watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:42 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6296 Lượt

không nói gì, chỉ ngoắc tay ra hiệu cho Wind lại gần. Nó định không lại, nhưng như thế thì không lấy lại được chú Bí. Hừ…phải cẩn thận…!

-Oái…!

Thấy chưa, nói có sai đâu. Wind vừa tiến lại thì bị Andy túm lại eo, vòng đôi bàn tay rắn chắc ôm thật chặt. Chắc hắn nghĩ nếu thả lỏng thì nó sẽ lại dễ dàng thoát ra như lần trước.

Nhìn kĩ thì Andy cũng ổn. Tóc hôm nay không vuốt keo nữa, mà để mái xéo dài che một bên lông mày. Đôi mắt không sắc như khi doạ nạt người khác mà trông hiền hơn một tí, chỉ là một tí thôi. Làn da cũng ngăm ngăm tựa Rain, nhưng nó vẫn ghét nhất là nụ cười. Hừ, có cảm giác như hắn khinh thường tất cả mọi người ấy. Đồ kiêu căng.

-Buông ra đi chứ! Anh làm cái gì vậy…Giữa thanh thiên bạch nhật….

-Haha, em cũng biết ngượng nữa hả?

-Khùng hả? Làm như vậy ai mà không ngượng. Giữa đường giữa xá…Anh đang làm hỏng danh tiếng của tôi đó! Buông ra – Wind vùng vẫy nhưng không tài nào thoát ra được. Hừ, tại đống đồ này, nếu không thì…

-Này, em vùng vẫy nữa là anh quăng chú Bí của em đó nha.

-Ế…

Chỉ một câu nói và nó ngoan ngoãn như một con mèo. Từ đó đến giờ, sợ ai không sợ, bây giờ lại chỉ sợ mình cái đứa tên Rain.

-Chĩa súng vào em thì em không sợ, vậy mà chỉ cần trái Bí này rớt xuống là em sợ….Em ngộ nhỉ?

-Hừ, vì cái tên trong nhà rất là đáng sợ….!

-À, thằng người yêu của em hả?

-…

-Anh sẽ trả cho em trái Bí với một điều kiện.

-…

-Hôn anh một cái!

lập tức từ chối.

-Tại sao?

-Tôi ghét anh! Chẳng phải anh suýt giết tôi sao hả? – Nó tức tối nói. Hừ, vả lại, anh nghĩ anh là ai chứ?

-Anh xin lỗi, ok? Anh đâu có cố ý. Tại hôm đó cũng muốn thử xem súng thật hay giả mà…Nói nhỏ nhé, anh chôm cây đó từ một thằng bán vũ khí đó…xài đã phết!

-Đồ khùng! Buông ra và trả chú Bí đây! – Nó với tay lấy chú Bí nhưng không được. Chẳng khác nào một con mèo bị nhử cá, cứ để vờn vờn trước mặt nhưng chẳng ăn được. Bực. Và lúc đó, nó đã đi đến một quyết định sáng suốt.

Mặc kệ bị bỏ đói. Mặc kệ bi Rain mắng. Thà như thế còn hơn dây dưa với thằng cha dở người này. Không chừng lại lập kế hoạch giết Rain lần hai thì chết…!

Wind đứng lặng, dùng hết sức cấu vào cánh tay đang ôm eo nó. Andy rên lên khe khẽ, rút tay ra khỏi vòng eo thon đó. Còn Wind, nó bỏ đi một mạch. Andy chợt thấy buồn cười. Hắn hắng giọng rồi rồ ga chạy đến chặn Wind lần nữa. Lần này hắn chìa trái bí ra, nói.

-Trả em.

-…

Wind chậm rãi đưa tay đón lấy. Cái nó không ngờ là, bàn tay kia kéo cánh tay nó lại, lôi cả người nó theo. Chóc. Một cái hôn bất ngờ. Đây là lần thứ hai nó bị Andy hôn. Wind vội đẩy Andy ra, che nơi bị cưỡng hôn, rồi giựt trái bí bỏ chạy. Đáng ghét!

Andy đứng đó, khẽ bật cười nhìn theo cái dáng chạy cà nhắc của Wind. Một kẻ thích đánh người và khiến người ta liệt dở sống dở chết như hắn đột nhiên thấy trong lòng lâng lâng lạ thường. Andy đưa mũi hít hít mùi táo còn vương trong không khí.

Bầu trời hôm nay…đẹp lạ thường…!

***

-Đây là ai vậy? – Cậu bé 13 tuổi nhìn hai đấng sinh thành với vẻ khó hiểu. Cậu nhận thấy vẻ lo sợ hiển trên khuôn mặt họ.

-Phong à, con phải bình tĩnh nghe bố mẹ nói, được chứ? – Người bố hỏi.

-Bĩnh tĩnh?

-Ừm…

-…

-Trước khi nói ra điều đó, bố mẹ mong con hãy nhớ, là dù có gì đi nữa, thì…thì con vẫn là con của bố mẹ, và bố mẹ rất yêu con!

-…

-Đây là… – Người mẹ ngập ngừng, nhìn chồng. Dường như bà vẫn chưa sẵn sàng để nói ra điều này.

-…mẹ con. Người mẹ ruột của con.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, đứa trẻ 13 tuổi đột nhiên thấy hoảng loạn trước câu nói của bố mình. Những câu hỏi cứ chạy đến tới tấp trong đầu. Phong nhìn mẹ, nhìn bố rồi trước mắt như tối sầm. Cậu không tin được những gì mình vừa nghe thấy. Nhưng với sự trầm lặng của mình, cậu không để cảm xúc thể hiện ra ngoài

-Mẹ…ruột?

-Bố mẹ xin lỗi. Bố mẹ cũng không muốn con buồn. Cuộc sống của con đang hạnh phúc, không phải là bố mẹ muốn phá hỏng tất cả. Chỉ là…chỉ là, người mẹ đó, muốn nhận lại con…và bố mẹ nghĩ, con đã đủ lớn để hiểu chuyện…

-…

-Phong! Nhìn bố này, con đừng im lặng

như thế. Bố biết con rất đau đớn. Hãy nói ra những gì mình nghĩ đi… – Người bố nắm chặt hai vai cậu bé, nhìn cậu bằng ánh mắt trấn an. Nhưng trong đôi mắt đó, cũng nói cho cậu biết rằng. Sự thật là sự thật, cho dù có cố không hiểu thì sự thật vẫn là thế rồi. Phong cúi gầm mặt, cái cảm giác như muốn nổ tung này là gì thế…

-Còn bố?

-???

-Bố ruột…?

Một sự im lặng bao trùm không gian hoà lẫn sự e ngại và bất ngờ. Có lẽ, những gì hai vợ chồng họ không ngờ chính là câu hỏi này. Người đàn ông thả lỏng tay rồi buông hai bờ vai nhỏ nhắn kia ra. Ông chậm rãi ngồi lên ghế, liếc nhìn cậu con nuôi với ánh mắt như vô hồn vẫn đang chờ câu trả lời. Người đàn ông thở dài.

-Cái này, có lẽ con nên…gặp trực tiếp người đã sinh ra con thì hơn. Bố mẹ…không muốn là người nói ra chuyện đó.

..

.

.

-Lý do? Đơn giản thôi. Mày là vật ngáng đường!!!

-Tao đã từng suýt giết chết mày, có biết không hả?

-Thằng sấc sược!

Chátttttt…!

***

-Hộc…hộc…hộc…

Choàng tỉnh sau cơn ác mộng, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo thun, Rain vẫn chưa hết bàng hoàng. Cậu nhìn xung quanh, chỉ một mình cậu và bóng đêm. Chẳng một ai hết, chẳng có một ai…

Rain vứt cái mền sang một bên, bước xuống giường. Cậu vào bếp uống nước để bình tĩnh lại.

Đã là lần thứ n Rain mơ thấy cái ngày đó – ngày mà sự thật được phơi bày trước mắt. Mỗi lần nhớ lại, là mỗi lần cậu lại thấy hận. Hận hai người đã có công nuôi cậulại giấu giếm cậu suốt mười mấy năm trời. Hận bản thân sao lại quá khờ, lẽ ra phải nhận thấy ánh mắt e dè ấy mỗi lần họ nhìn cậu, lẽ ra phải biết chứ. Hận nhất, hận nhất vẫn là người đó – người đã sinh ra cậu rồi nhẫn tâm vứt bỏ cậu như vậy. Xót xa làm sao, khi ngày đầu gặp lại nhau, định nghĩa về thứ tình mẫu tử mà người ta vẫn hay nói là thiêng liêng, bỗng chốc mất đi trong cậu. Kí ức đó, quá sắc bén, như một con dao đâm vào tim Rain rồi cắm mãi trong đó, không thể rút ra.

Rain thở dài, rồi đi lên phòng. Lúc định vào phòng mình rồi ngủ tiếp, cậu chợt chuyển ánh mắt sang phòng Wind. Mở cánh cửa nhè nhẹ, Rain lặng lẽ bước vào.

Phòng tối. Xung quanh chỉ là những mảng màu đen bao phủ. Thật khó để tìm đường đến giường của Wind. Khi mắt đã quen dần với bóng tối đó, Rain nhận ra, có một cô gái đang nằm ngủ ngon lành, tiếng thở đều đều nghe thật bình yên. Rain tiến lại, nhẹ nhàng ngồi lên giường.

-…

Hình ảnh của cô công chúa ngủ trong rừng bỗng xuất hiện trong đầu Rain. Một chiếc váy ngủ màu trắng không quá mỏng, mái tóc xoã dài, khuôn mặt thanh thản, đôi mắt nhắm nghiền, đôi môi đỏ xinh xinh, có phải trên đôi môi ấy đang vẽ một nụ cười?

Đưa tay chạm nhẹ gò má hơi ửng hồng, Rain chợt mỉm cười. Đã biết bao lần bị hôn trộm mà vẫn không hay không biết. Ngốc thật…nhưng đáng yêu…! Bản thân thì không biết đã bảo vệ được chưa mà lại cứ lao đầu

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT