|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
phận là con gái của ông chủ công ty đối tác xuất hiện trước mặt anh, làm cho anh hiểu được cô Vương Yên Hoa, có điều kiện tốt cỡ nào, phù hợp với tư cách là người phụ nữ của anh?
Còn nếu như anh có bạn gái ?
Đương nhiên, cô tin một người đàn ông xuất sắc như anh, phần lớn đã chết rồi, nhưng cô không biết là có người nào sẽ là đối thủ của mình, cô một lòng nhận định, chỉ cần bản thân cố gắng thêm chút nữa, có thể theo đuổi anh rồi.
Nhưng cô tuyệt đối không nghĩ rằng, anh đã kết hôn, đối tượng lại là thiên kim của ông chủ anh.
Cô luôn nắm chắc thế giới xung quanh mình, không thể chịu đựng được những chuyện trái với mong muốn của cô.
“Yên Hoa, ba nghĩ hay là con từ bỏ đi.” Vương Diệu Minh thở dài.
Ông không muốn vì chuyện này mà trở mặt với Khang gia, tuy Nguyễn Đông Luân kia tuổi trẻ thượng khinh, cũng không phải là người dễ đối phó, mấy ngày nay ông tiếp xúc với Nguyễn Đông Luân, biết rõ năng lực của anh.
Mà trong bữa ăn anh ta đột nhiên nhắc tới vợ mình, chỉ sợ đã sớm nhìn ra ý đồ của hai cha con bọn họ.
Con gái mình tuy thông minh, nhưng cũng không phải là đối thủ của người ta.
“Không muốn, con không chịu.” Cô nắm chặt tay, “Con không tin con sẽ thua Khang Đóa Hinh.”
“Cho dù con thắng thì sao, người ta cũng đã kết hôn rồi……”
“Kết hôn cũng có thể ly hôn.” Cô cười lạnh, trong lòng đã có quyết định, “Ba, ba đừng nói nữa, con biết làm thế nào mà.”
“Con thật sự là…… Ai.” Biết con gái mình một khi quyết định cái gì, thì ai nói gì cũng không nghe, Vương Diệu Quang chỉ còn biết thở dài.
Quên đi, chờ con bé ngã một lần, có lẽ sẽ hiểu được…… Đi?
Kinh nguyệt lại tới nữa.
Khang Đóa Hinh ở trong toilet, trừng mắt oán hận với màu đỏ kia, từ trong túi lấy ra băng vệ sinh, dán vào quần lót.
Chẳng còn cách nào, bây giờ đang có người chờ bên ngoài, cũng chỉ có thể xử lý qua loa trước thôi.
Từ lúc cô bắt đầu muốn có con, đã qua hơn nửa năm rồi, vì Đông Luân không cho cô tiếp tục tiêm thuốc nữa, đành phải làm theo cách khác, nhưng mà từ lúc đó, nên uống, nên ăn, cái gì cô cũng đã nếm thử qua, cái bụng nửa điểm động tĩnh vẫn không thấy gì.
Thật ra Khang Đóa Hinh cũng biết mình quá nóng vội, mới chỉ hơn nửa năm mà thôi, cô còn trẻ, thật sự không cần phải lo lắng như vậy.
Nhưng kiếp trước sinh non, mất đi khả năng sinh đẻ, để lại đáy lòng cô một bóng ma tâm lý rất sâu, trên lý trí muốn bản thân đừng quá lo âu, nhưng tâm lý lại không chịu khống chế.
Đem rác ném vào thùng, cô xả nước ra khỏi toilet.
Hôm nay là buổi tối thứ sáu, Nguyễn Đông Luân khó tan làm sớm được, hai người tâm huyết dâng trào chạy đi xem phim.
Bộ phim này ở kiếp trước đã xem qua, là phim tình cảm, nhưng có lẽ do tâm trạng thay đổi, kiếp trước xem không có cảm giác gì, lần này xem lại cô thấy cảm động rất nhiều.
Nhìn nhân vật chính cẩn thận che chở, dụng tâm kinh doanh tình yêu, cô phát hiện mình đột nhiên đã hiểu được rất nhiều mẩu chuyện trước kia không rõ ràng hoặc không cho là đúng. Trước kia vì yêu mà liều lĩnh bỏ trốn, thậm chí cắt đứt với cha mẹ Khang Đóa Hinh đã chết, Khang Đóa Hinh bây giờ, hiểu rõ phải luôn cố gắng học hỏi để làm sao cân bằng được tình thân và tình yêu.
