|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cá chém thớt và cái
thớt chính là con gấu Me To You người tặng bí ẩn kia. Nó quăng quật rồi
ném con gấu vào góc nhà. Bỗng một mẩu giấy rơi ra từ trong chiếc áo đỏ
của con gấu: “Cô bé dễ thương ơi, cho anh làm quen nhé! Huy Mike!
09xxxxxxxx.” Nó nhắn tin cho số điện thoại kia. Một lời cảm ơn kèm một
lời xin lỗi vì…thực tình
nó không biết Huy Mike là ai. Hai phút sau khi
có thông báo đã gửi tin nhắn, nó nhận được tin nhắn trả lời. Vậy là nó
đã biết…cái gì cần biết.
…
“Tại vì em đã yêu nên đợi chờ…Một tiếng yêu, anh từ lâu hững hờ…Tại vì cơn gió chiều nay vô tình…”
Chuông điện thoại của nó vang lên. Một số điện thoại vừa quen vừa lạ.
– Alo ạ?
– Hi! Cô nhóc!
– Ơ? Ai đấy ạ?
– Không nhận ra giọng anh à?
– Anh??? — Nó sững sờ. Một tia hy vọng lóe lên trong đầu nó…Nó mong…là “anh”!
“Tại vì em đã yêu nên đợi chờ…Một tiếng yêu, anh từ lâu hững hờ…Tại vì cơn gió chiều nay vô tình…”
Chuông điện thoại của nó vang lên. Một số điện thoại vừa quen vừa lạ.
– Alo ạ?
– Hi! Cô nhóc!
– Ơ? Ai đấy ạ?
– Không nhận ra giọng anh à?
– Anh??? — Nó sững sờ. Một tia hy vọng lóe lên trong đầu nó…Nó mong…là “anh”!
– Anh Huy đây? Đừng hỏi anh là anh Huy nào nữa nhớ!
– Anh Huy? — Nhìn lại điện thoại nó nhận ra số điện thoại đã từng gửi tin nhắn tạm biệt cho nó.
– Haizzz. Không nhận ra anh thật à? Thất vọng quá!
– Không. Em nhận ra rồi. Mà sao anh biết được số điện thoại của em?
– Cái này bí mật!
– Èo ơi!
– Đi chơi với anh đi!
– Hả?
– Em vẫn chưa bỏ được thói quen đấy à?
– Giang sơn khó đổi, bản tính khó rời mà anh. Hỳ hỳ!
– Rồi! Thế đi chơi với anh nhé?
– Chẳng phải anh vào thành phố Hồ Chí Minh rồi sao?
– Một tháng rồi cô nhóc ạ. Anh về Hà Nội mấy hôm thay đổi không khí! Ở trong kia, anh không quen.
– Cũng phải thôi. Thời tiết trong ý khác hẳn ngoài này mà.
– Con người cũng khác nhiều lắm. Anh về nhà cất hành lý rồi anh qua đón em nhé!
– Hả? Vậy là anh vừa xuống máy bay à?
– Ừ! Đi với anh nhé?
– Để em xem đã. Anh có mua quà cho em không?
– Tưởng để xem cái gì, hóa ra… Có! Quà đặc biệt.
– Thật ạ? Nhưng vẫn phải…để xem đã.
– Thôi nào cô nhóc. Bệnh tim của anh còn chưa khỏi đâu.
– Hỳ! Rồi, lúc nào anh gần đến nhà em thì gọi cho em nhé.
– Ừm! Bye em!
– Bye anh!
Dập máy, nó chạy đi trang điểm, thay quần áo.
– Mẹ ơi! Con đi chơi chút nhé!
– Con đi chơi đâu?
– Con cũng chưa biết mẹ ạ. Con đi chơi chút thôi. Mẹ yên tâm.
– Con đi với ai?
– Con đi với anh Huy, bạn anh Trung ý mẹ.
– Ừm. Lớn rồi. Biết đường để ý giờ giấc mà về đấy. — Mẹ nó nhắc nhở.
– Zạ, mẹ yên tâm.
– Mà con đi bằng gì?
– Anh ý qua đón con mẹ ạ.
Nói đến đây thì ngoài cổng nhà nó có tiếng xe ô tô đỗ.
– Chắc bố về mẹ ạ. Để con ra mở cổng. — Nó nói với mẹ rồi chạy ra.
– Ơ?
– Em có vẻ hay ơ nhỉ?
– Anh?
– Anh muốn cho em bất ngờ nên không gọi. Không vấn đề gì chứ?
Nó nhăn mặt lại.
– Có vấn đề đấy ạ.
– Tha cho anh. Anh có quà đền cho em đây.
– Quà cũng chưa đền đủ.
– Thế không mở cổng cho anh à? Lịch sự với khách gớm!
– Ai thế Nhung? — Mẹ nó nói vọng từ bếp ra.
– Anh Huy ạ.
Mẹ nó bước ra cửa.
– Cháu chào bác!
