|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ngô nhìn y, trở thành một con mèo gặp nạn đáng thương, cả người ướt sũng, lông trên người dính sát thịt, chỉ có chiếc đuôi be bé vẫy vẫy sau người.
“Nhóc con, ta không làm gì ngươi đâu. ” Nam Cung Cẩm cười phá lên, dường như nổi mệt nhọc đường xá suốt mấy ngày đêm đã hoàn toàn biến mất.
Dám xem thường ta? Ôn Tâm nhăn mũi, lập tức giũ giũ lông mèo trên cơ thể, nước ứ lại bắn tung tóe lên mặt Nam Cung Cẩm, lanh lợi né tránh bàn tay đang giơ sang của y, sau đó “meo meo” mãi không ngừng, y như đang gây sự với y.
Nam Cung Cẩm bực mình lau những giọt nước trên mặt. Nó đang cười, chắc chắn là nó đang cười. Có ai nhìn thấy con mèo cười không? Nhưng Nam Cung Cẩm lại cảm nhận rằng nó đang cười, cười đắc ý!
“Nhóc con, mi tưởng như thế này thì ta sẽ thả mi ra sao? ” Nam Cung Cẩm kéo nó lại gần, khẽ cúi lưng, trừng mắt nhìn con mèo.
“Meo! Meo!” Đáng ghét! Thả ta ra! Ôn Tâm tức tối nghiến răng, vuốt nhọn giơ ra, những chiếc móng lộ ra, đu đưa trước mặt Nam Cung Cẩm vài cái, như muốn nói với y rằng nếu không thả cô xuống thì cô sẽ cào xướt mặt y ra.
“Ồ, con mèo hoang hung tợn thật. ” Nam Cung Cẩm cười to, không hề để tâm, vả lại nó chỉ là một con mèo, động tác uy hiếp này càng khiến y cười to hơn nữa.
“Con mèo này là được hay cái nhỉ?” Nam Cung Cẩm lầm bầm suy nghĩ, tia sáng chợt lóe lên trogn đầu, “Có rồi!” Y toan kéo chân sau nó ra, giở đuôi nó sang một bên, muốn kiểm tra giới tính của mèo con. Lúc ấy Ôn Tâm mới nhận ra sự việc không ổn, cố sức dằn co không cho hắn xem hạ bộ của mình.
Ngươi muốn làm gì? Đừng làm bừa! Sàm sỡ kìa! Cứu tôi với!
“Meo meo…..” Ôn Tâm hét to mong y dừng tay, nhưng sức lực yếu ớt của cô làm sao có thể địch lại Nam Cung Cẩm, chiếc đuôi không giằng ra khỏi tay Nam Cung Cẩm, muốn cắn hắn nhưng cũng bị hắn né được, hắn lại dám giở cơ thể mèo của cô ra, nghiêm túc kiểm tra giới tính của cô, xấu hổ chết đi được…Cô thật muốn thưởng hắn một bạt tai.
“À, thì ra là con mèo cái. ”
Trong lòng Ôn Tâm thầm nguyền rủa, đàn ông thối tha! Biến thái chết tiệt! Oa..Cô nhất định phải cho hắn chết không toàn thây!
Nói là làm, cô dùng hết sức uống sữa của mình không ngừng lắc lư cái eo, đạp bốn chân ngắn cũn, nhắm mắt khua múa loạn xạ.
“Này! Nhóc con, mi đừng động đậy! ” m thanh trầm trầm của Nam Cung Cẩm vang lên, tiếp đó là một tiếng hứ nhẹ.
Hứ! Ta động đậy đó, xem ngươi làm gì được ta? Ôn Tâm càng cố ý vặn vẹo thân mèo, giẫy nãy hai cặp giò, đá sang trái, đá sang phải, đá liên hoàn.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy có cái gì đó “là lạ”…
Là lạ? Đúng rồi! Cảm giác cô đạp phải một thứ gì đó “cưng cứng”!
Rốt cuộc là gì nhỉ?
Ôn Tâm tò tò nghiêng đầu sang, mở mắt nhìn trộm một hồi.
“Meo! ” Cô hét lên.
Thì ra nãy giờ cô đang đá…là …là cái đó à….
Ôn Tâm bị kinh ngạc quá đỗi, theo bản năng chiếc vuốt nhọn ở bàn chân nho nhỏ đã lộ ra ngay, nó cào trúng ngay của quý của Nam Cung Cẩm.
“Này! Mi…Chẳng phải ta bảo mi đừng động đậy rồi sao? ” Bị con mèo chọc tới nỗi dục hỏa sôi lên, lại bỗng dưng bị trọng thương như thế này đã khiến dây thần kinh Nam Cung Cẩm suýt đứt ra, hét lên một tiếng đau đớn, nghiến răng túm lấy thân hình tròn trịa nhỏ nhắn của nó.
“Meo meo meo!”
Mẹ ơi! Ôn Tâm bị Nam Cung Cẩm nắm lủng lẳng trên cao, đôi tai dựng đứng, hai mắt to tròn rưng rưng nhìn y sợ hãi, lo lắng, hoảng hốt lộ ra trên gương mặt nhỏ hắn. Cô không phải cố ý, a di đà phật, thần phật phù hộ, thượng đế, Amen, thánh mẫu Maria….trong lòng cô niệm đủ thứ thần phật Đông – Tây, mong chờ họ sẽ cứu vớt cô.
Nhìn bộ dạng đáng thương đến lạ lùng của nó, Nam Cung Cẩ
m chợt hết cả giận. Nhóc con này, đúng là sợ kẻ dữ, ức hiếp người hiền, cái bộ dạng “vênh váo” ban nãy, sau khi bị anh quát lên, nó đã lập tức khác hẳn.
“Xảy ra chuyện gì? ” Tiếng hét của Nam Cung Cẩm đã kinh động Liễu Nghị đang gác ngoài cửa viện, y dắt theo mười mấy gã đàn ông to lớn mặc áo giáp chạy vào, cảnh tượng khiến y ngạc nhiên cực kỳ chính là — chủ nhân trần truồng, và còn một con mèo ướt sũng, họ đang trừng mắt nhìn nhau.
“Thiếu gia, người không sao chứ? ”
Ôn Tâm ngẫn người, sau khi nghe thấy hai từ “Thiếu gia”, bên tai cô văng vẳng tiếng ùng ùng, Người này –không phải chính là chủ nhà biến thái của phủ Nam Cung chứ?! Á! Tiêu rồi! Vậy thì cô chết chắc rồi! Trời đất bỗng xoay chuyển, trước mặt tối sẵm, cô bất tỉnh miêu sự* ngay tức thì…Thực là một đả kích quá lớn, trong phút chốc khó lòng chấp nhận!
“Nhóc con….” Nam Cung Cẩm nhìn con mèo đang ngất xỉu trong tay, bất lực lắc đầu, nhát gan quá rồi đấy.
“Thiếu gia….” Liễu Nghị ngờ vực nhìn y, và kinh ngạc trước cử chỉ thân mật của y. Thiếu gia vốn ở sạch, sao có thể chạm vào thứ mà người cứ luôn cho rằng dơ bẩn, ông trời sắp đổ mưa màu đỏ rồi à? Hay là mặt trời mọc ở hướng tây? Y ngẩng đầu nhìn bầu trời, không có mà.
“Các người lui xuống đi! Đúng rồi, gọi u quản gia đến gặp ta. ” Nam Cung Cẩm lạnh lùng dặn dò, nhóc con này đã thành công thu hút toàn bộ sự chú ý và hứng thú của y, trong những vật sưu tầm của y vẫn chưa có loài động vật này, giữ nó lại có lẽ là một ý kiến không tồi.
“Vâng, thiếu gia. ”
Cẩm Lan Uyển.
u quản gia vừa bước vào phòng ngủ của Nam Cung Cẩm đã bị sững sờ trước cảnh tượng hiện ra trước mắt, ông chớp chớp mắt khó tin, ông…ông lại nhìn thấy “Tiểu Bạch” nằm thư thả trên giường êm thiếu gia nghỉ ngơi mọi ngày, và thiếu gia đang nhìn nó với ánh mắt cao siêu khó hiểu, như ánh mắt con chim ưng.
“Thiếu gia, người gọi lão nô đến có việc gì dặn dò? ” Trong lòng thấp thỏm không yên, u quản gia đành cung kính hỏi, đôi mắt vẫn len lén nhìn Tiểu Bạch. Sao Tiểu Bạch lại ở đây? Hay là con súc sinh này đã mạo phạm thiếu gia? Ông càng suy đoán thì mồ hôi lạnh càng toát ra đầm đìa bên trán.
Từ khi u quản gia bước vào phòng, ánh mắt ông ta đã dồn về phía nhóc con đang nằm trên giường, ánh mắt lo âu và sợ hãi đó, thằng khờ cũng thấy ngay ông ta có gì đó lạ, hay u quản gia biết con mèo này?
“u quản gia, con mèo trắng trên giường này, ông có biết nó không? ”
“Bẩm thiếu gia, lão nô biết.”
“Ồ? Chẳng lẽ nó là thú nuôi của u quản gia? ” Nếu là thú nuôi của u quản gia thật, người xưa có câu: Quân tử không đoạt cái yêu thích của người khác, tuy y nảy sinh một chút hứng thú cỏn con với nhóc này, nhưng cũng không thể lạm dụng quyền uy của chủ nhân.
“Bẩm thiếu gia, con mèo này không phải của lão nô, mà nó chính là Tiểu Bạch mà thiếu gia sưu tầm. ” u quản gia vừa đáp vừa liếc nhìn biểu hiện trên gương mặt Nam Cung Cẩm.
“Tiểu Bạch? ”
u quản gia nhìn thấy thần thái thiếu gia bất thường, bèn quỳ xuống nói: “Lão nô đáng chết! Là lão nô thất trách, để tiểu súc sinh chạy đến nơi này, lão nô sẽ mang tiểu súc sinh gây họa này đi. ”
Dứt lời vội vàng muốn đứng lên, Nam Cung Cẩm chặn ông ta lại, nói: “Chờ đã! Tiểu Bạch có phải chính là con mèo lười
Tiểu Bạch đó không?! Chẳng phải nó đã lười chết rồi à? Huống hồ Tiểu Bạch mập như thế, làm sao có thể là nó được? ” Tuy ba từ “tiểu súc sinh”
thốt ra từ miệng u quản gia khiến y rất khó chịu, nhưng Nam Cung Cẩm không còn đủ tâm trí để nghĩ ngợi, trong lòng tràn đầy nghi vấn nan giải.
“Bẩm thiếu gia, Tiểu Bạch vẫn chưa chết. Hôm đó, Tiểu Bạch bỗng chết đi sống lại, hai con a đầu Thu Cúc và Đông Mai cũng sợ hoảng hồn. Khi lão nô nhận được tin này thì thiếu gia đã rời phủ rồi, nên vẫn chưa kịp thông báo với người. Ngay sau hôm đó, tính tình Tiểu Bạch hoàn toàn thay đổi, không những biết kêu biết đi biết ăn cơm, lại còn thường xuyên làm những điều khiến người ta khó hiểu, cả bộ dạng cũng ốm đi rất nhiều, nếu không phải do lão nô mỗi ngày đều sai người trông nom, lão nô chắc đã không nhận ra rồi. ” u quản gia vội vã kể tường tự chi tiết sự việc.
“Hoang đường! u quản gia, ta gọi ông vào không phải để trừng phạt ông, ông không cần dựng chuyện để lừa ta. ” Nam Cung Cẩm nhíu mày không vui. Y hoàn toàn không thể nào liên tưởng nhóc con đang ngủ say trước mắt lại chính là Tiểu Bạch béo tròn trước kia.
“Trước và sau khi ta rời khỏi phủ Nam Kinh cộng lại cũng không đến một tháng, trong thời gian ngắn như vậy, sao Tiểu Bạch lại có thể thu nhỏ đến gần một nửa, lại còn chết đi sống lại, chuyện này thật hoang đường, khoa trương quá rồi, bảo ta làm sao tin nổi? ” Giọng điệu khó chịu của Nam Cung Cẩm cực kỳ lạnh lùng.
“Bẩm thiếu gia, điều lão nô nói đều là sự thật.” u quản gia vội vã gào lên. “Nếu không tin thiếu gia có thể truyền gọi Thu Cúc và Đông Mai, bọn họ cũng có thể làm chứng.”
“Người đâu, đưa Thu Cúc và Đông Mai đến đây. ” Nam Cung Cẩm dặn dò nô bộc bên ngoài.
Chẳng lâu sau, cửa phòng có tiếng ken két và cửa bị đẩy vào, Thu Cúc và Đông Mai bước đến trước mặt Nam Cung Cẩm, cung kính cuối người chào, sau đó liếc nhìn u quản gia bên cạnh, lòng đầy nghi vấn.
“Thiếu gia, người gọi nô tỳ đến có việc gì ạ? ” Đông Mai dè dặt hỏi.
“Các ngươi hãy nhìn con mèo trên giường. ”
“Vâng, thiếu gia.” Họ cung kính chuyển ánh nhìn đến chiếc giường—–Tiểu Bạch?
Thu Cúc và Đông Mai nhìn nhau lo sợ, không hẹn mà cùng suy đoán hệt như u quản gia ban nãy, sợ đến sắc mặt trắng bệch, vội quỳ xuống “Nô tỳ đáng chết, để Tiểu Bạch chạy khỏi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




