watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:32 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9212 Lượt

Mới sáng sớm, em đã cho tôi cảm giác kích thích mãnh liệt như vậy, thì không tốt cho sức khỏe của tôi đâu”.
Sơ Vũ ngây người nhìn Tử Mặc, không hiểu anh ta nói gì. Đợi đến khi ánh mắt mờ ám của anh ta lướt xuống phía ngực cô, Sơ Vũ mới cúi đầu nhìn. Một tiếng nổ vang trong đầu cô. Hóa ra ban nãy vào nhà vệ sinh tạt nước rửa mặt, Sơ Vũ đã làm ướt áo ngủ. Chiếc áo mỏng dính chặt vào người cô, khiến đường cong đẹp đẽ của cô hoàn toàn lộ ra. Thậm chí, cô còn không biết, hai nụ hoa nhạy cảm trên ngực cô dưới sự kích thích của nước lạnh đã nở rộ.
Sơ Vũ vội vàng quay lại nhà vệ sinh, vẫn kịp nghe thấy tiếng cười của Tử Mặc. Sơ Vũ đột nhiên nhớ lại cảnh anh ta ôm hôn cô cuồng nhiệt ở Pub.
Không được nghĩ, không được nghĩ đến. Sơ Vũ ôm đầu, cố gắng gạt bỏ ý nghĩ về Lục Tử Mặc. Cô là một bác sỹ bình thường, có cuộc sống ổn định và gia đình hạnh phúc. Còn anh là kẻ sống ngoài vòng pháp luật, bấp bênh giữa ranh giới sự sống và cái chết. Anh ta chỉ là người qua đường. Còn cô thì muốn báo ơn. Đợi đến khi vết thương của anh ta lành lại, bọn họ sẽ kết thúc mối quan hệ.
Vết thương của Lục Tử Mặc cần hộ lý. Tuy ở nhà, Sơ Vũ chuẩn bị một số đồ dùng y tế thiết yếu và thuốc men nhưng vẫn không đủ. Sơ Vũ tới bệnh viện, nói dối có người bạn bị ngoại thương, cần một số thuốc giảm đau và thuốc thúc đẩy hồi phục vết thương. Đúng dịp nghỉ lễ, bệnh viện chỉ có mấy người trực, đều là đồng nghiệp có quan hệ tốt với Sơ Vũ. Nhân viên cấp phát thuốc Suyi lấy thuốc cho Sơ Vũ, đột nhiên hỏi cô: “Vũ, ngày kia là tang lễ của Tae, cô có đi không?”.
“Anh nói gì cơ?”
Sơ Vũ đột nhiên như bị đẩy vào một tảng băng, toàn thân phát lạnh, ngây người nhìn Suyi. Suyi dùng ngón tay chạm nhẹ lên trán Sơ Vũ: “Trời ạ! Cô không biết sao? Tae thật đáng thương. Người tốt như vậy mà…Tối qua anh ấy cùng vài người bạn đi chơi, bị một chiếc xe tải cán chết. Phật tổ phù hộ cho anh ấy. Ngày mai là năm mới rồi, mà anh ấy không vượt qua nổi”.
Tae! Tae!
Sơ Vũ không biết mình ra khỏi bệnh viện bằng cách nào. Ánh nắng bên ngoài chói chang. Mặt trời giống như quả cầu lửa dọi xuống đầu khiến Sơ Vũ chóng mặt. Tae chính là người y tá cùng cô đưa Lục Tử Mặc về nhà cô. Sao có thể trùng hợp như vậy? Tại sao chuyện này lại xảy ra sau khi Lục Tử Mặc mở miệng hỏi?
Sơ Vũ không muốn nghĩ tiếp, nhưng lý trí mách bảo cô, chuyện này không thể không liên quan đến Lục Tử Mặc.
Sơ Vũ chặn một chiếc xe, về nhà với tốc độ nhanh nhất, hết sức bình sinh chạy lên nhà mở cửa. Cô vẫn thở hổn hển. Tuy nhiên, tất cả chất vấn, tất cả sự phẫn nộ, tất cả sự bi thương của Sơ Vũ không được giải tỏa.
Căn phòng rất yên tĩnh. Ngoài tiếng gió từ cửa sổ thổi vào, trong phòng không một bóng người.
Sơ Vũ không thể tha thứ cho bản thân.Nếu không phải cô gọi điện nhờ Tae đến giúp người đàn ông mà cô biết rõ có vấn đề đó, Tae sẽ không chết. Ý nghĩ này như hòn đá nặng nghìn cân đèn xuống đầu Sơ Vũ. Sau khi Lục Tử Mặc bỏ đi, nhiều đêm liền Sơ Vũ giật mình tỉnh giấc. Cô cảm thấy, đôi mắt của người đàn ông đang nhìn cô từ trong bóng tối. Khi trở mình, cô mới phát giác căn phòng trống không.
Với áp lực tinh thần như vậy, Sơ Vũ không thể nào tiếp tục công việc ở phòng cấp cứu. Cô đệ đơn lên ban lãnh đạo bệnh viện xin nghỉ phép năm. Trong bốn năm kể từ khi làm việc ở đây, ngày phép năm của Sơ Vũ tích tụ lại cũng hơn ba tháng. Sống ở Thái Lan 10 năm, Sơ Vũ chưa có dịp du ngoạn ở đất nước này. Nhân cơ hội nghỉ phép, cô cũng có thời gian đi đây đi đó.
Sơ Vũ lựa chọn đi đảo Phuket. Bây giờ là mùa mưa, Sơ Vũ lên đường đúng lúc trời mưa lớn. Nhưng chỉ 10 phút sau, mưa bắt đầu nhỏ rồi tạnh hẳn. Sơ Vũ thuê một chiếc xe tự lái. Sống ở Thái Lan lâu năm nên cô tương đối quen thuộc với phong tục tập quán ở đây. Trên đường đi có không ít xe du lịch, chở đầy du khách nước ngoài thẳng tiến đến Phuket.
Khách du lịch nước ngoài đến đảo Phuket, thường đi bãi biểu Patong. Ở đây có bãi cát trắng dài và nước biển xanh ngát, có đầy đủ các trò tắm nắng, lướt ván, nhảy dù, du thuyền…
Sơ Vũ muốn tránh những nơi đông người, nên cô chỉ dừng lại ở thị trấn Patong mua ít vật phẩm cần thiết, rồi tiếp tục lái xe về hướng Kamala. Sơ Vũ đi hết đường lớn, rẽ vào đường núi, gặp phải một trận mưa rào. Cuối cùng, cô cũng đến Kamala.
Ở Kamala có khách sạn gồm các ngôi nhà gỗ rất độc đáo. Hai bên cạnh trồng hàng dừa lớn. Từng ngôi nhà gỗ như nằm trong rừng, có mái ngói và tường đỏ, cửa sổ màu thẫm và cửa ra vào màu trắng. Màu sắc đơn giản nhưng rất bắt mắt, tạo ra cảnh đẹp phong tình.
Sơ Vũ nhận phòng. Vào trong, cô lập tức đóng cửa, rồi thả người xuống chiếc giường lớn mềm mại. Đầu óc cô trống rỗng, tất cả tạp niệm tạm thời biết mất. Cảm giác mệt nhọc khiến thân thể Sơ Vũ nặng trĩu. Cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
Lúc Sơ Vũ tỉnh lại, trời đã tối mịt. Trong phòng không bật đèn. Gió biển thổi vào từ cửa sổ mát lạnh. Từ nơi này có thể nghe thấy tiếng sóng biển và bãi cát ở xa xa. Sơ Vũ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ và đứng yên ở đó hồi lâu.
Cảnh đêm mỹ lệ khiến con người càng cảm thấy cô độc.
Sơ Vũ tự nhủ, có phải bản thân sống một mình quá lâu? Sinh sống ở đất nước khác, tuy cũng có bạn bè nhưng công việc bận rộn mỗi ngày. Quanh đi quẩn lại chỉ có một mình, chỉ có thể dựa vào bản thân. Khi cuộc sống Sơ Vũ bị chệch sang một đường ray khác. Ở hoàn cảnh đó, cô lại gặp một con người đặc biệt. Vì vậy, cô nảy sinh tình cảm đến bản thân cũng không thể hiểu với người đàn ông đó.
Thế nhưng, thứ tình cảm này là gì?
Sơ Vũ tìm một chiếc áo khoác rồi đi bộ ra bên ngoài. Thời tiết lại thay đổi, gió biển thổi mạnh đến khiến cô lim dim mắt. Ở đây, mưa gió cứ nói đến là đến, đi là đi. Thời tiết biến hóa vô thường giống hệt người đàn ông đó.
Sơ Vũ cười gượng, chắp tay ngước nhìn bầu trời đêm thăm thẳm.
Tae! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Thành thật xin lỗi!
Gió thổi mạnh vào hàng cây bên đường, tạo tiếng phần phật. Đúng lúc này, không trung đột nhiên có một tiếng động lạ thường. Sơ Vũ quay đầu thấy một bóng hình lao đến. Trong giây lát, trước mắt cô tối đen. Cô bị một thân thể ôm rồi đẩy ngã xuống đất. Đồng thời, cách đó không xa phát ra một tiếng nổ, giống như tiếng bật nút chai sâm panh. Có một thứ gì đó như lưỡi dao sắc, bay sượt qua người cô với tốc độ rất nhanh.
Eo Sơ Vũ càng bị siết chặt, cô bị ôm lăn trên mặt đất hai vòng, rồi lật người vào lùm cây bên cạnh. Từ đầu đến cuối, tay của người đàn ông luôn đỡ gáy Sơ Vũ. Lúc này, người đàn ông nằm đè lên Sơ Vũ, nhưng mắt anh ta không nhìn cô mà nhìn ra bên ngoài. Toàn thân cảnh giác giống như loài báo. Mắt anh ta lộ vẻ sát khí đáng sợ mà Sơ Vũ chưa từng thấy bao giờ.
Sơ Vũ nhủ thầm, nhất định là đang nằm mơ. Nếu không tại sao cô lại gặp anh ta ở nơi này?
Sơ Vũ nhắm mắt, rồi lại mở mắt. Trên trời lóe một tia chớp, sáng rực cả bầu trời. Ánh chớp chiếu rõ khuôn mặt như tượng điêu khắc của người đàn ông. Đúng là anh ta, Lục Tử Mặc.
Tim Sơ Vũ đập mạnh. Người đàn ông buông cô ra, nhanh chóng rút khẩu súng từ sau lưng, hơi nháy mắt nhắm thẳng. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây đồng hồ. Lúc ánh chớp tắt, trong mắt Sơ Vũ vẫn lưu lại tàn dư thị giác, họng súng lạnh lùng mang mùi chết chóc và khí chất nguy hiểm của người đàn ông hợp thành một thể. Đúng lúc đó, tiếng sấm nổi lên át đi tiếng súng. Từng giọt mưa lộp độp rơi xuống, nhanh chóng biến thành cơn mưa lớn. Sơ Vũ phảng phất ngửi thấy mùi thuốc súng. Đầu óc cô bỗng nhiên tỉnh táo hẳn.
Lục Tử Mặc cúi đầu. Sơ Vũ không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta. Cô vô ý thức phản kháng, ra sức đẩy anh ta. Lục Tử Mặc không động đậy. Đáy mắt anh ta dần nổi lên cơn giông bão giống như thời tiết. Sơ Vũ cảm thấy khuỷu tay cô đột nhiên đau nhức. Cô bị người đàn ông kéo đứng dậy, lôi đi lảo đảo trong mưa bão.
Họ rời xa ngôi nhà gỗ. Sơ Vũ bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Thế nhưng, dưới tiếng sấm sét và mưa lớn, tiếng phản kháng của cô hoàn toàn vô tác dụng, không thu hút sự chú ý của người khác. Lục Tử Mặc lôi cô đến tận cùng bãi cát, ở đó đậu một du thuyền màu trắng.
“Anh muốn đưa tôi đi đâu?”
Sơ Vũ càng hoảng sợ. Nước mưa khiến cô ướt như chuột lột. Nghe thấy tiếng cô hỏi, Lục Tử Mặc dừng bước quay đầu. Sơ Vũ cứng người. Ánh mắt lãnh lẽo của người đàn ông quét lên người Sơ Vũ. Rồi anh ta đột nhiên vác cô lên vai, sải bước dài lên du thuyền.
Sóng lớn khiến thuyền dập dà dập dềnh. Tuy nhiên, người đàn ông đó đi hết sức thoải mái vào trong khoang, mở cửa rồi ném Sơ Vũ vào bên trong. Anh ta không thèm nhìn Sơ Vũ, nhanh chóng khóa cửa và quay người đi mất.
Sơ Vũ ngồi dậy ra sức đập mạnh vào cửa. Rốt cuộc anh ta muốn làm gì? Sơ Vũ cảm thấy một sự chấn động khác thường. Cô lao đến bên cửa sổ. Từ khung cửa sổ nhỏ, Sơ Vũ nhìn thấy đêm đen bên ngoài. Dù vậy, Sơ Vũ cũng có thể cảm thấy, con thuyền đã rời khỏi bến, lao mình vào mưa bão.
Gió bão và sóng lớn liên tục tấn công con thuyền, khiến Sơ Vũ nảy sinh phản ứng say sóng. Cô nhanh chóng cảm thấy buồn nôn, vội lao đến bên cửa nôn ọe. Cả ngày không ăn gì, bụng trống rỗng co rút mỗi khi cô nôn khan. Sơ Vũ nôn xong ngồi bệt xuống sàn, toàn thân

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT