|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lấy được đức lang quân như ý mà còn một lần đã được ngay một em bé mập mạp! Ôi chao, Đinh Dật, tớ không đánh lại được cậu.” Hai người cười đùa đuổi nhau trên đường phố, tiếng cười vui vẻ của tuổi thanh xuân luôn làm xao động lòng người, dù phiền não nhưng cũng có thể nhanh chóng tan thành mây khói.
Trên bảng tin đỏ rực ngoài sân trường dán một bức ảnh chụp của Lâm Lâm, phía dưới ghi chú rõ cô ấy đỗ vào Đại học B với tư cách trạng nguyên ban Xã hội của tỉnh, miệng Đinh Dật suýt nữa rộng ngoác tới tận mang tai – hóa ra giúp đỡ người khác thật tuyệt, khiến cho cả tinh thần và thể xác đều khoan khoái dễ chịu, tràn đầy cảm giác thành tựu khó nói thành lời.
Về đến nhà, Đinh Dật nhấc điện thoại lên mấy lần rồi lại đặt xuống, cuối cùng quyết tâm nhắm mắt bấm một dãy số, Thẩm Trường Đông nói cậu thi không tốt lắm, thế nhưng chưa có điểm mà, không thể hoàn toàn từ bỏ.
“Alô?” Giọng Thẩm Trường Đông hơi trầm, hình như tâm trạng không được tốt, Đinh Dật vội hỏi: “Thế nào rồi?”
“Đúng là thi không tốt lắm.”
Đinh Dật hoảng sợ, đang nghĩ xem phải an ủi thế nào thì cậu lại nói tiếp: “Cũng may thi không tốt, nếu không đã bị bắt vào trường quân đội rồi. Vừa mới nhận được thư báo của khoa thương mại Đại học M.”
À, ra thế! Ông ngoại Thẩm Trường Đông đề nghị cậu ấy thi vào trường quân đội, Thẩm Trường Đông không nỡ làm phật ý ông nên đã điền một ngành khó nhất của một trường khó nhất, còn nói muốn hoàn toàn dựa vào sức mình, không cho ông ngoại nhúng tay vào, ông Bốc biết cháu ngoại học tốt nên cũng mặc kệ không quản, kết quả Thẩm Trường Đông bị trượt kỳ xét tuyển đó, nhận được một thư trúng tuyển như ý muốn. [2">
[2"> Ở Trung Quốc các trường đặc thù như quân đội, công an,… theo quy định của bộ Giáo dục sẽ xét tuyển trước.
Đinh Dật tặc lưỡi khen ngợi: “Thẩm Trường Đông, không ngờ cậu cũng chơi mấy trò này với cả người lớn, mạo hiểm như thế cậu không sợ vừa vặn trúng tuyển thì sao?”
“Vậy thì cùng lắm bị trói chân vài năm, trường quân đội mà tớ đăng ký cũng ở Bắc Kinh.”
Đinh Dật chợt cảm thấy trong lòng có một thứ cảm xúc kì lạ, hẹn nhau thi đại học ở Bắc Kinh, bây giờ lại khiến cô có cảm giác như hẹn nhau bỏ trốn. Chắc là gần đây đọc quá nhiều tiểu thuyết cổ điển nên đầu óc không bình thường, cô và Thẩm Trường Đông sao lại phải bỏ trốn?
Chương 21
Cô và Thẩm Trường Đông tại sao phải bỏ trốn, nhưng chỉ cần một cuộc điện thoại mè nheo, bác trai và bác gái Thẩm liền nhanh chóng đóng gói Thẩm Trường Đông gửi tới Bắc Kinh.
Vẫn chưa tới thời gian báo danh cho nên theo thường lệ, sau khi gặp nhau ở Bắc Kinh, Đinh Dật và Thẩm Trường Đông vẫn ở chơi nhà bác trai bác gái. Ngụy Hoa Tĩnh nghe chuyện Đinh Dật được tuyển thẳng vào ngành nào thì cười sặc sụa: “Cái gì, em thật sự vào khoa hòa thượng đó sao?” Ngụy Hoa Tĩnh hiện đang học năm ba ở Đại học A, Đinh Dật hoàn toàn không biết gì về ngành học tương lai của mình, bây giờ đã có một đàn anh quen biết để hỏi han rồi.
“Có biết đại học A thiếu nữ sinh trầm trọng không, từng có một năm khoa ô tô không hề có một nữ sinh nào, cho nên về sau bị gọi là khoa hòa thượng, em vào đó học định hại nước hại dân sao?”
Đinh Dật dở khóc dở cười, cô có thể lý giải đây là Ngụy Hoa Tĩnh đang khen cô không? Lý Bối Bối vội an ủi cô: “Ít nữ sinh thì càng tốt, như vậy sẽ được mọi người quan tâm, hồi cấp ba lúc tớ học ban Xã hội tỷ lệ nam nữ là 1:3, nhiều khi có công việc nặng nhọc nữ sinh đều phải tự làm hết, chẳng được chút đặc quyền nào cả.” Lý Bối Bối thi vào khoa Luật đại học B, trở thành đàn em cùng khoa của anh Kiến Quân.
“Đại học M thì khác, chính là nơi tập trung hoa hậu giảng đường, cậu em Trường Đông có diễm phúc rồi.” Ngụy Hoa Tĩnh nháy mắt mấy cái với Thẩm Trường Đông, hai người bọn họ vừa gặp đã thân, tự động nâng cấp thành quan hệ anh em. Đinh Dật trừng mắt lườm Ngụy Hoa Tĩnh: “Sao anh biết rõ mấy chuyện này thế, xem ra chắc suốt ngày lượn giữa bụi hoa đây?” Nhưng trong lòng cô thì nghĩ: Thẩm Trường Đông học ban Xã hội, quả nhiên là vì để tiếp cận mỹ nữ. Cô không khỏi cảm thấy mất mát, nhưng trong phút chốc lại nghĩ, sợ gì chứ, đại học A nhiều nam sinh như thế, sẽ có biết bao nhiêu là trai đẹp, mình cũng không thiệt thòi.
Đinh Dật và Lý Bối Bối khai giảng cùng một ngày, để tiết kiệm thời gian, mọi người chia ra làm hai ngả, Ngụy Hoa Tĩnh học Vi điện tử ở đại học A đi báo danh cùng Thẩm Trường Đông và Đinh Dật, Đinh Kiến Quân là đàn anh cùng khoa của Lý Bối Bối nên hào phóng dẫn đường cho cô nàng.
Sau khi tìm được bàn tiếp tân của khoa, Đinh Dật phát hiện các sư huynh đều vô cùng nhiệt tình, đa số hành trang của Đinh Dật đều đưa cho Thẩm Trường Đông cầm, cô chỉ đeo một chiếc ba lô, xách một chiếc túi nhỏ, vậy mà vẫn có người muốn tranh cầm giúp. Đinh Dật quay đầu nhìn Thẩm Trường Đông đang kéo một chiếc vali da lớn, vai còn khoác thêm một cái ba lô, cùng với Ngụy Hoa Tĩnh cũng đang xách một chiếc túi to, cô cười dịu dàng với những nam sinh đang muốn giúp đỡ: “Cảm ơn các anh, hành lý của em đều ở chỗ bọn họ, phiền mọi người xách giùm một chút.”
Ngụy Hoa Tĩnh là một người nổi tiếng, rất nhiều người biết anh ta, thấy anh ta đến báo danh cùng Đinh Dật thì có vài đàn anh vây quanh, trong đó có một sinh viên trông giống như cán bộ mở miệng nói: “Hoa thiếu, mũi cậu thính thật đấy, muốn đuổi cùng giết tận sao?”
Đinh Dật khó hiểu nhìn về phía Ngụy Hoa Tĩnh, chỉ thấy anh ta tiện tay đưa túi xách cho một nam sinh rồi sờ sờ mũi nói: “Lão Ngưu, có cậu ở đây thì tốt rồi, Đinh Dật là bạn của em họ tôi, mọi người quan tâm giúp nhé, tôi còn có việc, đi trước đây.” Nói xong anh ta quay sang tạm biệt Đinh Dật, Đinh Dật bắt chước động tác khinh bỉ của Sở Lưu Hương, phất phất tay: “Không dám làm phiền, mau đi làm việc của anh đi.”
Sư huynh được gọi là Lão Ngưu kia vui vẻ ra mặt: “Không thành vấn đề, cứ yên tâm.” Ngụy Hoa Tĩnh vỗ vỗ bả vai Thẩm Trường Đông nói một câu xin lỗi rồi bỏ đi.
Người đông sức lớn, chỉ một lát sau hành lý của Đinh Dật đã được mang vào tận phòng ngủ, trên giường cũng đã dán bảng tên và khoa, Đinh Dật được phân một chiếc giường ở cạnh cửa sổ.
Sau khi vào đây mới biết, khoa ô tô cũng không thảm như lời kể của Ngụy Hoa Tĩnh, có chín nữ sinh trong số hơn chín mươi tân sinh viên, lớp Một của cô có ba người, hai người kia là Triệu Hiểu Đông đến từ Liêu Ninh và Hồ Giai đến từ Thượng Hải, còn có một cô gái Tứ Xuyên là Dương Lộ Lộ ở lớp Hai, bốn người cùng ở chung một phòng ký túc xá.
Phòng ngủ này rộng rãi hơn nhiều so với phòng của Nguyễn Thúy hồi cấp ba, thế nhưng vẫn có vẻ rất chật chội bởi vì lúc này trong phòng đông nghịt các đàn anh đàn chị tới đón tân sinh viên, có người cùng khoa, cũng có người khác khoa, ai nấy vô cùng háo hức đi tìm đồng hương.
Hồ Giai không tìm thấy đồng hương Thượng Hải, cô ấy đứng bên cửa sổ lẳng lặng nhìn Thẩm Trường Đông đang sắp xếp đồ đạc cho Đinh Dật, trong khi
chủ nhân của đống đồ đạc đó đang bị mấy vị sư huynh đồng hương
hoặc đến từ các tỉnh lân cận kéo lại trò chuyện, Trung Quốc quá lớn, người ở tỉnh lân cận cũng có thể coi là đồng hương một nửa.
“Đinh Dật, giúp tớ kéo góc chăn.” Thẩm Trường Đông đã trải xong ga giường, lúc lồng chăn vào vỏ cần hỗ trợ một chút.
Đinh Dật vui vẻ “ừ” một tiếng, nhảy tới đưa tay kéo góc chăn, vừa kéo một cái thì một góc chăn khác bỗng bị Hồ Giai giữ chặt: “Tớ đến đây.” Gần như hai động tác diễn ra cùng một lúc, Đinh Dật mỉm cười cảm ơn cô ấy đã giúp đỡ, bắt đầu cuộc trò chuyện đầu tiên sau khi tự giới thiệu: “Các cậu đến sớm thật.”
“Ừ, đường càng xa thì càng hay tới sớm.” Cô ấy nhìn về phía Thẩm Trường Đông: “Anh ấy cũng là sư huynh khoa chúng ta sao?”
Thẩm Trường Đông nghe vậy bèn ngẩng đầu mỉm cười, lớn tiếng gọi Đinh Dật: “Lại đây, sư muội, gọi một tiếng sư huynh nghe xem nào.” Dứt lời liền bị Đinh Dật “xì” một tiếng cộng với một cái lườm nguýt. Hồ Giai biết mình đã hiểu lầm nên ngượng ngùng vội vàng nói xin lỗi, Đinh Dật thoải mái xua tay: “Cậu ấy lúc nào cũng thích giáo huấn người khác, giống như ông già vậy, chẳng trách người không biết cứ tưởng cậu ấy già lắm.”
Hoàng hôn Bắc Kinh cuối hè đầu thu, gió mát hiu hiu như vuốt khẽ vào lòng người, Đinh Dật và Thẩm Trường Đông chậm rãi thả bước trên sân trường đại học A, sân trường rất rộng, có người đi bộ, có người đạp xe, ai ai cũng đều bận rộn.
Nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, Đinh Dật lẩm bẩm nói: “Trước kia mỗi lần tới Bắc Kinh đều cảm thấy mình chỉ là khách qua đường, lần này cuối cùng cũng có một chút cảm giác thân thuộc.” Cô nghịch ngợm nhảy chân sáo tới trước mặt Thẩm Trường Đông: “Cậu thì sao, cậu có cảm giác đó không?”
Thẩm Trường Đông liếc cô một cái: “Có mới nới cũ, vừa tới vài ngày đã có cảm giác thân thuộc rồi à? Tớ ở Nam Kinh ba năm, trước sau vẫn cảm thấy chỉ như một người khách.”
“Ầy, không phải ý đó, tớ cũng biết quê chúng ta rất tốt, chỉ là tớ khá thích cảm giác và không khí ở Bắc Kinh này.” Bị người khác nói sắp quên đi gốc gác, Đinh Dật vội vàng khoa chân múa tay giải thích.
“Cẩn thận!” Đinh Dật đi giật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




