watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:56 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6788 Lượt

tay nhỏ bé kia càng nhanh.
Không! Có âm thanh trong đầu anh kêu gào, trong lòng dâng lên sợ hãi rất lớn.
Làm ơn, Đóa Hinh, đừng rời khỏi anh nữa!
Mất đi cô, một lần là đủ lắm rồi, anh không biết làm sao mình có thể chịu được lần thứ hai.
Khang Đóa Hinh biết rõ mình không nên yếu đuối như vậy.
Như Lí Nguyên Linh nói, người đàn ông này là chồng cô, cô là vợ chính thức, không có lý gì lại làm cho người thứ ba hung hăng trèo lên đầu cô, có lẽ do kiếp trước Vương Yên Hoa là bóng ma quá lớn của cô, làm cho cô rất khó đối mặt với Hứa Tĩnh Á cũng như đối mặt với cô ta.
Cô không biết vì sao kiếp này Nguyễn Đông Luân lại gặp lại Vương Yên Hoa, cũng không biết vì sao mình lại đi tranh toilet, kiếp trước làm cho cô gặp vô số ác mộng, làm cho cô tự ti hối tiếc, tự biết xấu hổ, thậm chí thừa nhận không chịu được áp lực làm cho cô không thể kìm được một giây mà kí vào đơn ly hôn, vì sao lại quay lại sinh mệnh cho cô.
Hơn nữa một khắc trước đấy, cô còn vì không thể mang thai mà tâm trạng sa sút……
Trong nháy mắt đó, cô đã nghĩ sẽ chạy trốn thật xa, tìm nơi nào không có người quen biết mình vụng trộm làm lành vết thương.
Đến khi một lực ấm áp không đổi, cầm chặt tay cô.
“Đóa Hinh.” Nguyễn Đông Luân gọi đều, trong giọng nói tràn đầy tình cảm.
Cô sững sờ quay đầu lại, nhìn thấy trong mắt anh tràn đầy lo lắng…… Và đau lòng.
Cô theo bản năng giật giật khi bị nắm lấy, thật không có ý muốn giãy ra, lại thấy sắc mặt anh trở nên hốt hoảng, lực nắm bỗng dưng mạnh hơn.
Anh liều chết nhìn cô, làn môi đầy đặn đẹp mắt trở nên hơi trắng.
Đừng đi.
Cô hình như nghe được âm thanh này, nhưng cũng không thấy anh mở miệng, làm Khang Đóa Hinh có chút hoang mang.
Đừng đi.
Âm thanh kia lại lớn hơn nữa.
Rốt cuộc là từ đâu đến?
Đóa Hinh, đừng buông tay.
Nhìn vẻ mặt Đông Luân còn hoảng sợ hơn mình, Khang Đóa Hinh đột nhiên hiểu được.
Đó là giọng nói trong lòng anh.
Tuy anh chưa nói ra miệng, nhưng mặt mày anh, anh nắm chặt tay, tâm của anh, đều rõ ràng hiểu rằng đang gọi cô, xin cô đừng bỏ đi.
Anh yêu cô say đắm, rõ ràng là như vậy, cũng không thèm liếc Vương Yên Hoa bên cạnh một cái.
Thắng thua thật ra đã rất rõ ràng, giống như Hứa Tĩnh Á lúc trước, mặc kệ mấy cô đó bày mưu thế nào, Đông Luân cuối cùng vẫn yêu, vẫn để ý đến người vợ là cô.
Một lòng của anh đều hướng đến cô, phụ nữ khác thích anh thế nào, anh yêu cô như thế, việc gì cô phải so đo?

“Anh à, không giới thiệu mỹ nữ này với em sao?”
Vương Yên Hoa muốn cướp đi Đông Luân từ tay cô, cô đương nhiên không thể làm cho cô ta được như ý, càng như thế, cô càng thể hiện ra tình cảm chim cá với Đông Luân.
Điều chỉnh tốt tâm trạng, Khang Đóa Hinh ưỡn ngực vì tình yêu và hôn nhân của mình chiến đấu.
Nhưng hành động này của cô, lại làm Nguyễn Đông Luân sợ ngây người.
Anh cứ tưởng rằng cô sẽ tức giận xoay người bước đi, lại nghiêm trọng hơn, nói không chừng còn có thể đưa ra một cái đơn ly hôn khác, không ngờ cô lại quay người lại nói một câu, làm anh sửng sốt mất ba giây mới phản ứng lại.