Xem phim xong người rất đông, đi toilet xong, thật vất vả mới len được ra ngoài, cô liếc mắt một cái nhìn thấy chồng mình đang chờ bên ngoài.
Có lẽ vừa thưởng thức phim tình cảm ấm áp xong, lại thấy người đàn ông mà mình yêu nhất, trong lòng cô bỗng dưng thấy lo lắng, cô đi nhanh về phía anh hơn.
Có lẽ vừa thưởng thức phim tình cảm ấm áp xong, lại thấy người đàn ông mà mình yêu nhất, trong lòng cô bỗng dưng thấy lo lắng, cô đi nhanh về phía anh hơn.
Nhưng ngay sau đó, lại có một người khác xuất hiện trước mắt cô, một bước đến trước mặt chồng cô.
“Thật khéo, anh Nguyễn, không ngờ sẽ gặp anh ở chỗ này.” Cô gái kia mở miệng.
Khang Đóa Hinh trợn tròn mắt, quả thật không thể tin được lại nhìn thấy người kia, hơn nữa lần này thời gian còn sớm hơn trước.
Lúc trước Vương Yên Hoa vào làm trong công ty của Đông Luân là lúc cô hai mươi sáu tuổi, nhưng nay cô vừa mới tròn hai mươi tư.
Hơn nữa…… Sao cô không biết bọn họ biết nhau từ khi nào?
Bên kia, Nguyễn Đông Luân nhìn thấy Vương Yên Hoa, cũng rõ ràng sửng sốt.
Nhưng dù sao còn bàn tới công việc, anh cũng không thể không nhìn đối phương, vì vậy nhàn nhạt lên tiếng chào hỏi, “Chào Vương tiểu thư.”
“Anh Nguyễn hăng hái thật đấy, lại xem những phim kiểu này.” Vương Yên Hoa giọng nhỏ nhẹ nói.
Trên thực tế cô ở đây gặp Nguyễn Đông Luân một chút cũng không hề ngẫu nhiên, là cô chủ ý đến làm đổ bức tường của anh.
Không có cách, anh đem dự ác hai công ty hợp tác quăng cho người khác xử lý, đến công ty Khang gia không nhìn thấy anh, đành phải tìm người trong đó, sau đó cố ý tạo ra cuộc gặp gỡ tình cờ, nhân tiện quan sát một chút cái người tên Khang Đóa Hinh ở với anh kia.
Nếu vận khí tốt, nói không chừng còn có thể làm cho Khang Đóa Hinh hiểu lầm gì đó.
Với vẻ ngoài xinh đẹp của minh, cô luôn luôn có lòng tin.
“Loại phim nào?” Nguyễn Đông Luân nhíu mày, hỏi không chút để ý.
Cô giương mắt nhìn anh, “Dĩ nhiên là anh xem phim tình cảm hài, em cũng không biết là anh thích xem thể loại phim này đâu!”
Nguyễn Đông Luân dò xét cô một hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng, “Chúng ta hẳn là không thân thuộc gì, sao cô biết tôi thích xem thể loại phim này?”
“A, em chỉ cảm thấy…… Với cá tính của anh, hẳn là sẽ thích xem những bộ phim có chiều sâu……”
“Thế này cũng thú vị rồi.” Anh lạnh lùng gợi lên khóe môi, “Rạp chiếu phim chiếu
nhiều phim như vậy, làm sao mà cô biết tôi xem phim nào? Cô theo dõi tôi?”
Câu cuối cùng kia chính là dự đoán, nhưng nhìn Vương Yên Hoa biến sắc trong phút chốc, anh biết mình đoán đúng rồi.
Nói
không sợ hãi kinh ngạc là lừa người.
Nguyễn Đông Luân không nghĩ tới, trong trí nhớ đối với công việc Vương Yên Hoa luôn tận tâm hết sức, thế nhưng lại cố ý theo dõi mình.
Lại nhớ tới lúc trước khi ký hợp đồng, Vương Diệu Minh muốn giới thiệu con gái cho anh, sau đó cùng Vương Yên Hoa thường lấy danh nghĩa hai bên công ty hợp tác chạy đến công ty Khang gia — đương nhiên, dự án này, anh giao cho người khác xử lý, dù sao Khang gia thảo luận nói có phân lượng cho hai người đàn ông, cũng không vui khi gặp người phụ nữ có ý nghĩ kì quái với anh.
Kiếp trước anh rất sơ sẩy, vẫn là tâm tư của cô ta quá kín đáo, mới không phát hiện người phụ nữ này rõ ràng có ý đồ khác, khó trách Đóa Hinh đi qua vẫn để ý cô ta như vậy.
Nhưng bây giờ không giống thế, cứ việc cho Vương Yên Hoa che giấu rất kĩ, dù tình cờ gặp anh ở công ty Khang gia, cũng chỉ là mỉm cười chào hỏi, chưa có câu nói tùy tiện nào, không giống Hứa Tĩnh Á chanh chua nhưng vụng về, có ý đồ phá hoại tình cảm giữa anh và Đóa Hinh, nhưng nếu anh để tâm một chút, bình thường không dễ chú ý tới dấu vết để lại, lúc này sẽ thấy cô ta có ý với anh.
Tuy anh vẫn không hiểu, vì sao cô ta có thể lờ đi việc anh đã kết hôn, nhưng anh thề tuyệt đối không phạm sai lầm giống kiếp trước nữa.
“Theo dõi gì chứ? Chỉ là đúng lúc em nhìn thấy anh từ sảnh phòng chiếu số 2 đi ra……” Cô cân não xoay chuyển rất nhanh, bắt đầu giải thích.
Nhưng đã thoáng nhìn thấy vợ Nguyễn Đông Luân, lại vô tâm khách sáo với cô.
Anh nhìn ra vẻ mặt khiếp sợ của Khang Đóa Hinh, mắt thấy động tác muốn xoay người đi của cô, máu trong người anh đột nhiên cảm giác như ngừng chảy.
Vẻ mặt kia, không hiểu sao làm anh nhớ tới đơn ly hôn của kiếp trước.
Giây tiếp theo, thân thể anh cử động.
“Đóa Hinh!”
Nguyễn Đông Luân bước từng bước đi tới, thấy cô muốn trốn đi, bắt được tay cô, bắt được trong mắt cô hiện lên kinh hãi đau xót, trái tim đột nhiên bị tóm chặt.
Cô không nói chuyện, anh lại cảm giác được bàn tay nhỏ bé trong tay mình hơi giật lại, như phản xạ càng nắm lấy bàn tay nhỏ bé kia càng nhanh.
Không! Có âm thanh trong đầu anh kêu gào, trong lòng dâng lên sợ hãi rất lớn.
Làm ơn, Đóa Hinh, đừng rời khỏi anh nữa!
Mất đi cô, một lần là đủ lắm rồi, anh không biết làm sao mình có thể chịu được lần thứ hai.
Khang Đóa Hinh biết rõ mình không nên yếu đuối như vậy.
Như Lí Nguyên Linh nói, người đàn ông này là chồng cô, cô là vợ chính thức, không có lý gì lại làm cho người thứ ba hung hăng trèo lên đầu cô, có lẽ do kiếp trước Vương Yên Hoa là bóng ma quá lớn của cô, làm cho cô rất khó đối mặt với Hứa Tĩnh Á cũng như đối mặt với cô ta.
Cô không biết vì sao kiếp này Nguyễn Đông Luân lại gặp lại Vương Yên Hoa, cũng không biết vì sao mình lại đi tranh toilet, kiếp trước làm cho cô gặp vô số ác mộng, làm cho cô tự ti hối tiếc, tự biết xấu hổ, thậm chí thừa nhận không chịu được áp lực làm cho cô không thể kìm được một giây mà kí vào đơn ly hôn, vì sao lại quay lại sinh mệnh cho cô.
Hơn nữa một khắc trước đấy, cô còn vì không thể mang thai mà tâm trạng sa sút……
Trong nháy mắt đó, cô đã nghĩ sẽ chạy trốn thật xa, tìm nơi nào không có người quen biết mình vụng trộm làm lành vết thương.
Đến khi một lực ấm áp không đổi, cầm chặt tay cô.
“Đóa Hinh.” Nguyễn Đông Luân gọi đều, trong giọng nói tràn đầy tình cảm.
Cô sững sờ quay đầu lại, nhìn thấy trong mắt anh tràn đầy lo lắng…… Và đau lòng.
Cô theo bản năng giật giật khi bị nắm lấy,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