– Chào cháu. Lâu lắm mới tới chơi. Nhung! Sao không mở cổng mời anh vào? — Mẹ nó quay sang nhìn nó rồi lại quay về phía anh Huy. — Cháu vào nhà
chơi chút đã.
– Không cần đâu mẹ. Nó nhanh nhảu. Nhưng anh Huy cũng lên tiếng:
– Vậy cũng được ạ.
Nó quay sang nhìn anh Huy với cái mặt tỏ vẻ khá khó chịu.
– Lâu rồi mới gặp lại cháu. — Mẹ nó vừa nói vừa pha cafe. — Cháu uống đi.
– Cháu cảm ơn bác. Cháu đi du học Pháp, mới về đây được gần một năm ạ.
– Ừm! Thằng Trung nhà bác nó chẳng chịu học hành gì cả. Hai bác không
khuyên bảo được. Học đại học được một năm thì nó bỏ ngang. Mới đây xin
hai bác vốn để kinh doanh. Nó sang Hàn Quốc lấy hàng rồi. Mấy hôm nữa
mới về.
– Có sao đâu bác. Học hành là một lẽ. Lăn lộn trải nghiệm nhiều cũng tốt chứ ạ. Bây giờ Trung cũng bắt đầu kinh doanh. Vậy là tốt rồi bác ạ. Giờ Trung kinh doanh gì hả bác?
– Nó kinh doanh hàng thời trang. Cũng mới được hai tháng thôi. Hàng bán cũng được. Nó mở cửa hàng ở trên phố Giảng Võ.
– Trung có khả năng mà bác. Bác cứ tin ở Trung.
– Ừm. Bác chỉ mong nó tập trung kinh doanh, ít chơi bời đi thôi. Thế cháu với Nhung định đi chơi đâu à?
– Vâng, cháu mới gặp lại Nhung cách đây một tháng. Bốn năm đi Pháp nên
cháu mất liên lạc với bạn bè cả. Giờ ở Hà Nội, cháu chỉ biết rủ Nhung đi cùng. Hà Nội thay đổi nhiều quá bác ạ.
– Ừm. Thay đổi nhiều. Thôi, hai đứa đi chơi đi. Tối về đây ăn cơm với hai bác.
– Được thế thì tốt quá ạ.
Có một con người nãy giờ chỉ biết im lặng. Không phải nó muốn thế mà giữa
cuộc đối thoại kia, nó không thể nói xen câu nào vào được. Và nó cũng
rất bất ngờ trước lời mời ăn tối cùng câu trả lời rất…”hồn nhiên” của
anh Huy.
– Vậy hai đứa đi chơi vui nhé!
– Dạ. Cháu chào bác! — Anh Huy cúi chào mẹ nó rồi quay sang — Đi thôi em.
– Để em nghĩ lại. — Nó phụng phịu.
– Kìa con. — Mẹ nó lên tiếng.
– Mẹ…
– Đi với anh rồi tối mời anh về nhà ăn cơm. Nhớ đấy! Đi đi! — Mẹ nó nhìn nó.
– Cháu cảm ơn bác.
– Vâng, con đi đây. Con chào mẹ. — Nó đáp lời mẹ với cái mặt thất vọng.
Anh Huy mở cửa xe cho nó. Nhìn anh bây giờ hơi khác với một thángtrước. Trông có vẻ chững chạc, đàn ông hơn.
Chương 4
Đây không phải lần đầu nó ngồi ghế trước ô tô nhưng cảm giác lúc này
thực sự có gì đó rất khác lạ. Nó cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Không có sự hồi hộp, căng thẳng như những lần nó đi cùng bố mẹ đi ăn tiệc ở
công ty của bố. Nó không phải diện những chiếc váy thướt tha, điệu đà.
Không phải chuẩn bị những nụ cười mỉm xã giao. Nó cười.
– Em nghĩ gì mà lại cười một mình thế? — Anh Huy quay sang hỏi nó.
– Hỳ! Không có gì ạ? Mình đi đâu bây giờ hả anh.
– Cứ đi rồi sẽ biết. Yên tâm, anh không đi bán em đi đâu.
– Anh mà dám. Mà quà em đâu?
– Một lúc nữa anh đưa em.
Anh Huy rẽ vào đường Hoàng Diệu. Sao ngày hôm nay, Hà Nội khác thế? Nó thầm nghĩ. Cái nắng chiều sắp tắt. Người đi trên đường mỗi lúc một đông hơn. Một cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ khiến nó thấy lạnh.
– Á!
– Sao vậy em?
– Hôm nay là Noel!
– Trời ạ! Vậy mà anh tưởng em bị sao.
– Hỳ! Hôm qua em đã biết vậy rồi đấy chứ. Sáng nay dậy không biết sao quên béng luôn.
– Chán nhóc quá!
– Anh gọi em là nhóc hơi nhiều rồi đấy nhớ. Em gần 20 rồi. Không còn là nhóc đâu.
– Nhưng với anh thì em vẫn chỉ là một cô nhóc thôi.
– Xì! Ghét!
Anh Huy cười. Còn nó…nó lại nhớ Noel của bốn năm trước. Noel cuối cùng nó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