“Khụ, vị này là Vương tiểu thư, công ty ba cô ấy có hợp tác quan hệ hợp tác với Khang gia.” Đây là nhấn mạnh bọn họ chỉ là đơn thuần gặp nhau trong công việc, “Vương tiểu thư, vị này là vợ tôi, Đóa Hinh.”
“Hóa ra là Vương tiểu thư, xin chào.” Khang Đóa Hinh tự nhiên phóng khoáng bắt tay với đối phương, “Hy vọng trong công việc Đông Luân không gây phiền toái gì cho cô.”
“A, làm sao…… Làm sao có thể thế được?” Trong lòng Vương Yên Hoa bực bội, lại chỉ có thể mỉm cười cứng ngắc đáp lời, “Anh Nguyễn rất lợi hại.”
“Đương nhiên rồi.” Khang Đóa Hinh cười híp mắt, “Nếu không việc gì tôi phải ra tay trước, sớm đem anh ấy về nhà?”
“Làm sao mà anh thấy, anh mới là người đem em về mới đúng?” Bình thường mấy câu kiểu này Nguyễn Đông Luân sẽ không nói trước mặt người khác, nhưng giờ phút này vì thể hiện ra tâm ý của mình với Đóa Hinh, thêm cả chặt đứt ý nghĩ của Vương Yên Hoa, anh không ngại nói rõ ràng hơn.
“Được rồi, thì phải là chúng ta đều đem người khác đính lấy.” Khang Đóa Hinh cười hì hì nói.
Vương Yên Hoa phát hiện, khi bọn anh ngóng nhìn lẫn nhau, có không khí không thấy ai, người khác không thể tham gia.
Trong nháy mắt, cô bỗng nhiên có chút do dự.
Cô có cảm tình với Nguyễn Đông Luân, nhưng dù sao cũng chỉ là đơn phương nhìn anh, hai người chưa bao giờ từng có tiếp xúc.
Cô không biết mình thua Khang Đóa Hinh ở điểm gì, tốt nghiệp đại học Z khoa tiếng Trung thì sao? Nói về thông minh tài trí, thậm chí là vẻ ngoài, cô đều nắm chắc phần thắng hơn Khang Đóa Hinh, chỉ cần cô nghĩ, làm Nguyễn Đông Luân yêu mình, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Chính là, cô rất muốn vì người đàn ông này, mà phí nhiều tâm tư như vậy sao?
Hoặc là nên hỏi, anh ta đáng để cô trả giá thật nhiều sao?
Vì xem ra bây giờ, muốn nhường Nguyễn Đông Luân nhà mình Khang Đóa Hinh ngược lại chọn mình, chỉ sợ không phải chuyện dễ dàng.
“Vương tiểu thư.”
Cô hoàn hồn, phát hiện Nguyễn Đông Luân đang nhìn mình.
Sau đó anh thật sự nghiêm túc mở miệng, “Tuy rằng nói những lời này, có lẽ sẽ hết sức hời hợt , nhưng tôi yêu vợ tôi, rất rất yêu, yêu đến mức cô thể vì cô ấy mà bỏ qua tất cả, kể cả tính mạng của tôi. Cho dù có kiếp sau, tôi cũng sẽ chỉ yêu cô ấy.”
Đây là đang nói, cô vĩnh viễn không có cơ hội sao? Đột nhiên vẻ mặt Vương Yên Hoa lạnh đi, xù gai như con nhím, “Cho nên? Anh Nguyễn nói cho em biết chuyện này để làm gì?”
Chưa bao giờ cô nói mình thích anh trước mặt anh mà? Nếu người này dám tùy tiện xin lỗi cô vẫn từ chối cô, cô tuyệt đối sẽ cười nhạo anh tự mình đa tình!
Đây chính là vấn đề mặt mũi và tự trọng.
Bất thình lình, Nguyễn Đông Luân mỉm cười với cô, có lẽ bọn họ từ vài lần tiếp xúc ngắn ngủi tới nay, anh đã đối xử với cô bằng vẻ mặt ôn hòa nhất rồi.
“Thật ra tôi muốn nói, Vương tiểu thư là một cô gái xinh đẹp và thông minh, có tương lai, nhưng nếu quá nóng vội, một lòng muốn phát triển sự nghiệp, có lẽ sẽ xem nhẹ cảnh tú lệ bên cạnh. Công việc dĩ nhiên là quan trọng, nhưng cũng đừng nên ngại dừng lại, để ý những việc tốt đẹp cạnh mình.”
Nói xong, anh dịu dàng nhìn vợ, rất dễ nhận ra đây là “việc tốt đẹp” của anh.
Vương Yên Hoa đương nhiên rất thông minh, chẳng phải anh nói như vậy, thật ra vẫn là từ chối cô.
Nhưng anh dùng cách “khuyên” cô như vậy, lại làm cho cô rất khó tức giận.
Anh thừa nhận sự xinh đẹp và năng lực của cô, cho nên, không phải cô không tốt, mà là anh gặp Khang Đóa Hinh trước, rồi sau đó quyết định đem nửa đời sau giao cho cô.
Nghĩ như thế, ít nhiều cũng làm Vương Yên Hoa thoải mái với cơn giận hơn rất nhiều.
“Cũng phải nếu như thật sự có phong cảnh đáng giá để em nghỉ chân xuất hiện.” Sau một lúc lâu, cô nói: “Cho tới bây giờ, em vẫn chưa thấy.”
Lời nói cao ngạo, lại đồng thời rõ ràng cho thấy, anh không xứng làm cho cô nghỉ chân.
“Sẽ xuất hiện, chỉ cần cô chú ý nhiều hơn, đừng cự người ngoài ngàn dặm, lấy điều kiện xuất sắc của cô, nhất định sẽ có người như vậy xuất hiện.” Nguyễn Đông Luân gật đầu khẳng định, càng nắm chặt bàn tay nhỏ kia.
Anh nói như vậy, đương nhiên chủ yếu vẫn là chặt đứt ý nghĩ của Vương Yên Hoa với mình, nhưng mặt khác, dù sao kiếp trước cô cũng từng là trợ thủ đắc lực của anh, anh hy vọng cô có thể nghĩ thông suốt, tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình……
Sau đó, đừng hại Đóa Hinh thương tâm tức giận lần nữa!
“Anh xin lỗi.” Tạm biệt với Vương Yên Hoa xong, Nguyễn Đông Luân mở miệng.
“Hả?” Khang Đóa Hinh đáp lại thản nhiên.
Anh hít vào một hơi, “Anh biết cảm giác ghen tị có bao nhiêu khó chịu, lại còn cho em nhìn thấy cô ấy.”
Tuy rằng nhìn thấy Vương Yên Hoa cũng không phải là điều anh muốn.
“Anh nên xin lỗi em, nhưng không phải vì Vương Yên Hoa xuất hiện, mà là anh không nói cho em biết, anh gặp lại cô ấy.”
Anh thở dài, “Anh chỉ nghĩ em nghe đến cô ấy, lại không vui thôi.”
“Vậy bây giờ anh cảm thấy em có vui không?”
“Không có……” Anh dừng một chút, trong lòng thấy áy náy, “Xin lỗi, anh không nên gạt em.”
“Quên đi.” Khang Đóa Hinh đột nhiên cười khẽ, “Biểu hiện hôm nay không tệ, lần này bỏ qua cho anh.”
Bây giờ nghĩ lại, phản ứng vừa rồi của cô cũng hơi quá, có lẽ bóng ma kiếp trước quá sâu đi.
Đông Luân yêu cô như vậy, bảo vệ cô khắp nơi, mọi việc đều nghĩ về cô đầu tiên, cô cần có tự tin vào mình mới đúng.
“Đóa Hinh.” Anh do dự một lát, “Kiếp trước…… Có phải kiếp trước Vương Yên Hoa đã nói hoặc làm gì đó với em phải không?”
“Sao…… Tự nhiên hỏi vậy?”
“Em nhìn cô ấy rất không bình thường…… Lúc trước khi đối mặt với Hứa Tĩnh Á không hề giống nhau.” Anh âm thầm trách bản thân mình, sao tận bây giờ mới nghĩ đến.
Đi qua anh căn bản không hề nghĩ Vương Yên Hoa có ý với mình, nhưng nay anh phát hiện, rất rõ ràng Vương Yên Hoa vì muốn đạt được mục đích, thủ đoạn có bao nhiêu lợi hại, cho nên bắt đầu nghi ngờ kiếp trước Đóa Hinh không hiểu địch ý với cô ta, có phải vì Vương Yên Hoa từng tổn thương đến cô không?
Khang Đóa Hinh không trả lời ngay, yên lặng nhớ về kiếp trước Vương Yên Hoa trương nha vũ trảo với cô qua lời nói.
Thật ra vẫn sẽ thấy đau, khắc vết thương

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT