watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8012 Lượt

Và cả đám phải run sợ trước vẻ mặt “gian manh” của nó – bằng chứng là: tất cả đều im thin thít, ko gian yên ắng như tờ. Nhục mặt chưa, làm cô giáo mà lại để cho học trò mình giải vậy… cô chủ nhiệm đỏ mặt. Có lẽ là do xấu hổ, cũng có thể là do đứng gần lửa nên vậy. Nhưng mà sao cũng như nhau thôi, cô chủ nhiệm nhanh chóng đi vào vấn đề chính

_Hôm nay là đêm tự do!! Các lớp được tổ chức sự kiện riêng, còn mai thì phải đi theo đoàn trường, bởi vậy tối nay các em muốn làm gì thì cứ thoải mái!! – giọng cô vui vẻ.

_Em đề nghị kể chuyện ma!! – một nhân mạng lên tiếng.

_Ko, chơi năm mười (trốn tìm) đi!! – một nhân khác phản bác.

_Ko, chơi… đi ngủ là tốt nhất!!

_Theo tao tốt nhất là chơi giải câu đố!! – Duy cũng bất chợt lên tiếng.

_Ok, theo lớp trưởng đi!! – cả lớp hùa theo. Đúng là cái đám bồ chao.

Duy khẽ liếc mắt nhìn nó, nó cũng đưa ánh nhìn khó hiểu đáp lại Duy. Thằng Duy bữa nay hình như chưa uống thuốc thì phải, bình thường Duy có thích ba cái trò đặt câu đố này đâu? Tự dưng hôm nay lại… mà thôi mặc kệ, nó sẽ chờ xem coi câu đố của Duy khó cỡ nào!!

Cũng vui vui, trước giờ chỉ có nó đặt câu đố cho người khác, giờ lại đi giải câu đố của người ta. Đa số các câu hỏi đều là do nó giải được, một số khác thì do Jin, Lâm, Uyên giải, và một số nhân khác trong lớp. Ko khí ko còn sôi nổi như lúc ban đầu nữa. Chẳng có câu đố nào khó hết, mà dễ quá thì đâm ra cũng nhàm. Chợt Duy lên tiếng

_Nãy giờ tao chưa!! Tới lượt tao nè, nghe kĩ nha!! Mặt trăng của ai?

Nó trợn tròn mắt nhìn Duy. Duy cũng đưa ánh nhìn “đểu cáng” đáp lại nó. Ngay từ đầu nó đâu có nói là ko được mang câu đố của nó đi hỏi người khác đâu. Như vậy là Duy có quyền tham khảo ý kiến mọi người chứ… đó cũng là một cách hay mà.

Nhưng Duy lầm rồi. Nó nhìn Duy chỉ là vì nó hơi ngạc nhiên vì Duy dám cả gan đưa câu đố của nó ra trước toàn thể các nhân trong lớp. Trước giờ chỉ có Uyên là làm việc đó thôi, vì Duy chẳng có hứng thú lắm với mấy trò này. Mà thôi mặc kệ đi, nó dám chắc là chẳng có ai giải được câu này đâu.

_Linh!! Mày là trùm câu đố của lớp!! Mau mau giải đi!! – một con nhỏ lên tiếng nói.

_Bệnh à, câu này tao mới đặt cho nó hồi sáng còn chưa kịp nói cho nó câu trả lời nữa. Mà thôi tụi bay hợp tác xã giúp nó đi cũng được. Tao thách!! – nó khẽ mỉm cười, một nụ cười gian tà.

_Hả??? Thì ra câu đố là của nữ hoàng!! Thôi thì cả lớp suy nghĩ đi!! – một tên nhóc khác khuyến khích.

Thế là ko khí yên lặng bao trùm cả ko gian, khu vực lớp nó lặng thinh đến đáng sợ. Nhìn vào thì mặt người nào người nấy căng như dây đàn, chỉ có nó, Jin và Lâm là vẫn bình thản như chưa hề xảy ra chuyện gì. Đơn giản, Jin ko bị cuốn vào trò chơi câu đố của nó nên ko lo lắng gì, ko phải suy nghĩ nhiều. Còn Lâm thì ko thể đoán được, nhưng dường như hắn đã tìm được câu trả lời rồi nên vẻ mặt mới bình thản như vậy. Nhưng nó ko tin là hắn giải được… đây là một câu đố rất hóc, người bình thường thì chắc chắn là ko thể nghĩ ra được, chỉ có những người quan tâm tới nghệ thuật của đất nước mới nghĩ ra được thôi.

Vẫn là ko khí im lặng bao trùm khắp cả ko gian khiến cho người qua kẻ lại đều cảm thấy bất an nên chẳng dám tới gần… vẫn chỉ có ba người là ko bị cuốn vào cái bầu ko khí đáng sợ đó… kể cả cô giáo cũng phải vắt óc ra mà suy nghĩ thì nó đúng là “nữ hoàng câu đố” rồi còn gì nữa…

Vẫn chưa có ai tìm ra câu trả lời hết, vậy nên bầu ko khí yên tĩnh vẫn bao trùm cả ko gian. Lúc này, Lâm chợt phá ra cười. Hắn cười ngặt nghẽo, cười điên dại, cười lăn cười bò, cười như chưa bao giờ được cười. Cả lớp nhăn nhó ngoái lại nhìn hắn, kể cả nó và Jin, kể cả cô chủ nhiệm. Ánh mắt khó chịu ấy dần chuyển sang tò mò vì thái độ bất thường của hắn, duy chỉ có nó là vẫn giữ thái độ khó chịu đó. Hắn thật giống với Lâm của ngày xưa mà nó quen biết.

_Tại sao lại cười vậy Lâm?? – một cô nhỏ lên tiếng hỏi.

_Haha… hớ hớ hớ… hiz, tại… – hắn vẫn ôm bụng và cố nhịn cười – tại vì… mọi người… ngốc… quá! Câu đố đó quá đơn giản, vậy mà lại ko nghĩ ra. Thật ko xứng đáng là học sinh của lớp 12A1 đâu.

_Vậy mày thử nói đáp án coi thử đó đúng ko đi!! – Duy bực bội nhìn hắn.

_Đúng rồi, mày nói ra thử coi!! – Uyên cũng hùa theo bf của mình.

_Uhmmm, nhưng mà đừng có sock khi tui giải được nha!! Để tui nói cho mà nghe…
Chương 41

Ads Hắn vẫn lấp lửng và làm ra vẻ bí ẩn khiến cho ai nấy đều trở nên tò mò hơn bao giờ hết, kể cả nó. Nó biết Lâm thật sự rất thông minh, có khi còn vượt cả nó… nhưng nó ko tin là hắn có thể giải được câu đố này, một câu đố mà ngẫu nhiên đã tới với nó ko một lí do.

_Đáp án là… – hắn vẫn lấp lửng.

_Là gì nói nhanh coi. Hay là hồi nãy nói đại nên giờ hok biết trả lời?? – Duy thúc giục. Chính cậu cũng đang nôn nóng biết được đáp án để trao cho nó.

_Là… chủ nhân của mặt trăng là Hàn Mặc Tử ở Quy Nhơn!!

Nó kinh ngạc, còn các nhân còn lại thì lắc đầu tỏ vẻ ko hiểu. Tại sao nhà thơ Hàn Mặc Tử lại là chủ nhân của mặt trăng được chứ?? Thật ko sao hiểu nổi câu trả lời này.

_Vì sao? Mày giải thích đi!! – Duy vẫn ko chịu.

_Vì tao nghe ổng hát: “ai mua trăng tui bán trăng cho!!”, trăng của ổng nên ổng mới có quyền bán chứ!! Đúng ko Linh?? – hắn quay sang Linh, nháy nháy mắt một cách tinh nghịch.

_Oz, đúng rồi đó!! Quả nhiên, chưa đầy 5p mà đã tìm ra câu trả lời thì mày… đúng là thông mình đó!! – nó miễn cưỡng thừa nhận.

_Thấy chưa? Đương sự đã chấp nhận đáp án đó rồi… các ngươi còn ý kiến gì với ta nữa ko?? Kekekeee…

Nó tự cốc vô đầu mình, đúng là Lâm thông minh, rất rất thông minh. Người bình thường thì sẽ ko bao giờ giải được câu đố của nó… nhưng hình như tên Lâm ko phải là người bình thường. Giờ nó mới nhận ra Lâm còn có một điểm nữa rất giống nó, chính là nụ cười sau khi giải mỗi câu đố – nụ cười khiến cho người khác bất mãn.

_Chị, nói chuyện với em chút nha!!

Kì Duyên tới lớp nó tìm khi cả lớp chuẩn bị “lên đèo”. Nó cũng chẳng thấy buồn ngủ gì cho cam nên đồng ý nói chuyện với “nhỏ em” ko máu mủ này. Dù sao cũng đang chán nản mà, có người nói chuyện cũng đỡ hơn là vùi đầu vào ngủ.

_Có gì ko? Em nói nhanh đi!! – nó ngồi xuống bãi cỏ xanh rì trước mặt một khu rừng.

_Dạ! Vậy em ko vòng vo mà vô thẳng vấn đề luôn nha!!! Theo em được biết thì anh hai của em thích chị!!

_Chị biết!! Hắn tán chị rồi!!

_Nhưng chị đã ko đồng ý.

_Và giờ hắn chỉ xem chị là bạn bình thường thôi. Con trai mà, đụng tới lòng tự trọng là dẹp hết…

_Ko đâu, anh em thì khác! Đối với ảnh, tình cảm nam nữ ko phải là thứ để có thể đem so sánh với lòng tự trọng!! Cho tới giờ, ảnh vẫn còn thích chị dữ lắm. Nhưng vì sự trở về của chị Lam – mối tình đầu của ảnh nên ảnh ko thể tiếp tục tiến đến với chị!!

_Tại sao? Hắn vẫn còn thích cô gái đó?? – nó nghiêng đầu.

_Ko phải là còn thích, nhưng chị Lam luôn chiếm một vị trí quan trọng trong lòng ảnh. Ảnh ko nỡ làm cho chị Lam tổn thương, nhất là vì chuyện tình cảm này! Bởi vậy… em có một chuyện muốn nhờ chị!!

_Ủa?? Chuyện tình cảm của anh em với việc em nhờ chị có liên quan tới nhau hả??

_Dạ!! thực ra thì em biết là cho tới giờ ảnh đã thích chị nhiều hơn chị Lam, nhưng vì chị Lam luôn chiếm một vị trí quan trọng trong lòng ảnh nên ảnh ko thể tiến tới với chị, vì ảnh biết chị ấy còn thích ảnh!! Bởi vậy… em nhờ chị hãy nói với anh của em từ bỏ chị ấy đi!!

_Tại sao?? – nó ngạc nhiên tột cùng. Lời đề nghị này hơi thẳng thừng thì phải. Ko thể tin nổi một đứa con gái như nó mà phải đi cầu xin tình yêu của người khác… ko thể chấp nhận được mà.

_Vì… nếu là chị nói thì nhất định ảnh sẽ nghe theo!!! Em là em gái ảnh, em luôn muốn ảnh được hạnh phúc!!

_Nhưng chị chỉ muốn coi hắn là bạn thôi!! – giọng nó gượng ép – Ko thể tiến xa hơn được đâu. Xin lỗi em gái nhưng chị ko giúp được gì cho em rồi!!

Xong, nó đứng dậy và bỏ đi một mạch mà ko thèm ngoái đầu nhìn lại cô bé tội nghiệp đang khẩn thiết nhìn nó bằng một đôi mắt tuyệt vọng. Nhưng nó cũng có hơn gì? Nó bước đi mà lòng nặng trĩu, tim như bị cào xé, nó đau. Phải, lần này là nó đau thật, đau là vì mất đi một người bạn – chỉ vậy thôi.

Nó ngồi thừ người bên đống lửa trại đang còn nhen nhóm đỏ, dù chỉ một ít thôi nhưng cũng đủ soi sáng gương mặt “đau thương” của nó. Thực sự là nó ko thể hiểu nổi mình muốn gì nữa… tuy là Lâm bây giờ ko hề nhớ tới nó nhưng nó có thể khẳng định tình cảm nó dành cho Lâm là ko thay đổi, nhưng trái tim nó cũng muốn có cả đại thiếu gia kia nữa… nó ko muốn mất ai cả. Thực sự thì theo như lời Jin nói – ai là bạn, ai là yêu đây? Nó ko muốn mình trở thành một đứa con gái tham lam. Nó chỉ ko giống những đứa con gái bình thường khác, nó cứng đầu, có mạnh mẽ hơn… nhưng nó cũng có một trái tim con gái, cũng có một tấm lòng con gái. Nó chỉ muốn một người thích mình và cũng chỉ muốn mình thích một người mà thôi. Tham lam để làm chi rồi sau này lại chuốc lấy hậu quả về sau.

Kì Duyên lại xuất hiện, con bé đứng thừ người ra trước mặt nó như muốn cầu xin.

_Lại gì nữa? Đừng có nhờ chị chuyện đó nữa… chị ko làm được đâu!!

_Ko,

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT