watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3926 Lượt

em, đứa nào cũng bị đánh vào đầu đến bất tỉnh. Hà đứng đấy thở dốc. Một tay chống lên đầu gối, tay còn lại đưa lên vuốt mồ hôi ở trán, bất chợt:

“Xoẹt….”

Vai Hà nhói lên, Hà quay lại, có một tên tay cầm cái mã tấu vừa chém lên vai Hà, máu chảy ra, vết thương có vẻ sâu. Hà quay lại nhếch mép, tên này sợ quá, vung tay định chém phát thứ hai thì nhận ra tay mình đã không còn cầm gì nữa,thay vào đó lại là cảm giác nhói ở tay, đầu, bụng ..rồi số phận không khá hơn, hắn ngất xỉu..

Hà cắn răng, lê thân xác đau đớn ra khỏi con hẻm đó, ngồi bệt xuống cái ghế đá ở công viên, vì mất quá nhiều máu, đầu Hà choáng lên rồi ngất đi trên cái ghế, lạnh lẽo..

* *

~~~~~~~~~~~Khóc trong mưa cho không ai hay ta đang mắt ướt lệ,……………………….~~~~~~~~~~~~

Tiếng nhạc chuông di động cất lên, đánh thức Hà dậy..cố mở mí mắt nặng trĩu ra nhìn thấy trời đã sáng. Cố gắng ngồi dậy, nhìn vết thương trên vai đã đóng vảy mỏng nhưng vẫn đau nhức, bàn tay toàn máu lấy điện thoại ra ,là cái Trang nó gọi, Hà mở máy, trả lời bằng cái giọng thường ngày:

“A lô?”

“ĐANG Ở ĐÂU VẬY?” Trang gần như hét lên..

“Có chuyện gì ?”

“Mau đến bệnh viện XX đi, phòng 305. Vũ bị thương, tỉnh lại rồi..và có một chuyện…thôi mày cứ đến đây đi đã.”

“Tỉnh lại rồi hả ? ờ tao đến ngay..”

ngay..”

Một tay ôm vai, nhấc cái thân xác mệt mỏi đi trên đường. Cuối cùng cũng đến bệnh viện. Đứng trước cửa phòng nó cắn răng không để phát ra tiếng kêu, vết thương của nó chưa được chăm sóc lại chạy một đoạn đường dài nên đã rách ra, lại đang chảy máu nữa. Nhưng thôi, hít một hơi thật sâu, nó đẩy cửa phòng, trưng cái mặt bình thản mà dễ sợ.

“Xoạch…”

Tất cả mọi người nhìn về phía nó, một cách bàng hoàng, Hiếu lập tức chạy đến, hỏi han:

“Hà, cậu bị làm sao thế này.?”

“À, không có gì” Nó mỉm cười nhưng gương mặt nhợt nhạt,Hiếu lập tức đẩy nó ngồi xuống giường:

“Ngồi yên đó cho tớ, tớ đi lấy bông băng cho…”

Nói rồi Hiếu đi về góc phòng lấy ra cái hộp cứu thương nhỏ . Chậc chậc phòng vip có khác. Nó ngoảnh sang nhìn Vũ, thấy Vũ đang nhìn mình với ánh mắt là lạ, nó nhíu mày, đang định cất tiếng hỏi thì:

“Cô là ai? Cả mấy người nữa, sao lại ở phòng tôi thế này ?”

Nó ngạc nhiên nhìn Vũ, mắt mở to hết cỡ, nó nói lại giọng lạnh băng:

“Cậu vừa nói gì ?”

Hiếu chạy đến ngồi xuống giường, nói nhỏ với nó:

“Hà à, thực ra bác sĩ vừa nói…vết thương ở đầu đó do chấn động mạnh nên..cậu ta quên hết kí ức trong 2 năm gần đây rồi..”

Nó lại ngạc nhiên tập hai, nhưng sau chớp mắt, nó lại trở về như bình thường, cười chua xót, miệng lầm bầm:

“Tốt, tốt lắm…”

Nói đoạn nó đứng dậy định bỏ về, thì Hiếu giữ vai nó lại ấn xuống:

“Ngồi im.. muốn về cũng phải băng vết thương đã..”

“Không cần..”

“Không nói nhiều, về nhà cậu lại bỏ mặc nó hả ???????????”

Rồi Hiếu quay sang nói với Nhật Lệ:

“Tôi có thể ngồi nhờ đây một chút không? Băng bó cho Hà xong tôi đi ngay..”

“Vâng, tùy anh..”

Nhật Lệ đang rất vui, việc bọn đàn em đánh Vũ ra nông nỗi này thì bọn chúng thật đáng chết, nhưng nhờ vậy mà Vũ quên hết về Hà thì phải cảm ơn chúng mới được..

Hà quay đi hướng khác, mắt nhắm lại . Đúng thật, nếu về nhà, có lẽ nó bỏ luôn những vết thương thế này ý chứ..

Hiếu thấy Hà không chống cự nữa thì bắt đầu mở hộp y tế, vừa lấy lọ cồn ra . Tay vừa chạm vào cổ áo Hà, bỗng rụt lại . Giờ Hiếu mới nhận thức ra, Hà không còn là đứa trẻ như 4 năm trước nữa, làm sao giờ ? Bỗng Hiếu quay sang Trang:

“Trang à, cậu giúp Hà băng bó nhé..”

Trang nhìn Hiếu mặt đang đỏ bừng, lại quay sang Hà đang không thèm để ý việc gì đang diễn ra, nó đưa tay che miệng khẽ cười rồi làm bộ, lấy giọng thỏ thẻ tỏ vẻ tiếc nuối:

“Rất tiếc Hiếu à, tớ không biết băng bó…”

Hiếu nhíu mày, lại nhìn sang Phượng, nhưng nhận ra là Phượng cũng là tiểu thư đâu có biết làm gì mà nhờ. Với lại giờ thì Phượng đang mải nhìn Vũ với ánh mắt rất khó đoán..

“Được rồi, tớ làm vậy..”

Nói rồi Hiếu bất đầu kéo cái áo phông của Hà xuống khỏi vai, cậu suýt ngất khi thấy máu dính đầy vai, thậm chí còn có máu khô, lẫn ướt.. Băng bó một cách khó nhọc cho Hà vì Hiếu không giám kéo thêm áo Hà xuống, cuối cùng thì cũng xong. Hiếu thở phào, đang định kéo áo lên cho Hà thì, tay Hà đã tự kéo lên. Quay sang nhìn Hiếu, Hà mỉm cười:

“Cảm ơn…” Rồi bước xuống giường, tiến lại gần chiếc giường Vũ đang nằm. Mọi người trong phòng nín thở không biết Hà định là gì. Hà đứng trước mặt Vũ nói vẻ lạnh nhat:

“Cậu đã đỡ vết thương này cho tôi, tôi đi trả thù cho cậu thì lãnh vết thương này, coi như chúng ta không ai nợ ai, cậu đã quên tôi, vậy giờ chúng ta không liên quan gì đến nhau,…vĩnh biệt Tôn Chấn Vũ…”

Nói rồi Hà bước ra cửa, không quên bảo mọi người:

“Cậu ta đã quên tất cả thì mọi người còn đứng đây làm gì nữa, đi về thôi..”

Chả ai bảo ai, mọi người đi về hết . Trong phòng chỉ còn lại Lệ và Vũ, Vũ giờ mới lên tiếng:

“Rốt cục họ là ai vậy?”

“Anh không nên nhớ họ làm gì, đó là những người không đáng nhớ trong cuộc đời chúng ta, anh chỉ cần nhớ em và việc đính ước sẽ diễn ra tháng sau của 2 chúng ta là được rồi..”

*

Hà về đến nhà, lòng bực bội, việc đầu tiên nó làm là vào phòng tắm . Tắm nước nóng thật là thích, vậy đấy khi nó nhận ra tình cảm của mình đối với một ai đó thì người đó luôn đi khỏi cuộc đời nó một cách tàn nhẫn. Nước phả vào mặt nó, nhưng nó cảm thấy vị đắng. Nó lại khóc rồi ư? Nó lại trở về con bé mít ướt yếu mềm ư? Không đâu đây sẽ là lần cuối nó khóc vì người khác. Lòng nghĩ vậy, nó nở nụ cười chua xót với chính mình, miệng hát khe khẽ ..

“..Từng giọt nước mắt đắng vẫn thấm ướt trên môi vì trong lòng em chỉ có riêng một mình anh thôi. Cũng không thể xóa hết nỗi buồn, cũng không thể xóa hết nỗi nhớ,.trong con tim em vụn vỡ…”

Đúng như nó nói, ra khỏi phòng tắm, nó không khóc nữa, nó lấy vở ra làm bài tập . Bất chợt nhìn ra ban công.. giờ đã là trung tuần của tháng 11 trời vẫn còn nắng, nhưng từng đợt gió bấc đang kéo nhau về và chả lâu nữa nó sẽ lạnh ngay thôi.. thời tiết là thứ không thể đoán trước được.. nó lắc đầu ngán ngẩm rồi tiếp tục ngồi làm cái bài tập toán rắc rối kia.

Chương 7

Đã hai tuần kể từ vụ vào bệnh viện . không ai bảo ai, chả ai đến thăm Vũ nữa. Vũ cũng quên luôn việc mình là thành viên của black rose, nên Hà tuyên bố, Vũ không còn là người của black rose nữa. Hôm nay Vũ cũng bắt đầu đi học lại ở trường. Vết thương trên đầu gần như đã khỏi, nhưng kí ức của Vũ vẫn cứ mịt mù vậy không nhớ ra thêm thứ gì, hôm nào Nhật Lệ cũng đến thăm Vũ và nói về việc đính hôn . Cha mẹ Vũ khi biết chuyện Vũ quên kí ức và vụ viêc xảy ra ở bệnh viện cũng không nhắc đến Hà nữa..

Hiện tại Vũ đang đi lên cầu thang để lên lớp . cảm giác vừa quen vừa lạ vậy. Vũ học ở tầng 2, dãy nhà này có đến 8 phòng học mà nhà trường chỉ xây đúng một cầu thang . Khổ thân cho lớp Vũ vì ở góc hành lang trong cùng.

Lớp ngay đầu hành lang là lớp 11a6-lớp của Hà. Lớp này độc chiếm một khoảng hành lang rộng đối diện cầu thang, Vũ đang đi lên cầu thang thì thấy có hai bóng người đang ngồi vắt vẻo, đối diện với Vũ.

Nhìn xa thì ai cũng nghĩ đó là một đôi tình nhân. Một cô gái mặc váy nữ sinh, tóc dài tung bay trong gió, Vũ không nhìn thấy mặt cô gái vì cô đứng quay lưng lại với Vũ. Còn một người đang ngồi trên lan can, Vũ có thể nhìn thấy khuôn mặt nhìn nghiêng của người đó. Mái tóc ngắn, hoe hoe, bay nhẹ nhàng trong gió. Chiếc khuyên tai hình thánh giá lấp lánh. Hà mặc chiếc áo sơ mi trắng, chiếc cà vạt thắt hờ, vắt vẻo ở cổ . Nó khoác ở ngoài cái áo nhìn nửa thể thao, nửa như áo gió, nhìn rất đặc biệt, màu xanh xám. Chiếc quần bò loang lổ màu trắng, xanh đôi chỗ còn rách rách nữa . Đôi giày thể thao màu bạc, màu yêu thích của Hà. Làn da trắng, đôi môi hồng . Ánh mắt không thể nhìn rõ vì Hà có đeo một cặp kính-giả-cận nhìn như conan ý.

Nếu ai bảo đó là con trai, cũng đúng mà bảo con gái thì cũng…đúng. Vì nhìn qua vóc dáng và cách ăn mặc thì ai cũng bảo là con trai. Nhưng nếu nhìn kĩ khuôn mặt, cơ thể thì lại thấy một số đặc trưng chỉ có của con gái, nên nhìn Hà mọi người hay nghĩ nó mang giới tính thứ 3T.

Như nhận thấy ánh mắt người nhìn mình Hà quay sang nhìn, nhận ra là Vũ , Hà nhìn lại một cách xa lạ rồi tiếp tục quay sang nói chuyện với Trang. Vũ thấy thế cũng bỏ đi nhưng trong đầu thầm nghĩ ‘rốt cuộc mình có quen cô ta không? nhìn cô ta vừa quen vừa lạ, haizz’ . Gần đây Vũ luôn gặp ác mộng, mơ thấy mình đứng trong một nơi sương trắng dày đặc, có một cô gái cậu không nhìn rõ mặt, cậu càng chạy đến gần thì cô gái càng đi xa, không thể đuổi kịp. Và cứ nhu vậy cậu giật mình tỉnh dậy thì thấy người mình đẫm mồ hôi . Thỉnh thoảng cậu cũng có suy nghĩ về giấc mơ này, nhưng Nhật Lệ thì luôn nhắc về vụ đính hôn sắp xảy ra nên cậu cũng đang cố gắng quên nó đi .

Ra chơi tiết 2,Vũ bị bọn cạ cứng lôi xuống canteen .Đi qua lớp Hà, Vũ vô thức nhìn vào trong, thấy Hà đang vừa cười vừa đánh vào lưng Hiếu. An, Phượng, Trang ngồi đấy cũng cười ré lên, mặt

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT