ đưa em về Chaing Rai cũng không biết chừng”.
“Còn bây giờ…”
Bàn tay Sơ Vũ bị nắm chặt, rồi bị Tử Mặc kéo lại gần. Mùi vị đàn ông của anh trong giây lát rất gần bên cô. Tử Mặc nói lạnh lùng “Hãy an phận ngủ yên cho tôi!”
Sơ Vũ vốn tưởng mình không ngủ nổi, nào ngờ khi tỉnh dậy trời đã sáng bảnh mắt. Sơ Vũ nặng nhọc trở mình. Hôm qua cả ngày đi bộ đường rừng, bây giờ cơ bắp của cô chỗ nào cũng đau nhức. Đặc biệt là hai chân, giống như của người khác.
Lục Tử Mặc không còn ở trong phòng. Lúc Sơ Vũ ngồi dậy, cô phát hiện đống quần áo tối qua Lục Tử Mặc ném bừa bãi xuống đất đã được thu dọn sạch sẽ. Đầu giường đặt một bộ váy dài. Trên mặt đất có đôi xăng đan gót thấp mát mẻ. Sơ Vũ đành phải mặc bộ váy, đi về phía cửa phòng ngủ. Cửa không hề khóa, bên ngoài hành lang có hai cô hầu gái mặc váy trắng cung kính đứng chờ. Nhìn thấy Sơ Vũ, hai cô gái cúi người chào: “Tam gia dặn Đặng tiểu thư không được ra khỏi Tây viên. Đặng tiểu thư có thể tự do hoạt động. Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi. Đặng tiểu thư ăn ở trong phòng hay tới nhà ăn ạ?”
“Cám ơn, tôi đến nhà ăn”.
Sơ Vũ cảm thấy hơi ái ngại. Cô không phải lớn lên trong xã hội cũ, từ nhỏ đã rèn luyện thói quen tốt tự động chân động tay. Đến nơi này, cô có cảm giác như xuyên không. Làm gì cũng có người đi theo hầu đằng sau, phục dịch chu đáo. Đến nhân viên phục vụ khách sạn thái độ cũng không thể bằng. Sơ Vũ theo hai cô gái đi xuống lầu. Bên ngoài đại sảnh ở tầng một là một cái sân lớn có ô che nắng. Bữa sáng đặt trên bàn nằm dưới chiếc ô.
Sơ Vũ bước lại gần và ngồi uống, cố gắng nuốt vài miếng. Lục Tử Mặc đã cho cô tự do hoạt động, chi bằng cô dạo một vòng quanh chỗ này, nhân tiện quan sát địa hình.
Sơ Vũ thử đứng dậy. Lần này, hai cô gái mặc váy trắng không đi theo cô. Sơ Vũ thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, anh ta thật sự cho cô đi lại tự do. Đi một vòng, Tây viên cũng không ít người. Đám hầu gái đi đi lại lại, thợ tỉa hoa, nhìn thấy cô họ đều mỉm cười. Sơ Vũ đi theo con đường sỏi đá ra đằng sau tòa nhà. Cô dừng lại, nơi này chính là vực sâu tối qua cô nhìn thấy.
Phía trước có một hàng lan can màu trắng giữ an toàn. Ngọn núi ở phía xa xa, tầm mắt bao la khiến con người trở nên nhỏ bé. Sơ Vũ bước qua đó ngồi xuống, nhắm hờ mắt nhìn lên trời xanh trên cao. Ngày hôm qua trở về trước, cô vẫn còn là người tự do, có công việc bận rộn và sức ép tinh thần lớn. Ngày hôm nay, cô trở thành tù binh nhàn rỗi. Ngoài việc khiến người đàn ông đó vui vẻ ra, cô chẳng cần làm gì khác.
Có lẽ, cuộc sống luôn là vậy, mãi mãi không có thập toàn thập mỹ. Thân thể được tưới tắm ánh nắng dịu dàng, Sơ Vũ thả lỏng tinh thần. Đến đâu, hay đến đó, Đặng Sơ Vũ này không bao giờ ngồi khoanh tay chịu chết. Nếu không thể nắm bắt suy nghĩ của Lục Tử Mặc thì từ từ nghĩ cách duy trì sự an toàn trong mối quan hệ này, sau đó tìm kiếm cơ hội cho bản thân.
Trên đầu như có một vầng mây đen, Sơ Vũ mở mắt, người đàn ông nguy hiểm đó không biết trở về từ lúc nào, tay giữ ghế của cô và đứng nhìn cô từ trên cao: “Nơi này cũng không tồi đấy chứ?”
Sơ Vũ không trả lời. Lục Tử Mặc đến bên cạnh cô và ngồi xuống. Anh ta cũng khép hờ mi mắt nhìn về phía núi xa xa: “Hạt mưa nhỏ! Em có thích trò chơi trốn tìm không?”
Trốn tìm? Sơ Vũ ngoái đầu nhìn Lục Tử Mặc. Kể từ năm 7 tuổi, cô đã không chơi trò này rồi. Có điều nếu anh ta muốn chơi, cô sẽ hầu. Việc duy nhất của cô bây giờ, chẳng phải khiến anh ta vui vẻ hay sao?
Lục Tử Mặc nhìn Sơ Vũ: “Bây giờ tôi phải đi giải quyết một việc. Em có thể lựa chọn đi theo tôi, hoặc ở lại đây. Thế nào?”
“Tôi đi!”
Sơ Vũ bình tĩnh mở miệng. Nếu Lục Tử Mặc rời khỏi nơi này, không biết đám đàn ông lang báo kia sẽ làm gì cô. Sơ Vũ ý thức được rằng, Tây viên khiến cô có cảm giác an toàn, vì đó là địa bàn của Lục Tử Mặc. Nếu anh ta không có ở đây, thì cả tòa thành này chẳng khác gì nhau cả.
Cảm giác an toàn? Sơ Vũ giật mình bởi ý nghĩ hoang đường của mình. Lẽ nào cô mắc hội chứng Stockholm hay sao mà nảy sinh cảm giác đó với người đàn ông trước mặt.
“Chúng ta xuất phát thôi”.
Lục Tử Mặc mỉm cười, kéo tay Sơ Vũ. Sơ Vũ giãy giụa nhưng anh ta không bỏ ra, còn hơi dùng lực. Ngón tay dài của anh ta đan vào ngón tay Sơ Vũ. Nhiệt độ từ bàn tay của Tử Mặc truyền lên, khiến Sơ Vũ hơi run rẩy. Anh ta không cưỡng bức cũng không có hành động quá đáng với cô, nhưng chỉ thế này cũng khiến Sơ Vũ cảm thấy không thoải mái.
Lục Tử Mặc kéo Sơ Vũ ra sân trước. Ở đây đậu một chiếc máy bay trực thăng. Lục Tử Mặc đến cửa máy bay trực thăng, ôm Sơ Vũ vào lòng rồi bế cô lên máy bay. Anh ta giơ tay ra hiệu với người phi công. Người phi công gật đầu. Máy bay lập tức cất cánh. Từ trên máy bay nhìn xuống, dãy núi trùng điệp nhanh chóng biến thành một điểm chấm xa xa.
Lên máy bay, Lục Tử Mặc nhắm mắt. Dưới mắt anh ta là một quầng đen nhìn khá rõ. Lẽ nào đêm qua anh ta không ngủ đủ giấc? Sơ Vũ suy đoán khả năng đó. Nếu đã vậy, tại sao anh ta còn để bị giày vò?
Máy bay bay khoảng 40 phút thì hạ cánh. Sơ Vũ nhìn ra bên ngoài, mắt cô mở lớn. Từ trên cao nhìn xuống, đầu núi phía dưới rõ ràng là một mê cung nhân tạo cực lớn. Bên ngoài mê cung là một khoảng đất lớn bằng một phần tư sân bóng. Bên ngoài đậu một chiếc máy bay trực thăng khác và nhiều xe ô tô.
Tử Mặc bế Sơ Vũ xuống máy bay trực thăng. Một người đàn ông đeo kính đen bước lại phía anh ta: “Lục, lâu rồi không gặp cậu”.
“Hợp tác vui

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT