watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7558 Lượt

mới mất điểm tựa, không tin thì chờ tớ khỏi, tớ nhảy lại cho cậu xem, chắc chắn không thành vấn đề.”
Thẩm Trường Đông cũng không nhịn được nữa liền phát hỏa: “Đinh Dật, sao cậu cứ không chịu hiểu, thừa nhận thất bại khó như vậy sao? Người trưởng thành ai chẳng có thất bại? Cậu không thể nào làm tốt được tất cả mọi việc, cuộc thi là vì cậu bị bệnh, ngã là vì căn bản cậu không nên phô trương chỉ vì những tiếng vỗ tay và tán dương của mọi người, những cái thất bại này rất bình thường, vì sao cậu không thể tự mình đối diện? Cho dù cậu có ưu tú thông minh thì cũng không thể nào vượt qua được tất cả mọi người!”
Sau này lớn lên, Đinh Dật mới phát hiện những đạo lý này đúng một cách chết tiệt, nhưng phô trương hiếu chiến đã là bản tính không dễ dàng bong tróc của cô, ngày đó đang thời thanh xuân khí thế bừng bừng, cô sẽ không vì mấy câu của Thẩm Trường Đông mà thay đổi. Khi ấy cô bị chèn ép bởi cơn giận dữ hiếm thấy của Thẩm Trường Đông, hơn nữa vừa mới gặp thất bại, không còn mặt mũi nào mà phản bác, cho nên trông có vẻ như cô đã chịu nghe theo lời cậu. Nhưng trong cuộc sống sau này Thẩm Trường Đông mới phát hiện, lúc ấy nếu cậu nói với một cái đầu trâu thì nó còn hiểu được ý của cậu hơn là Đinh Dật.

Chương 6
Có thể là do thường xuyên bị thương nên vết thương ở chân của Đinh Dật cũng hồi phục nhanh hơn nhiều so với người bình thường, một tuần sau cô lại có thể tiếp tục tập luyện, vì vậy khả năng phát huy không bị ảnh hưởng nhiều, cô đạt được điểm thể dục tối đa như mong muốn, sau đó bắt đầu toàn tâm ôn thi cấp ba.
Thẩm Trường Đông không ngờ Đinh Dật lại có nghị lực lớn đến vậy, cậu vốn tưởng một tuần ôn thi tuyển thẳng lần trước đã khiến cô khổ sở đến cực hạn, nhưng cho tới giờ cô đã kiên trì được hai tháng, hai tháng không xem ti vi, không đọc tiểu thuyết, đó không phải là Đinh Dật mà cậu vẫn quen thuộc.
Cuối cùng cậu vẫn chẳng thay đổi được bản tính gà mẹ, không nhịn được nhắc nhở cô: “Thực ra với thành tích của cậu, cho dù bây giờ không học nữa thì vẫn có thể thi đỗ Nhất Trung, có cần thiết phải dốc sức liều mạng thế không?”
Đinh Dật không ngẩng đầu lên: “Ai nói tớ muốn thi Nhất Trung?”
Thẩm Trường Đông sững sờ, không trả lời, Đinh Dật ngẩng đầu nhìn cậu: “Tớ đã quyết định đăng ký Nhất Cao.” Sau đó còn nói thêm một câu: “Thầy chủ nhiệm khuyên bảo tớ rất lâu, La Bình cũng muốn thi Nhất Trung, dù sao cũng không thể khiến thầy ấy quá thất vọng, phải không?”
Thẩm Trường Đông mãi không nói gì, cuối cùng chỉ khích lệ cô: “Nhất Cao với Nhất Trung cũng không chênh lệch lắm, cậu đều có thể thi đỗ.”
Đương nhiên Đinh Dật đều có thể thi đỗ, cô đã liều lĩnh mười lăm năm, không phải dựa vào vận may, hơn nữa vận may của cô cũng không kém đến nỗi lần nào đi thi cũng đổ bệnh. Sau khi có điểm, Đinh Dật đứng thứ nhất toàn thành phố.
Đinh Dật cảm thấy cô hạnh phúc muốn chết, năm ngàn đồng! Cô lập tức cảm giác mình còn giàu có hơn cả Nữ hoàng Anh. Trong thành phố này cũng chỉ có công ty tập đoàn mới tiêu pha khoản tiền lớn như thế, bao gồm các công ty trực thuộc quản lý của bộ và ủy ban trung ương, thu nhập chiếm hơn một nửa kinh tế của toàn thành phố, người đứng đầu công ty tập đoàn và thị trưởng hay bí thư đều có địa vị ngang nhau.
Nghĩ đến năm ngàn đồng đầu tiên trong cuộc đời, Đinh Dật vui vẻ đến ngơ ngẩn suốt mấy ngày, nhưng nghĩ mãi vẫn chưa tìm được cách sử dụng phù hợp, cuối cùng cô đành chủ động đưa cho ba mẹ, tuy cô anh hùng vô địch không sợ cướp bóc nhưng ngộ nhỡ chẳng may bị ăn trộm hay không cẩn thận làm mất thì chắc khóc không ra nước mắt.
Đinh Phụng Lĩnh và Kỷ Vân cũng vô cùng phấn khởi vì con gái, chưa nói đến việc Đinh Dật chỉ là học sinh trung học, cho dù là đối với cả một gia đình thì ngày đó năm ngàn đồng cũng là một con số không nhỏ. Nhưng số tiền đó là Đinh Dật hoàn toàn dựa vào sức mình giành được, họ do dự mãi cuối cùng con gái lại chủ động mang tiền nộp lại. Kỷ Vân vuốt tóc con nói: “Số tiền đó giao cho con giữ, ba mẹ sẽ không can thiệp bất cứ điều gì, nhưng ba mẹ tin tưởng con sẽ không chi tiêu lung tung, bởi vì đó cũng chính là thành quả lao động của con, con cần phải quý trọng nó.”
Khoản tiền lớn khiến người ta vui mừng như điên đã trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Đinh Dật bắt đầu nghiêm túc cân nhắc đến công dụng của tiền. Mời khách ăn cơm? Đã mời rồi, cô không có nhiều chỗ để tiêu tiền lắm, bình thường chỉ tiền tiêu vặt là đủ. Mua quần áo, đồ chơi? Quần áo, đồ dùng của cô đều do một tay mẹ lo, đồ chơi, sách vở thì phần lớn là các dì các chú tặng, ở bên nhà ngoại, cô là đứa cháu lớn nhất, một cục cưng nổi tiếng phiền phức khó chiều, có thứ gì hay là ông bà ngoại, chú dì đều nghĩ đến cô đầu tiên, tuần trước, cậu út đang làm ăn bên ngoài còn bảo người mang đến cho cô một chiếc máy tính mới. Du lịch? Chắc là ba mẹ sẽ không đồng ý cho cô đi du lịch một mình, nếu đi cùng ba mẹ thì cô đâu có ngu mà tự mình trả tiền.
Cuối cùng Đinh Dật ngửa mặt lên trời thở dài: “Tôi có quá nhiều tiền! Tiêu thế nào cũng không hết!”
Cuối cùng dì út đã giúp cô giải quyết vấn đề nan giải này, dì út là dân chơi cổ phiếu nghiệp dư, nghe nói thu nhập từ đầu tư cổ phiếu còn hơn gấp nhiều lần tiền lương của dì. Dì đề nghị Đinh Dật giao tiền cho dì quản lý, chờ ba năm sau, khi nào Đinh Dật lên đại học, nếu đầu tư lỗ thì dì út sẽ tự bỏ tiền túi ra bù cho cô, còn nếu có lời thì sẽ trả cho cô cả vốn lẫn lãi.
Chuyện hời như thế Đinh Dật sao có thể không đồng ý, đúng là dì út luôn quan tâm tới cô từ những việc nhỏ nhất, không chỉ giúp cô giải quyết khó khăn mà còn cân nhắc luôn cả vấn đề tiêu xài của cô khi lên đại học, cô kích động ôm chầm lấy dì út hôn mãnh liệt.
Nói đến dì út Kỷ Phi hai mươi bảy tuổi của Đinh Dật, đây cũng là một nhân vật có tính truyền thuyết. Nhà họ Kỷ có dòng dõi chuyên làm trong ngành y, ông bà ngoại đều là thầy thuốc giỏi nổi tiếng trong vùng, ông ngoại đã từng làm viện trưởng và cục trưởng cục vệ sinh rất nhiều năm, sau khi về hưu lại được mời quay trở lại, có thể nói, chỉ cần là bác sĩ có tiếng tăm một chút thì đều có quan hệ với nhà họ Kỷ. Gia thế như vậy, cộng với thời còn đi học Kỷ Phi đã là một mỹ nữ có tiếng, thành tích tuy không quá tốt nhưng cũng không thi vào trường y giống như mẹ Đinh Dật mà lại vào một trường chính quy bình thường, tốt nghiệp xong, người nhà sắp xếp cho dì vào làm trong một công ty nhà nước, người theo đuổi vô số.
Tính cách Kỷ Phi hướng ngoại, có người mời dì đi ăn cơm xem phim, thậm chí là đi hát karaoke hay khiêu vũ, nếu tâm tình tốt dì sẽ không quá cự tuyệt, nhưng khi nào đối phương đề nghị tiến thêm một bước thì không có ngoại lệ, tất cả đều thất bại. Dần dà, có những lời đồn đại rằng con gái của bác sĩ Kỷ tính tình phóng túng, lẳng lơ, cùng một lúc trêu đùa nhiều người đàn ông. Kỷ Phi biết đó đều là những người không theo đuổi được nên mới tung tin nói xấu dì, dì vẫn cứ làm theo ý mình, không mảy may để tâm.
Dì không vội nhưng người nhà lại sốt ruột, đối với con gái, thanh danh rất quan trọng, hơn nữa tuổi dì cũng không còn nhỏ, cứ lãng phí thời gian như vậy cũng không nên. Ông ngoại bất đắc dĩ đưa ra thông báo cuối cùng, nếu trong vòng ba tháng dì không tìm được đối tượng phù hợp để kết giao thì sẽ phải đi xem mặt, học trò của ông toàn bác sĩ nam, thanh niên ưu tú chưa lập gia đình, cần cái gì cũng có.
Kỷ Phi cũng không nhiều lời, dì xin nghỉ một tuần đi du lịch Quảng Châu, khi trở về còn dẫn theo một chàng trai trẻ nói muốn kết hôn, làm cả nhà bị một phen giật mình.
Tướng mạo chàng trai đó cũng không quá xuất sắc, còn kém Kỷ Phi hai tuổi, nhưng lại thể hiện rất điềm tĩnh lễ độ, chín chắn từng trải trước hội đồng thẩm vấn ba thế hệ nhà ông ngoại.
Anh và Kỷ Phi và bạn học cùng cấp ba, hồi đó anh thi đỗ một đại học có tiếng ở phía Nam, sau khi tốt nghiệp thì được điều đến công tác trong một cơ quan địa phương. Nhưng được một thời gian, anh cảm thấy khoản tiền lương ít ỏi của mình không thể nào đủ để báo đáp lại cha mẹ đã làm lụng vất vả bao năm ở nông thôn, không đủ để chi trả học phí cho hai em trai đang tuổi đi học. Vì vậy sau khi suy nghĩ thận trọng, anh quyết định ra biển làm ăn, với sự giúp đỡ của một người bạn học ngành nông nghiệp, anh mở một công ty nhỏ kinh doanh máy móc trồng vườn xanh hóa bảo vệ môi trường, ngày ấy còn đang trong giai đoạn phát triển nhưng việc nuôi sống gia đình đã không còn là vấn đề.
Ông bà ngoại không thể nói là có thế lực nhưng cũng không cam lòng gả con gái bảo bối chiều chuộng như hoa như ngọc cho một nhà xuất thân từ nông thôn, hai người không đành lòng để Kỷ Phi phải chịu khổ cùng người đó.
Kỷ Phi cũng không phản bác nhiều, chỉ tùy tiện nói: “Không sao, dù sao cũng không phải con rất muốn lấy chồng.”
Ý tứ trong câu nói đó mọi người đều hiểu, nghĩa là nếu không thể gả cho chàng trai trẻ này thì dì sẽ không lấy chồng. Còn nhớ ai đó đã từng nói, trong chuyện hôn nhân, cha mẹ không nên đấu với con cái, bởi vì phần thắng rất nhỏ.
Bất kể quá trình có như thế nào, cuối cùng Kỷ Phi vẫn được như ý muốn, hai vợ chồng họ cùng lùi một bước, dần dần chuyển công việc kinh doanh

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT