watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6709 Lượt

nào

Bam thấy sự căng thẳng, liền phá không khí này bằng cái búng tay và nói:

_ Vậy cuối cùng em muốn gặp thằng điên đó hả?

_Vâng ạ, em muốn làm rõ một số chuyện – Jen trả lời trong sự mệt mỏi

_Được, vậy chị sẽ sắp xếp- Bam vừa nói vừa lấy điện thoại ra gọi cho ai đó

_ KHÔNG ĐƯỢC – Kib hét lên

_ KHÔNG ĐƯỢC, KHÔNG ĐƯỢC ĐỂ NHÓC GẶP THẰNG ĐÓ, CHỊ BAM CHỊ…. -Chưa nói hết câu, cậu đã bị Ken lôi ra ngoài, không để cho nói tiếp

_Em đừng suy nghĩ gì, tình cảm của em, em hãy quyết định, nhưng chị khuyên, đừng để Kib đau khổ, nó đau khổ, chị cũng sẽ cho em đau khổ không kém đâu – Bam nói trong giọng đe dọa xen lẫn khuyên nhủ ( kiểu như vừa đấm vừa xoa đó)

Bam bước ra khỏi phòng bệnh, bây giờ trong phòng chỉ còn mỗi mình Jen, bất giác Jen thở dài. Cảm giác 8 năm trước ùa về, cũng ở trong phòng bệnh, nơi đó, một mình nó phải tự vươn lên. Phải tự vượt qua số phận, sống ở nơi đất khách xa lạ, đối với nó không khác gì sống trong đại ngục, một mình cô độc trong bệnh viện, nên từ đó nó ghét màu trắng, màu đặc trưng của bệnh viện. Nó lại suy nghĩ về những lời Bam nói. Nó biết, nó biết chứ, nó biết Kib thích nó, hoặc có thể gọi là yêu, nhưng nó không muốn có tình cảm gì hết, nó sợ lại bị bỏ rơi, không một ai quan tâm nó như cái cảnh 8 năm trước thì sao? Nó biết là nó còn bé, có những tình cảm này không tốt đẹp gì cho cuộc đời của nó, nên thôi đành nhắm mắt cho qua. Còn Văn, nó vẫn có rất nhiều thắc mắc, đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, nó chợt giật mình vì thấy có người lạ bước vào phòng. Một người con trai lạ, trông thì rất style, nhưng nó không quan tâm về điều này, tay nó đã chuẩn bị sẵn cho trường hợp xấu nhất. DƯờng như anh ta cảm thấy mối nghi ngờ của nó bèn cười hì hì nói:

_Tôi xin được giới thiệu, tôi tên…-Anh ta gãi đầu nói thầm *chết rồi mình tên gì nhỉ?*

nó nhíu mày nghi hoặc, *lại thêm thằng điên nào đây!*

_à, tôi tên Dương, cứ gọi tôi là MIn, tôi là người của chị Bam, chị Bam gọi tôi đến đây để đưa ….cháu đến chỗ của VĂn Viếc gì gì đó! – Anh ta sau một hồi nhớ ra tên mình bèn nói một lèo

_Trông mặt tôi trẻ lắm à? – Chỉ vào mặt mình, Jen hỏi

_Không không, chắc chỉ tại tôi già quá thôi! – Anh ta liền chữa ngượng

_Chú nhiêu tuổi? -Jen hỏi

_ờ ờ, năm..nay vừa tròn 18 tuổi -Anh ta gãi đầu nói

_phụt,hahaha – Jen cười, cười như chưa bao giờ được cười

Thấy anh ta cứ có vẻ ngượng ngượng, Jen liền nói:

_ Thôi được rồi, anh không cần lắp bắp vậy đầu, em có ăn thịt anh đâu, xin giới thiệu, em là Jen, năm nay 14 tuổi, nên gọi anh em, không thì ông tui, chứ đừng chú cháu, kinh lắm -Jen giới thiệu

_Ờ ờ, ok ok – anh ta đồng ý

_Mà anh đừng gãi đầu nữa, đầu anh có chí à? – JEn cười hỏi

_Không có không có, tại vì em trông… thôi không nói nữa – anh ta nói

_ok ok, bây giờ em gọi dt cho chị Bam để xác nhận và thay quần áo mong anh đứng ngoài chờ một lát

_ ok ok – anh ta nói và bước ra khỏi phòng

Sau khi gọi Bam để xác nhận về sự có mặt của ông chú kì lạ thì JEn bước xuống giường và vào nhà vệ sinh thay lại đồ. Nó thở dài, không biết đối mặt với Văn thế nào. Vừa là kẻ thù, vừa là ân nhân thì thế nào đây. Trong lúc đó, cái ông chú kì lạ kia đứng ngoài sốt ruột, thấy cả 30 phút rồi chưa ra, thì đánh liều xống vào. Thật đúng lúc, nó vừa mở cửa, người nó lao ra, vào ngay người của ông chú, giờ thì cảnh 2 người đang ôm nhau, tim ổng đập nhanh, thật sự ổng chưa gặp trường hợp này lần nào. Nó lấy lại bình tĩnh:

_E hèm….bây giờ bỏ em ra được chưa?

_À ờ – Nói xong ông chú buông nó ra, gãi đầu.

_Haizzzz, lại gãi đầu, em cần xác nhận là đầu anh có chí hay không?

_KHông có đâu, chỉ là thói quen, một ngày anh tắm đến 2 lần đấy nhá!

Nó phì cười, ông chú này cứ như trẻ con ý nhỉ

_Giờ thì đưa em tới chỗ Văn nhé! -JEn ns

_okie, let’s go! -Búng tay, ông chú nói!

thế là 2 người vui vẻ ra xe của ông chú, vi vu phóng đến chỗ VĂn.

Trên xe, không khí không vui vẻ lắm, nó thì bận nghĩ tới chuyện gặp Văn thì phải nói cái gì? hỏi những gì? chẳng lẽ đi hỏi, anh có phải người của 9 năm trước không à? Còn ông chú kì lạ thì tập trung lái xe, cơ bản là ổng không biết phải nói gì với nó, vì mặt nó quá lạnh lùng. Và trong lúc nó đăm chiêu suy nghĩ thì ổng không dám làm gì, vì chị Bam đã dặn, nó suy nghĩ mà hỏi, nó cáu ráng chịu, nên thôi ổng để kệ, khỏi hỏi câu nào cho an toàn tính mạng. Đụng vào em yêu quí của chị Bam ổng chỉ có nước đi khỏi thành phố.

Và xe đã đến nơi, một ngôi nhà rộng lớn, không khác lắm so với tưởng tượng nó. Mới vào lớp nó mà xưng Vương thì nó đủ biết nhà VĂn không phải dạng vừa. Ngôi nhà được sơn toàn bộ màu đen, nguy hiểm như chủ của nó. Theo nó được biết, VĂn là con ông chủ sòng bài lớn, và căn nhà này chỉ có mình cậu ở. Bước xuống xe, nó mạnh dạn ấn chuông. Lập tức có người ra mở cửa, một người đàn ông già, trông phúc hậu. Trong đầu nó hiện suy nghĩ, ông này chắc là quản gia, mấy nhà giàu hay có quản gia lắm. Ông ý cầm cái điều khiển bấm một cái, lập tức, 2 cánh cổng đen sỉ, ở ra, ông chú kì lạ liền cho xe vào trong sân. Ông ý nhìn Jen bằng con mắt kì lạ, nói:

_HÌnh như cô đây có hẹn với cậu chủ?

_VÂng ạ, chị Bam có gọi dt cho cậu chủ mấy người rồi đó! – Nó trả lời vừa lễ phép vừa khinh khỉnh

_Vâng, mời cô đây đi thẳng vào nhà, lên tầng trên, đi thẳng ra ban công là gặp cậu chủ – Ông nói lại trong cảm giác bực bội

_Vâng, anh chỉ cần đợi em dưới này thôi nhé, em lên một mình được rồi! – nó trả lời vs ông quản gia, rồi dặn ông chú kia

_okie, em lên, có gì phone anh! – ông chú nói rồi làm kí hiệu phone

NGhe xong, nó mỉm cười, rồi một mình bước vào căn nhà đen kia, công nhận nó ấn tượng với c8an nhà, nhà đen thui mà cũng sống được sao hả trời. Sợ ma chết đi được, vừa nghĩ nó vừa rợn xương sống. Mà thôi kệ, nhà người ta, bình luận làm gì.

Vừa bước vào tới cửa nhà, nó vừa chạm chân vào, nguyên một xô nước rớt xuống, đúng như nó dự đoán. Thằng cha đểu giả đó, không để cho nó yên khi bước vào nhà chả đâu. Ông quản gia thì cười nửa miệng, xem ra, người con gái này không đơn giản. Văn đứng trên lầu, quan sát tất cả và anh thật sự ngạc nhiên, ai cũng bị dính chiêu này của anh. Riêng người con gái này thì không, anh thật không thể coi thường người này. Đúng là cục cưng của chị BAm, được huấn luyện rất công phu, ngay cả thằng bạn chí cốt của anh còn dính, huống j là nhỏ.

Anh cười khểnh, để xem nhỏ có thoát được thử thách thứ 2 không?

Nó bước vảo nhà, quan sát, bên trong thì nội thất toàn màu trắng, trong đầu nó nghĩ, thằng này bị biến thái không nhỉ, bên ngoài thì đen sì (màu đen đêp thế mà nó ns thế, ức ghê), bên trong thì trắng toàn bộ, giống y bóc cái nhà xác
Chương 9

Ads Nó bắt đầu, nhìn xung quanh, đề phòng, thằng cha này có vẻ nguy hiểm hơn mình nghĩ. NÊn nhìn lên trần rồi nhìn 4 bức tường, nó đã thấy cái camera, định lấy trong túi quần con dao để phi về phía đó, nhưng thôi. Nghĩ lãi,chắc còn thử thách, nên để cha xem cho rồi. Rồi nó bước thêm một bước, liền có một cuốn sách dày cộm từ trên trần rơi xuống. Với sự luyện tập của chị Bam, nó đã có khả năng phản xạ rất tốt. Nó liền dịch sang bên cạnh, tránh cuốn sách. Văn cười nữa miệng, tưởng nó sắp dính cuốn sách, nhưng cậu lại được nó đưa sang môt5 ngạc nhiên khác, nó lại không dính. Tần suất nó tránh cuốn sách rất nhanh, kiểu như nó đã đoán được vậy. LÚc này, cái đầu nó đang hoạt động hết công suất, phân tích tình hình và nó thử nhảy một bước nữa cách một ô gạch lớn, quả nhiên, lại có cuốn sách rơi xuống. nó lại tránh. Búng tay, nó đã tìm ra mấu chốt, vậy là chỉ cần bước lên một bước là không dính. Quả nhiên thằng cho đểu giả này rất là đểu giả. Nhưng làm sao qua mặt nó được, lão luyện rồi, chỉ thua mấy anh chị trong hội thôi. Chứ hơn đầy người. Thế là nó bước qua thử thách thứ 2 ngon lành, Văn thì rất tức, cậu đập bàn đập ghế. Tại sao nó lai không dính cơ chứ, cậu định lợi dung cơ hội này, giết chết nó luôn đi. Vậy là giờ nó đã đi được 2/3 chặng đường, chỉ còn 1 thử thách, cậu mong có thể giết chết nó ở thử thách cuối này. KHông giết được thì cũng phải khiến nó bị thương. Nó bước lên cầu thang, cầu thang thì lại đen thui, đúng là cái nhà kì lạ. Nhà này đêm đêm mà chơi trốn tìm đã lắm, không chừng đang tìm thì mọc ra con ma thì chết

Nó nghĩ chắc là còn thử thách, tự thầm với bản thân, thằng này, muốn chơi bà à!? đâu có dễ đâu cưng, bà sẽ vượt qua hết thử thách cho mà trố mắt nha con. Ông già quản gia, bảo là gặp ở ban công nhỉ, chắc đường đi ra ban công sẽ có cái gì đó. Hiện giờ nó đã đi hết cái cầu thang đen thui kia, và giờ nó đang ở trên con đường đi thẳng ra ban công, nó đã thấy cái thằng đếu giả nó. Văn cười nữa miệng, nó vượt qua 2 thử thách đó cũng không phải dạng vừa. NÓ thấy thế, cười nửa miệng lại, khiến Văn sững người. Cậu nghĩ, con bé này cao tay, được rồi, phát cuối, phải làm cho nó chết. Nó nhìn, thật sự thì thằng đểu giả này định làm gì nó nữa, không lẽ bắn nó à. LẬp tức nó nhìn qua 2 bên tường, thấy có 3 lỗ màu đen. Ha hà, định bắn nó à, phải phải, thằng này quả là xã hội đen chính gốc.

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,27 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT