|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Lai buông máy vô tuyến điện, nhìn Sơ Vũ cười nhếch mép. Hắn bất ngờ mở miệng: “Thật sự muốn biết một chuyện từ lâu, rốt cuộc trên người cô có thứ gì khiến Lục Tử Mặc mê đắm như vậy?”
Sơ Vũ mím môi không thèm trả lời, Văn Lai không để ý đến thái độ của cô, lẩm bẩm một mình: “Một người đàn ông như Lục Tử Mặc cũng động lòng trước tình cảm? Thà tôi tin trên người cô có gì đó hắn cần. Cô Đặng, Lục Tử Mặc muốn gì ở cô?”
Sơ Vũ quay đầu ra phía cửa sổ không để tâm đến những lời nói của cảnh sát Văn. Hắn thả lỏng chân tay, tựa người vào ghế sau một cách thoải mái: “Đàn bà đúng là động vật chỉ biết đến tình cảm, lại hay có ảo tưởng ngây thơ về tình yêu. Tôi nghe nói, đàn ông càng tồi tệ, phụ nữ sẽ càng thích. Tuy nhiên tồi tệ cũng phải có giới hạn thôi chứ. Kẻ giết người máu lạnh như Lục Tử Mặc, cô yêu hắn ở điểm gì?”
” Tôi sẽ phải trả lời những câu hỏi này khi bị thẩm vấn sao?”
Sơ Vũ cuối cùng cũng quay đầu, nhìn cảnh sát Văn bằng ánh mắt lạnh lẽo. Cảnh sát Văn hơi sững người, miệng tắt nụ cười: “Không, không cần. Trên thực tế, tôi không định để cô bị thẩm vấn”.
Nói đến đây xe Jeep phanh kít lại, tạo thành tiếng ma sát sắc nhọn nên mặt đường. Cảnh sát Văn mở cửa nhảy xuống xe, quay sang nhìn Sơ Vũ: “Xuống xe đi bộ có được không?”
Bên ngoài thời tiết khá đẹp. Vùng biên giới Thái Lan cũng vừa có một trận mưa, mặc dù không khí còn hơi lạnh nhưng rất trong lành. Sơ Vũ không còn sự lựa chọn nào khác, nhảy xuống xe theo cảnh sát Văn. Cô ngó bốn xung quanh, ngoài xe của họ, các xe khác vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Trước mặt cô có một con đường hầm.
Sơ Vũ ngẩng cổ, trên lối vào đường hầm viết hai chữ bằng tiếng Thái: Mười một.
Sơ Vũ quay đầu, bắt gặp đúng ánh mắt của cảnh sát Văn, hắn nhìn cô cười cười. Sơ Vũ lập tức ngoảnh sang hướng khác, cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng để che dấu nỗi bất an trong lòng. Cảnh sát Văn tiến lên một bước: “Mời cô Đặng, tôi sẽ đưa cô đến một nơi có tầm nhìn tốt hơn để cô có thể chứng kiến những chuyện sắp xảy ra”.
Sơ Vũ cùng cảnh sát Văn lên núi theo một lối đi nhỏ bên cạnh đường hầm. Đến khoảng đỉnh đường hầm, hắn phất tay ra hiệu mọi người dừng lại. Cảnh sát Văn gật đầu, đám người đi sau lập tức tản ra bốn hướng. Cảnh sát Văn sờ vào túi áo, lấy ra một điếu thuốc châm lửa. Đốm lửa lập lòe trong đêm tối hắt vào mặt của hắn rồi biến mất.
Mọi vật xung quanh trở nên yên tĩnh. Đứng từ vị trí này có thể nhìn rõ con đường quốc lộ phía dưới. Con đường này không quá tấp nập, cứ khoảng ba đến năm phút mới có một chiếc xe đi qua. Mỗi lần thấy có xe tiến đến, Sơ Vũ không dấu nổi sự căng thẳng. Một lúc sau, người cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Lúc này trời vẫn tối mịt. Văn Lai ở bên cạnh giơ tay lên, nhờ ánh huỳnh quang trên đồng hồ đeo tay của hắn, Sơ Vũ nhìn thấy con số hiển thị thời gian: 3:50.
Từ xa xa có một chiếc xe chạy tới, đó là một chiếc xe tải lớn, lúc leo dốc phát ra tiếng gầm rú kinh hồn. Những người đứng xung quanh Sơ Vũ lộ rõ vẻ cảnh giác cao độ. Sơ Vũ nắm chặt bàn tay, tim cô dường như ngừng đập.
Lồng ngực căng cứng, Sơ Vũ hít một hơi sâu rồi liếc bốn xung quanh. Sơ Vũ biết dù Lục Tử Mặc có đến hay không, cô cũng nhiều khả năng không nhìn thấy anh. Tuy vậy, ánh mắt của cô vẫn ra sức tìm hình bóng anh trong bóng tối.
Văn Lai kéo Sơ Vũ sát vào người mình, thò tay lấy súng ở đằng sau lưng. Hắn rút chốt an toàn, căng mắt theo dõi tình tình phía dưới như con báo rình mồi.
Văn Lai giữ Sơ Vũ rất chặt, chặt đến mức cánh tay cô đau nhức. Nhưng Sơ Vũ không hề bận tâm, cô vẫn chăm chú nhìn xuống dưới đường. Chiếc xe tải đi đến cửa đường hầm quả nhiên dừng lại. Một người đàn ông cao lớn nhảy xuống từ buồng lái, đi bộ vào bên trong đường hầm.
Văn Lai lôi ra một chiếc ống nhòm. Trong ống kính, người đàn ông thong thả đi tiểu tiện bên lề đường, bộ dạng rất lơ đễnh. Tuy nhiên, người này đội mũi trùm sát mặt nên không nhìn rõ diện mạo. Trước tay lái còn có một người đàn ông khác, người này cúi thấp đầu tựa vào cửa xe.
“Đội trưởng, cá đã vào lưới, có cần thu lưới không?”
Một tiếng nói vọng đến từ thắt lưng Văn Lai. Hắn vẫn đang nhìn chăm chú vào ống nhòm. Mặc dù trời tối hắn không nhìn rõ diện mạo của hai người đàn ông bên dưới nhưng qua hình dáng, có thể đoán đó là Lục Tử Mặc và Ba Dữ.
“Đợi thêm một lúc nữa”. Văn Lai nói ngắn gọn.
Thời gian từ từ trôi đến bốn giờ đúng. Người đàn ông sau khi tiểu tiện xong quay lại xe tải. Không hiểu tại sao, chiếc xe tải không tiếp tục chuyển bánh mà vẫn đỗ ở lối vào đường hầm. Khi xe chở hàng bí mật của cảnh sát gần đến nơi, không khí ngày càng căng thẳng, những người mai phục dường như nín thở, chờ đợi sự việc xảy ra.
Khi xe chở hàng của cảnh sát còn cách lối vào đường hầm một trăm mét, không nằm ngoài dự liệu, hai người đàn ông trên chiếc xe tải mở cửa nhảy xuống đi về phía xe cảnh sát. Cùng lúc đó, Văn Lai hạ lệnh: “Thu lưới”.
Một luồng sáng rực từ bốn hướng chĩa vào hai người đàn ông trước đường hầm. Bên tai Sơ Vũ vọng đến tiếng ầm vang đinh tai nhức óc, khiến cô đứng không vững. Từ bên kia núi xuất hiện một chiếc máy bay trực thăng từ từ bay lên, ánh sáng trắng bạc phản chiếu lên máy bay trực thăng, một họng súng đen ngòm từ trên đó chĩa xuống hai người đàn ông bên dưới.
Vài giây sau khi có lệnh của Văn Lai, đám lính mai phục lăm lăm súng ống lao xuống từ hai bên triền núi quây tròn hai người đàn ông. Đến lúc này, Văn Lai mới thở phào nhẹ nhõm, ngoảnh đầu nhìn Sơ Vũ mặt mũi trắng bệch, hắn cười đắc ý: “Đi thôi, đi xuống gặp người đàn ông của cô”.
Sơ Vũ bị áp giải xuống núi. Hai người đàn ông bên dưới bị những họng súng ép quỳ gối đặt hai tay lên đầu. Khi Văn Lai đến, đám lính tự động rẽ thành hai hàng. Văn Lai từ từ tiến lên phía trước, nở nụ cười nham hiểm: “Lục, không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh này. Đời người đúng là chẳng biết thế nào mà lần, có phải không?”.
Văn Lai bỗng tắt tiếng ở đây, nụ cười trên môi biến mất. Sơ Vũ đi ngay sau hắn, ánh đèn chói mắt khiến cô mất mấy giây mới nhìn kỹ hai người đàn ông đang quỳ dưới đất, là hai người xa lạ hoàn toàn.
“Các người…”
Văn Lai đanh mặt, nắm cổ áo một người đàn ông quát lớn: “Các người là ai? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này, chặn xe chúng tôi lại làm gì?”
“Chúng tôi…chúng tôi là người của công ty vận tải…”
Người đàn ông bị túm cổ áo sợ chết khiếp, nói lắp bắp: “Có người bỏ tiền thuê chúng tôi đến đây, bảo là xe chở hàng của họ bị hỏng. Đúng giờ này xe sẽ qua đường hầm mười một, anh ta yêu cầu chúng tôi nhận hàng từ chiếc xe bị hỏng, rồi đưa tới nơi quy định”.
Từ cổ họng Văn Lai phát ra tiếng gầm gừ như con dã thú bị thương, hắn đẩy mạnh người đàn ông rồi quay người bước đi. Sơ Vũ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc đi ngang qua Sơ Vũ, Văn Lai ngoái cổ nhìn cô, nói hằn học: “Cô đừng vội đắc ý quá sớm, hãy cứ chờ đi”.
Sơ Vũ bị Văn Lai đưa đến đồn cảnh sát của một thị trấn nhỏ gần đó. Bận rộn căng thẳng suốt cả đêm, đám đàn ông tham gia kế hoạch bắt giữ đều mệt mỏi rã rời. Được sự đồng ý của Văn Lai, vừa đến thị trấn, họ tập tức giải tán đi nghỉ ngơi.
Sau khi phát hiện hai người đàn ông trên xe tải không phải là Lục Tử Mặc và Ba Dữ, Văn Lai không nói thêm một câu nào với Sơ Vũ. Trên đường đi, hắn cũng không ngồi một xe với Sơ Vũ, mà bảo hai người cảnh sát áp giải Sơ Vũ. Đến thị trấn nhỏ, hắn nhốt Sơ Vũ vào một phòng tạm giam ở đồn cảnh sát địa phương.
Lúc này vào khoảng năm giờ ba mươi sáng, phòng tạm giam không có cửa sổ nên không nhìn thấy bầu trời bên ngoài. Đồn cảnh sát bật hết đèn tuýp, ánh sáng trắng hắt vào tường càng khiến không khí càng trở nên lạnh lẽo.
Sơ Vũ ngồi trên giường ở phòng tạm giam lưng dựa vào bức tường lạnh phía sau. Gọi là giường, thật ra chỉ là một bệ xi măng rộng một mét, dài hai mét. Ngoài chiếc giường, góc phòng tạm giam còn có một nhà xí không cửa. Vì vậy cả căn phòng bốc lên một mùi khó chịu, trộn lẫn giữa mùi xi măng, vôi vữa và mùi thuốc khử trùng nồng nặc.
Lục Tử Mặc và Ba Dữ không biết bây giờ thế nào rồi?
Sơ Vũ ngẩng đầu, nhìn đám côn trùng nhỏ đậu xung quanh đèn tuyp. Bên ngoài vọng đến tiếng nói chuyện qua điện thoại. Tường vách của đồn cảnh sát rất mỏng, có thể nghe rõ tiếng nói từ phía văn phòng.
Một tiếng động lịch xịch vang lên, cánh cửa sắt khu tạm giam mở ra, kêu ken két. Mấy người cảnh sát đi vào, mang theo một cái mâm bằng nhựa khá lớn. Họ lần lượt phát đồ ăn đến từng phòng tạm giam. Sơ Vũ ngồi tựa vào tường không qua nhận đồ ăn, cô ngẩng đầu nhìn người cảnh sát vừa đến cửa phòng mình. Anh ta đội mũi che hết nửa khuôn mặt. Sau khi đặt khay thức ăn lên song sắt, anh ta ngẩng đầu nhìn cô. Ánh mắt của anh ta khiến Sơ Vũ hóa đá.
Người cảnh sát chính là Ba Dữ.
Bắt gặp ánh mắt của Sơ Vũ, Ba Dữ gật gật đầu. Anh ta cầm dùi cui gõ vào khay thức ăn: “Ăn cơm”.
Nói xong, Ba Dữ quay người đi ra. Sơ Vũ sau một hồi sững sờ kinh ngạc, tim cô vẫn đập thình thịch. Cô chậm rãi bước đến bên cửa cầm khay đồ ăn như người mộng du. Thức ăn dành cho người tạm giam rất đơn giản, Sơ Vũ cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




