watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7578 Lượt

không nghe lời như vậy, có thể nhìn ra nó rất nể cậu.”
“Ha ha, thằng nhóc đó chỉ muốn ăn đòn, cậu không cần phải cảm ơn tớ, tớ mới là người bắt cậu chết thay đấy, bắt tớ lãng phí cả mùa hè cho thằng nhóc hỗn xược đó, chắc không điên không được. Lần trước mợ nói chuyện với tớ, hi vọng sau khi khai giảng cậu vẫn tiếp tục phụ đạo cho nó, không cần quá nhiều, mỗi tuần một buổi hai tiếng thôi, tiền có thể tăng thêm, cậu xem có phiền không, phiền thì tớ giúp cậu từ chối.”
Lâm Lâm vội vàng nói: “Không sao, tớ có thể tiếp tục dạy, tiền thì không cần thêm đâu, lại thêm nữa chắc tớ không dám làm.”
Đinh Dật lắc đầu: “Cậu vất vả lắm mới chịu được thằng quỷ đó, mong là không ảnh hưởng đến việc học của cậu, về sau cậu định thi ở Bắc Kinh à? Hi vọng sau này lên đại học có thể được cùng trường với cậu, tớ phát hiện mình càng ngày càng thích cậu.”
“Chuyện sau này thì để sau này hãy nói, cậu nói ra những lời như vậy không biết sẽ có bao nhiêu nam sinh đau lòng, có thể được Đinh đại tiểu thư ưu ái, tớ may mắn đến mức nào đây!” Lâm Lâm vừa nói vừa gật gù đắc ý.
Đinh Dật bổ nhào tới ôm cô bạn: “Cậu hiểu được như thế thì tốt, vậy hãy suy nghĩ chuyện gả cho tớ đi, làm vợ ba của tớ.” Nói xong còn làm ra vẻ muốn hôn cô bạn.
Lâm Lâm sợ quá vội vàng né tránh, khó hiểu hỏi: “Cậu có vợ cả à, chính là cậu bạn đẹp trai đã đến trường lần trước sao? Vậy vợ hai là ai?”
“Cậu nói Thẩm Trường Đông à, ha ha, cậu ta chính là người hầu, vợ cả của tớ là La Bình, vợ hai là Nguyễn Thúy, cậu phải chịu thiệt thòi rồi, ha ha, vì tớ cậu cố gắng chịu đựng nha.” Nói xong đang định sà tới, bím tóc đuôi ngựa sau gáy bỗng bị ai giật lại, Đinh Dật nghiêng đầu, ơ, là Thẩm Trường Đông, tên nhóc này cũng bắt chước cô, vào nhà cô chưa bao giờ đi cửa chính, toàn leo tường, bây giờ ngày càng nghiêm trọng, vào nhà còn không gõ cửa.
“Đinh Dật, cậu lại nói xấu sau lưng tớ? Còn trêu ghẹo con gái nhà lành?” Thẩm Trường Đông vừa chỉ trích Đinh Dật, vừa kéo tay cô ngoạm mất quả vải cô vừa bóc vỏ xong, Đinh Dật tức giận bắt lấy gương mặt tuấn tú của cậu ra sức kéo: “Cậu nhả ra cho tớ!”
Thẩm Trường Đông nghe lời nhả ra, nhả vào tay Đinh Dật – một cái hột vải nho nhỏ.
Đinh Dật vứt cái hạt rồi nhào tới đánh nhau với Thẩm Trường Đông, Lâm Lâm ở bên cạnh nhìn đến ngây người, sự thân mật của hai người khiến cô cảm thấy gò má nóng bừng, đanh định nói lời tạm biệt với Đinh Dật, Thẩm Trường Đông bỗng giãy giụa lên tiếng trước: “Hôm nay tớ đến, là để tạm biệt.”
Một câu nói rất nhẹ nhàng nhưng lại thành công ngăn cản tất cả động tác của Đinh Dật, thời gian ở bên nhau quá ngọt ngào, quá vui vẻ, vậy mà cô đã quên, cuối cùng cậu cũng phải đi rồi.

Chương 17
Sau khai giảng, lớp mới thực sự có thể dùng câu nói trong tiểu phẩm của Triệu Lệ Dung để hình dung, đó chính là: “Siêu sao hội tụ, củ cải họp bàn.” Lớp Tám năm thứ hai, mỗi một học sinh đều là những con người ưu tú đến từ các lớp khác nhau, bây giờ bọn họ chính là niềm hi vọng của trường, hai năm nữa, họ sẽ là bộ mặt của trường, vì thế các giáo viên tổ trưởng bộ môn đều phối hợp một cách tối đa nhất.
Thực ra chuyện có nên phân chia lớp chọn hay không vẫn luôn là vấn đề bị đem ra tranh luận rất nhiều. Việc phân lớp chọn là để tập trung các học sinh xuất sắc, tập trung giáo viên có năng lực, tạo cho họ một không gian học tập tốt nhất, cũng tránh việc ở lại lớp thường sẽ tạo áp lực cho các học sinh có thành tích trung bình.
Nhưng cách làm này cũng có mặt trái: học sinh xuất sắc bị tách khỏi lớp bình thường của mình sẽ có cảm giác bị vứt bỏ, cả kỷ luật lẫn không khí học tập đều có xu hướng sa sút đi. Mặt khác, đối với học sinh lớp chọn, khi ở lớp cũ vốn đã là học sinh khá giỏi, họ đã quen với việc vượt xa các học sinh khác, nhưng khi 50 học sinh giỏi tụ tập vào một chỗ vẫn có thể phân cao thấp, vốn là học sinh giỏi nhưng có khả năng biến thành trung bình, thậm chí còn là kém, để tiếp nhận được sự thay đổi có tính đả kích này thì cần phải có sức chịu đựng nhất định. Thường sẽ có những học sinh không thể nào tiếp sự thật nên chẳng thể gượng dậy nổi, thậm chí là cam chịu, còn có người vì thế mà sinh ra chứng ức chế.
Nguyễn Thúy vào lớp này với thứ hạng 45 nên hơi thấp thỏm lo sợ, Đinh Dật vừa phải an ủi bạn, còn vừa phải bận tâm chuyện của riêng mình.
Lớp mới còn có một chuyện khá kì quặc, đó chính là vô cùng nhiều cán bộ lớp. Lớp bọn họ bây giờ tổng cộng có sáu lớp trưởng, năm bí thư chi đoàn, các chức vụ nhỏ khác nhiều vô kể, từ đó để chọn ra cán bộ lớp mới cũng là một việc đau đầu.
Vì vậy thầy chủ nhiệm Tiêu Khắc Kiệm đã nghĩ ra một phương pháp càng kì quặc hơn, các lớp trưởng và bí thư sẽ sử dụng biện pháp cạnh tranh, người được đề cử sẽ lên bục diễn thuyết, toàn bộ học sinh tiến hành bỏ phiếu, người có số phiếu cao nhất sẽ đắc cử. Chức vụ bí thư của Đinh Dật trước đây vốn là do Trương Lạc Thiên nửa cưỡng ép bổ nhiệm, lúc này cô lập tức chủ động rút khỏi cuộc chạy đua, không ngờ Tiêu Khắc Kiệm đanh mặt nói cô không có tinh thần trách nhiệm, không có chí tiến thủ, không có ý thức tập thể, thẳng tay bác bỏ đề nghị của cô, bắt cô quay về đóng cửa suy ngẫm rồi nhanh chóng chuẩn bị.
Cán bộ lớp của trường cấp ba thực ra chính là cái loa của thầy giáo, lao tâm lao lực mà chẳng được cái gì, lại còn không có quyền tự chủ, Đinh Dật cảm thấy bản thân không hề thích hợp, lớp trưởng Ngô Khiêm ở lớp cũ mới là cán bộ học sinh mẫu mực. Bởi thế cho dù bị từ chối xin rút nhưng Đinh Dật cũng không để tâm, cái số không quá ẩm ương nhưng cô tự biết người ghét mình cũng không ít, bỏ phiếu công khai, chưa chắc cô có thể thắng.
Bắt đầu buổi tranh cử, Đinh Dật lên đầu tiên, sau khi nói một bài cảm ơn thầy giáo, cảm ơn các bạn vô cùng nhảm nhí, cô đi xuống để thưởng thức phần diễn thuyết của các ứng cử khác.
Lớp mới không thiếu học sinh có tài hùng biện, nhất là các nam sinh, giọng nói trầm bổng du dương, phong cách trình bày khảng khái như thể đã luyện tập rất nhiều lần, nhưng phản ứng nhiệt liệt nhất thuộc về bài diễn thuyết của người đẹp Nghê Ái Lan, cô ấy trước đây là bí thư của lớp Ba.
Cô ấy ăn mặc rất duyên dáng, nụ cười tươi mát ngọt ngào, thái độ thì vô cùng ân cần thân thiết như em gái nhà bên. Cô ấy tự thuật lý lịch trước kia của mình thật tỉ mỉ, dùng những ngôn từ vô cùng thiết tha bày tỏ mình không hề bận tâm đến kết quả tranh cử, nếu có may mắn được chọn thì cũng chỉ muốn làm chút chuyện giúp mọi người mà thôi.
Đinh Dật nhìn bóng hình xinh đẹp trên bục giảng, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, Chu Văn Bân kia chắc chắn là thích cô ấy, lần trước đã mười giờ đêm mà cậu ta vẫn không đưa cô về, còn buổi tối hôm đó cậu ta đi cùng Nghê Ái Lan thì cùng lắm chỉ mới tám giờ mà thôi.
Hóa ra cậu ta thích kiểu như vậy, Đinh Dật nghĩ thầm, bây giờ Nghê Ái Lan có dịu dàng ân cần đến đâu thì cũng không thể khiến cô có ấn tượng tốt được, cô nhớ rất rõ cái hôm gặp phải bọn côn đồ đó, dáng vẻ Nghê Ái Lan giục giã Chu Văn Bân đi mau khi chuyện chẳng liên quan tới mình, cho dù Lâm Lâm không phải là bạn học đi chăng nữa thì đó cũng không phải hành động nên có của một cô gái thiện lương.
Đinh Dật quay đầu nhìn Chu Văn Bân, phát hiện cậu ta đang nhìn người trên bục diễn thuyết vô cùng chăm chú, cô bỗng cảm thấy hơi chua xót, dù gì bản thân cũng không muốn làm, tại sao không giúp người khác hoàn thành mong ước. Vì vậy cô đặt bút viết vào phiếu bầu: Lớp trưởng Dương Thụ Tiềm, Bí thư chi đoàn Nghê Ái Lan.
Sự thật một lần nữa chứng minh sự sáng suốt và vĩ đại của Đinh đại tiểu thư, hai người kia đều có được số phiếu bầu rất cao. Sau khi tan học, Đinh Dật bị Tiêu Khắc Kiệm gọi vào văn phòng.
“Đinh Dật, lợi hại lắm, cũng biết giả vờ kém cỏi để chống đối, học kỳ trước em cũng dùng tài diễn thuyết này để giành giải nhất cuộc thi hùng biện ‘Hương Cảng trở về’ sao?”
Nếu như người hỏi là Trương Lạc Thiên, có lẽ Đinh Dật sẽ đáp lại là: “Thầy, đó là em yêu nước, bây giờ Hương Cảng đã trở về thuận lợi rồi, tổ chức cũng không cần đến em nữa.”
Thế nhưng Tiêu Khắc Kiệm thì khác, đây chính là kiểu người hỉ nộ bất lộ như lời ba nói. Nghe nói ngày xưa thầy là sinh viên thiếu niên, mười chín tuổi đã tốt nghiệp thạc sĩ, do có dính dáng tới phong trào học sinh sinh viên nổi tiếng thời đó nên mới bị điều về làm giáo viên ở cái nơi hoang vu hẻo lánh này. Nhưng vàng ở đâu thì vẫn cứ sáng, mấy năm trước, sau khi được điều từ đó về đây, chẳng mấy chốc thầy đã trở thành nhân vật đi đầu trong lĩnh vực giáo dục.
Truyền thuyết về thầy rất nhiều, có người nói thầy chính là máy tính sống, phiếu điểm của cả khóa hơn năm trăm học sinh chỉ cần liếc mắt là có thể đọc làu làu. Còn có người nói, lúc thầy mới về trường dạy học sinh năm ba, vì trẻ tuổi, đẹp trai lại độc thân, thư tình của nữ sinh trong lớp gửi cho thầy nhiều như tuyết rơi, sau đó do quá lộn xộn, trường học bất đắc dĩ phải ra lệnh cho thầy trong vòng một tháng phải giải quyết xong vấn đề cá nhân, mà thầy vì không muốn ảnh hưởng đến việc học tập của nữ sinh nên đã vội vàng cưới một người

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT