watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6718 Lượt

cách đây 3 năm ngay tại năm đầu tiên ở Singapore nó đã là một cô tiểu thư đỏng đảnh chỉ vào bar, đánh nhau làm khuya nào anh củng phải lôi về. Nhưng dù vậy sức học của nó vẫn chả giảm sút chỉ là mượn rượu và người để trút nỗi cô đơn mà thôi.

_Ơ…con bé này..- Chưa kịp nói thêm nó đã đưa ngón trỏ của mình lên môi anh, ra hiệu cho anh đừng nói nữa. Nhìn thấy nó như vậy, anh cũng không nỡ trách nó thêm nữa. Nó thiếp đi trong vòng tay của anh cùng với bao nỗi đau.

_Y da…quên nói – Anh tặc lưỡi, có chuyện quan trọng mà chưa nói được.

*Cách đây 2 tiếng*

_Ông Trịnh, cám ơn ông đã hợp tác lần này – Hoàng bắt tay với người đàn ông trung niên. Nhìn ông khá phúc hậu nhưng không hề như vậy là một lão già mưu mô trong giới thương trường, để có thể hợp tác được với ông rất khó vì ông sở hữu trong tay là tập đoàn lớn nhất thế giới về lĩnh vực thời trang và đá quý.

_HAha, không có gì. – Ông vui vẻ bắt tay lại

_Được làm việc với Hoàng chủ tịch đây, tôi cũng lấy làm vinh hạnh – Ông nói tiếp

_Cám ơn ông, tôi có thể mời ông dùng cơm – Anh lịch sự

_Không cần đâu, tôi có việc rồi. Nhưng…tôi muốn anh làm cho tôi một việc, đồng ý chứ? – Lão đề nghị, ánh mắt sắc sảo

_Dạ vâng, ông cứ nói tôi sẽ làm nếu việc đó trong tầm kiểm soát của tôi – Anh đáp lại, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an.

_Haha, tất nhiên là trong tầm tay anh rồi. Chả là…tôi có cô con gái…cũng đã đến tuổi lấy chồng. Nay thấy Hoàng Chủ tịch đẹp trai, sự nghiệp chói lọi, tôi có ý cho con gái tôi – Lão nói

_Dạ thưa…việc này…tôi không biết con gái ông…con gái ông cũng chả biết tôi…vả lại..- Anh chưa kịp nói hết câu, lão đã xen vào

_ô không, con gái tôi rất hâm mộ anh. Hiện nay con gái tôi đang làm trong công ty của Thùy Chủ tịch đấy – Ông nói có vẻ ông rất tự hào khi nói về con gái ông.

_Ơ nhưng tôi và…- Vẻ mặt anh ngơ ngác, tại sao lão già này lại đưa anh vào thế bí cơ chứ. Đúng là cáo cơ mà

_Vậy nhé, đừng nói nữa tôi đi đây, tôi đã cho người dọn đồ con gái tôi tới nhà anh rồi – CHưa kịp để anh nói hết câu lão đả đi luôn. Để lại anh ngồi đó với bao ngơ ngác, kiểu này nhỏ kia chết với nó rồi. thở dài

_Đúng là….tự nhiên…như ông điên – Anh nói sau khi lão già kia đi khuất.
Chương 30

Ads *trở lại phòng làm việc của anh* Trong lúc nó đang ngủ no say trên ghế thì anh đang vào mail nó để giúp nó giải quyết công việc của phía bên MIL. Đột nhiên mail nó báo nhận thư mới, người gửi thì là vô danh, tiêu đề là XXX. Tò mò anh nhấp chuột vào xem là ai gửi…

*Bộp, xoảng* Chiếc máy tính xách tay đã bị anh ném thẳng vào tường khi thấy nội dung trong đó. Tiếng vỡ quá lớn khiến nó tỉnh giấc, chưa hiểu chuyện gì xảy ra nó đã bị anh kéo ra khỏi công ty.

_Này này…anh làm gì vậy? Thả em ra – nó khó hiểu, cố gắng vùng vẫy ra khỏi bàn tay kìm chặt của anh. Đã có chuyện gì xảy ra cơ chứ, sao mà nhìn anh tức giận đến vậy. Người người nhìn vào nó và anh, họ đang thấy 2 vị chủ tịch lừng danh đang chuẩn bị đánh đập nhau, anh thì mặt mũi đỏ lè có lẽ là rất tức giận, nó thì cứ gào thét bảo anh buông ra. Có lẽ tin này ngày mai sẽ lên trang nhất của các mặt báo rồi đây.

Anh kéo nó ra xe, đẩy nó vào xe của anh, qua ghế lái anh khởi động xe phóng thẳng ra khỏi công ty. Chiếc xe lao vun vút trên đường, tốc độ ngày càng tăng không có chút giảm, nó ở ghế bên cạnh bắt đầu cảm thấy lo sợ cho anh. Có chuyện gì mà anh lại tức giận đến như vậy, anh làm nó sợ, nước mắt nó bắt đầu rơi…lần đầu tiên nó thấy anh như thế này. Nó làm gì sai cơ chứ, chả làm gì cả, khẽ ngước nhìn anh, nó quyết định phá vỡ bầu không khí khó thở này

_Có…chuyện gì…vậy anh? – Nó run sợ quay qua anh và hỏi

_Im lặng – Anh ra lệnh giọng anh rất tức giận. Nghe anh nói vậy nó cũng không nói gì thêm vì bây giờ có nói cũng chẳng ích gì. Nó và anh cứ im lặng như vậy đến khi anh dừng xe. Nơi anh dừng chân là biển Mũi Né, tại sao anh lại đưa nó đến đây…

_Xuống xe – Anh mở cửa xe và đi ra bỏ lại nó trong đó với bao câu hỏi. Nhưng mà cũng bước ra theo lời của anh

Lại kéo tay nó đi thẳng ra biển, anh lôi nó xuống bãi cát. Nó cố gắng vùng vẫy vì cổ tay của nó bắt đầu sưng lên, thấy nó như vậy anh cũng bỏ nó ra. Bãi biển bây giờ vắng lặng không có một ai vì hiện tại là 9h tối, những cơn gió làm nó lạnh nó muốn anh che chở nhưng làm sao có thể khi bây giờ anh đang giống một con ác quỷ thế kia. Nó đối mặt với anh, hai người một trai một gái bóng trải dài trên bãi cát bởi ánh sáng của trăng.

_Tại sao…lại có…âm mưu giết …mẹ…tôi – Anh nói từng tiếng một thật khó khăn. Nó nghe anh nói như sét đánh ngang tai…nó nào dám cơ chứ. Tại sao anh lại vu oan cho nó như vậy cơ chứ

_Bằng chứng? – Nó ngước lên hỏi trống không với anh, kẻ nào dám vu oan cho nó, nó quyết không tha.

_Đây…xem…- Anh nói rồi đưa cho nó cái điện thoại kết nối hộp mail của nó và vào cái mail lúc nãy. Mặt nó tái đi khi nhìn thấy những dòng chữ trong đó, lại còn có hình nó đang định bỏ thuốc vào tách trà nó chuẩn bị mang cho mẹ anh nữa chứ. Những thứ này ở đâu ra, nó tròn mắt đánh rớt cái điện thoại anh xuống dưới nền cát

_Sao???? Quá đúng hả? – Anh nói nhẹ nhưng những lời nói ấy cũng đủ làm thế xác nó tan nát,nhất là tim…tại sao anh không tin nó chứ, thương mẹ anh không hết

_Em…không…không có – Nó nhìn anh sợ hãi và chối cãi

_CÔ…CÔ CÒN NÓI NỮA HẢ? CÔ GIẾT BA TÔI…LÀ QUÁ ĐỦ RỒI? TẠI SAO CÔ LẠI ĐỊNH GIẾT CẢ MẸ TÔI CƠ CHỨ. CÔ CÓ CÒN LÀ CON NGƯỜI NỮA KHÔNG? – Anh gào thét, đau đớn, giọt nước mặt trên khóe mi anh chảy xuống nền cát lạnh. Nó lại một lần nữa ngạc nhiên, nó nào có giết ba anh.Như đoán được suy nghĩ của nó anh tiếp tục

_CÔ CÓ BIẾT NGƯỜI MÀ CÔ ĐÂM PHẢI CÁCH ĐÂY 2 NĂM LÀ AI KHÔNG? HẢ? CÔ CÓ BIẾT KHÔNG? – Gào thét trong nỗi đau, có lẽ đây là nỗi đau lớn nhất mà anh từng trải qua. Nó ngạc nhiên đến nỗi không nói được lời nào, phải cách đây 2 năm nó đã đâm chết 1 người đàn ông, nhưng sau đó được anh thu xếp ổn thỏa, nó thật sự không biết đó là bố anh mà vì nó chưa gặp bác lần nào chỉ gặp được mẹ anh thôi. Cổ họng nó nghẹn ứ, nước mắt nó bắt đầu tuôn rơi,

_Chuyện bố anh…em không cố ý…chỉ là sơ suất…còn chuyện em hãm hại mẹ anh…em không dám…thật sự là vậy…nếu anh…không tin…- Nó chưa kịp nói hết câu anh hạ một bạt tai xuống má nó làm nó chao đảo như muốn ngã nhưng cuối cùng cũng không chịu được mà ngã xuống, quá bất ngờ trước hành động của anh

_CÔ IM ĐI, CHẲNG PHẢI LẦN ĐÓ DO CÔ UỐNG SAY MÀ TÔNG PHẢI NGƯỜI TA À? HẢ? CÔ NÓI ĐI…HỌ CÓ TỘI TÌNH GÌ? – Anh quỳ xuống nâng cằm nó lên và hét. Từng giọt nước mắt trong veo chảy xuống hòa cùng với ánh trăng tạo thành một bi kịch, đau thương. Tiếng sóng biển xô vào bờ một cách mạnh mẽ rồi lại tan đi.

_Anh…không…tin em? – Nó hỏi lại

_Đúng..- Anh nói rồi đứng dậy, vội quay người đi trước khi đi một giọt nước mắt của anh rơi trên khuôn mặt hoàn hảo đó. Bỏ lại nó ở đó cùng với nỗi đau cả thể xác và tinh thần. Nó đã làm mất lòng tin của anh rồi sao, nhìn bóng anh trải dài trên cát sao thấy thân thương. Vội đứng dậy, chạy lại theo anh.

Anh đang bước đi trên bãi cát dài với nỗi đau bất tận, nó làm gì…anh cũng tha thứ. Nhưng tại sao phải giết cả mẹ anh cơ chứ, bà thương yêu nó lắm mà, nó làm thế với anh, nó có biết anh đau đến mức nào không. Đột nhiên có một vòng tay mềm mại ôm lấy anh từ đằng sau, nếu như lúc trước anh sẽ chẳng ngại ngùng gì quay lại ôm lại người đó.

_Thật sự…xin lỗi – Nó nói trong nghẹn ngào

_Quá…muộn rồi – anh đứng khựng lại…chầm chầm…gỡ tay nó ra.

bỏ lại nó trên bãi biển mênh mông này, không một bóng người chỉ có bóng đêm.

Những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt nó, nó đau lắm cảm giác như từng tế bào bị xé nát ra vậy. Anh đã đi rồi, nó ôm gối khum người lại mắt ngước nhìn ra biển, những đợt sóng tấp nập xô vào bờ tung những bọt trắng xóa lên. Hết rồi…hết thật rồi. Nó nhớ lại lần anh đưa nó ra biển để ngồi ngắm như thế này, lần đấy ấm áp lắm vì còn có vòng tay của anh bên cạnh. Nhưng bây giờ chỉ còn mình nó chơ chọi những cơn gió lạnh như những mũi dao cứa thêm vào vết thương lòng làm nó càng rỉ máu hơn..

Đang miên man suy nghĩ nó nghe thấy tiếng nói.

_Mày định bao giờ mới khử MIL? – Một người con trai trong bóng tối nói. Nghe đến MIL nó quay mặt ra, trong bóng tối nó không nhìn được khuôn mặt người đó vì đang đứng đối lưng lại với tầm nhìn của nó. Tại sao lại có người muốn giết nó, cố gắng im lặng để người đó không chú ý đến mình

_Tôi…tôi không thể – Một người con trai còn lại gãi đầu nói. Nghe thấy giọng nói quen thuộc, liền quay lại lần nữa. Nó kinh ngạc nhận ra người con trai trong bóng tối ấy là Diou – đàn em thân thuộc của nó. Đến lúc này, nó không thể cố gắng như là không biết gì nữa, đứng dậy, lững thững bước lại chỗ 2 người con trai kia đang trao đổi.

Từ xa, Diou nhìn thấy nó, cậu rất ngạc nhiên, mắt càng ngày càng mở to. Trên tay nó bây giờ là khẩu súng nó luôn mang theo người,

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT