|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chưa, tao khác xưa rồi, mày nên làm quen dần đi, nhóc!
Tư nhiên Wind lại thấy ngượng ngùng, hay là tại nụ cười lúc nãy…đầy mê hoặc? Wind lén nhìn sang Rain. Mái tóc hơi rối, nhưng rốimột cách trật tự. Đôi mắt đen huyền, làm nó hơi sợ. Có phải chăng nó sợ đôi mắt ấy sẽ nhìn thấu tâm can nó?
Mà, không biết Wind đang ở đâu đây? Rain về rồi, còn bác trai bác gái thì sao? Lúc nãy vào trong mà thấy toàn là thùng với thùng chất đầy cả phòng khách, nên phải chuyển vào phòng này ngồi. Chỉ có mỗi cái ghế bành bụi bặm này, và cái bàn con khá là nhỏ. Wind nhìn quanh, ngôi nhà này đối với một người ở thì…có rộng quá không?
Mãi miết quan sát xung quanh, nó không biết là Rain đang nhìn nó. Cũng đã 3 năm rồi mới gặp lại, cô bé nhỏ nhắn hiếu động ngày nào thoáng chốc đã biến thành một thiếu nữ xinh đẹp rồi. Da trắng này, tóc dài này, mắt to này, hai hàng mi cong vút, cả đôi môi nhỏ nhắn kia…trông đáng yêu vô cùng, mỗi tội vẫn cộc cằn như xưa. Tự nhiên Rain muốn ôm chầm lấy nó quá! Cơ mà, chẳng phải cậu vừa thơm được một cái vào đôi môi nhỏ xinh ấy sao? Ừm, mùi vị ngọt lịm, và mềm mại như kẹo bông gòn, làm người ta cứ muốn dính chặt vào mãi thôi. Ba năm ở Mỹ, không phải cậu không tiếp xúc với con gái, nhưng có điều gì đó ở Wind mà Rain không tìm thấy được ở những người con gái đó. Ba năm ở Mỹ, cậu cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng phần kí ức về Wind vẫn không thay đổi, vẫn ấm áp và mới mẻ như ngày hôm qua. Tại khí hậu ở Việt Nam, hay là do Rain trở nên háo sắc hơn mà từ lúc đưa Wind về đây, cậu không thể ngừng
rồi thấy hơi nóng nóng trong người? Rain mỉm cười, nhích lại gần Wind, khẽ đặt một nụ hôn lên má làm nó giật mình, mặt đỏ như say.
-Ơ…mày, mày làm gì vậy, thằng này! Tao quánh giờ đó. Hun hoài.
Rain không nói gì, chỉ thấy buồn cười. Có đứa con gái nào được hun mà đập kẻ hun mình dã man như vậy không cơ chứ? Thậm chí bị hun cũng không làm vậy nữa là…Cô gái này mạnh đến mức nào cơ chứ, cú đấm đó quả là không tồi, đến cả người khoẻ mạnh, cao to như Rain còn thấy đau nữa mà. Ba năm không có cậu ở đây, Wind đã làm gì? Cậu chắc chẳng dám hi vọng nó nhớ đến cậu đâu, cô gái này vốn mau quên lắm, Rain hiểu rõ mà! Có gắn bó cả đời cũng không biết có được Wind nhớ đến không hay chỉ xa vài ba tháng là đã quên bẵng.
-Mày…vẫn như thế. Côn đồ.
-Thì thế tao mới tự bảo vệ được mình.
-Mày như vậy ai mà dám yêu? – Rain lắc đầu, chịu thua.
-Xì, tao ế cũng được. – Nó nhăn mặt, lè lưỡi.
-Tao cắt lưỡi giờ. – Rain húp một ngụm bia, thở hắt ra rồi nói – Haizzz, thôi, đừng lo, ế thì tao vớt mày.
-Hể???? Mày nói gì đó thằng điên kia? – Wind hỏi như không tin vào tai mình. Thằng này ba năm không gặp mà hoá điên rồi, từ lúc gặp tới giờ toàn nói và làm mấy chuyện…không bình thường. – Tao với mày á? Có mà cưới về rồi đập nhau mỗi ngày. Á!
-Mày đó, cứ đập đập hoài, con gái gì mà… – Rain cốc nhẹ vào đầu nó, trách móc.
-Xì…kệ tao! – Wind chun mũi. Khuôn mặt trông ngộ nghĩnh, đáng yêu vô cùng. Rain hắng giọng, rồi hơi ngượng ngùng nói.
-Tao nói thiệt.
-Thiệt cái what? – Wind nghịch nghịch sợi chỉ trên chiếc ghế cũ kĩ.
-Nếu mày ế, tao sẽ cưới mày làm vợ. Mày phải lấy chồng trước tao, không thì tao sẽ không lấy vợ đâu.
Không khí thoáng chốc trở nên ngượng ngùng. Wind bỗng thấy mặt nóng ran, chắc hai má nó giờ đỏ lắm! Nó liếc nhìn Rain – vẫn giữ cái vẻ bình thản đó, chân bắt chéo, đang nhìn mông lung. Wind tự hỏi, liệu nói ra câu đó Rain có ngượng không?
-Thằng đó…
Rain bỗng lên tiếng phá tan sự ngượng ngùng, giọng cậu hơi khàn.
-…
-Mày với thằng đó, có chuyện gì? – Chắc là Rain muốn hỏi về Khang đây mà.
-Người yêu cũ. Muốn quay lại. – Wind thành thật khai báo.
-Tại sao lại chia tay?
-Nó tin lời con bé kia, cho rằng tao đã ngủ với thằng khác, phản bội nó. Thực chất, nó chỉ cố tình vu cho tao một cái tội nào đó để dễ chia tay mà đến với con bé kia. – Nó nói, giọng buồn buồn. Ừ thì nó ghét cay ghét dắng Khang, nhưng…đó cũng là người nó từng yêu thương mà. Đâu phải nói quên là quên ngay được. Khang có lẽ không đẹp trai, nhưng dễ nhìn. Khang tốt, từng rất tốt. Con người mà, thay đổi trong thoáng chốc thôi, đâu ai ngờ? Trên đời này, không có gì khó đoán hơn lòng người, điều đó đâu có sai?
-Vậy sao còn đòi quay lại?
-Vì bị con bé kia đối xử tệ. Nó nhận ra chỉ có tao là tốt với nó nhất, yêu thương nó thật lòng. Còn con bé kia…hoàn toàn chỉ xem nó như một thứ đồ chơi. Cũ thì vứt. – Wind thở dài.
-…
Cuộc đối thoại tựa như một màn lấy khẩu cung. Wind thấy vậy.
-Ba năm không có tao bên cạnh, mày vẫn sống tốt mà, phải không?
-Tao…ừ, chắc vậy…!
-Vậy có bao giờ, mày nhớ đến tao không?
-Tao…ừm…cũng có chút chút…
-Chỉ chút chút thôi sao? Hàzzz – Giọng nói trầm ấm bỗng trở nên buồn rười rượi.
-Tao xin lỗi.
-Sao mày phải xin lỗi? Mày đâu có lỗi gì. Chỉ tại tao, ai bảo cắt liên lạc với mày. Tao biết tính mày mau quên mà.
– … – Sao tự nhiên không khí lại lạ lùng vậy nè? Rain về, lẽ ra phải tiệc tùng vui vẻ chứ. Ừ thì, ít ra đó là những gì nó tưởng tượng. Nhưng nó không bao giờ nghĩ, Rain lại…nói những chuyện thế này. Wind vốn vô tư, vô tình, lại mau quên như vậy, nhưng như nó nói đó, không phải là chưa bao giờ Wind nghĩ về Rain. Đôi lúc, có những thứ khơi gợi nó về Rain – bất chợt bắt gặp loại bút chì Rain hay dùng ở đâu đó, những viên kẹo dẻo đủ màu, chú ếch nhỏ màu xanh, những lời cằn nhằn, chai Sting…Kỷ niệm mà, đâu dễ dàng quên được.
-Ừm…- Thấy không ổn, Wind quyết định chuyển chủ đề – Bác trai và bác gái đâu?
-Ở bển. Chỉ có mình tao về thôi.
-Ồh. Rồi mày sẽ ở đây một mình hả Rain? – Nó hỏi. Rain ậm ừ. Đột nhiên nó buông một câu nói đùa. – Vậy buồn lắm! Thôi để tao qua ở với mày nha?
-Ok. – Rain đồng ý ngay. Đôi mắt đen huyền nhìn sang nó,không một chút ngại ngùng. Wind hơi bất ngờ, nó chỉ định đùa một chút cho bớt căng thẳng thôi mà.
-Ờ,mày…mày biết tao giỡn phải không?
-Tao biết. Mày có thể giỡn, nhưng tao là nói thật. Nếu mày chịu, tao sẽ gọi cho hai bác sắp xếp cho mày sang đây ngay. – Rain nhìn nó, đôi mắt ánh lên sự nghiêm túc. Cậu trông không có vẻ gì là giỡn cả. Điều đó khiến nó thấy hơi sợ. Cái con người này còn có thể thay đổi đến mức nào nữa? Thật sự nó không chắc là mình sẽ quen với Rain mới này.
-…
-Mày về suy nghĩ đi. Tao chờ câu trả lời của mày. Bây giờ tao dọn đồ đã. – Nói rồi, Rain đứng dậy, vươn vai, quay lưng bước đi, không thèm liếc nhìn nó đang hoang mang đến độ nào. Cậu nhóc trầm tín, ít nói ngày nào giờ trở nên táo bạo và đầy bất ngờ. Lời nói và hành động của cậu dường như chẳng thể đoán trước được. Wind nhìn theo Rain, tấm lưng rộng và bờ vai rắn chắc. Thực sự, Rain đã thay đổi rồi…
***
Trả Lời Với Trích Dẫn Trích Dẫn
07-08-2012, 22:55 #15
kittycat_5697's Avatar
kittycat_5697
kittycat_5697 hiện đang offline Mới Biết Zing
Tham gia: 09-07-2012
Bài gởi: 11
Mặc định
Gắng post típ đi pẹn. Hay lém!!!
Trả Lời Với Trích Dẫn Trích Dẫn
08-08-2012, 11:26 #16
misachan.love's Avatar
misachan.love
misachan.love hiện đang offline Tìm Hiểu Zing
Tham gia: 06-08-2012
Bài gởi: 107
Mặc định
Chương 2 (tiếp)
Đau đầu, đau đầu…
Ồn ào quá!
Im đi, im hết đi….!
-Im coi!!!!!!! – Wind hét lên, xung
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




