|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nhưng tôi nhớ là mình đã gục trên mộ của bà mà khóc. Lúc đó, tôi đột nhiên nhớ đến bố mẹ, nhớ đến Quân, Lan, Quỳnh, gia đình Smith, nhớ bà Génie và tôi còn nhớ cả Long nữa. Mặc dù anh đứng ngay bên cạnh tôi, nắm chặt tay tôi để tôi yên lặng mà khóc nhưng tôi vẫn nhớ đến anh. Tim tôi bỗng đau nhói, tôi nhìn anh. Cảm giác không bình thường, một cảm giác bất an trỗi dậy trong lòng. Tôi siết chặt tay anh, tuy không biết đó là cảm giác gì nhưng tim tôi vô cùng đau đớn.
Ngồi trên xe tôi chẳng còn khóc nữa, chỉ ôm chặt anh, càng lúc càng chặt. Tôi khó chịu nhưng không biết xuất phát từ đâu. Có lẽ anh cũng cảm nhận được tôi run rẫy nên cũng ôm chặt lấy tôi mà không nói tiếng nào.Lúc gần về đến khách sạn, chợt anh hỏi tôi:
- Về nước với anh nhé?
- Dạ! Em sẽ về với anh.
Chương 21: Sóng gió
Biết chuyện của bà Génie tôi chẳng còn tâm trạng để tiếp tục du lịch ở Marsellie nữa. Từ lúc ở nghĩa trang về tôi chẳng nói một lời nào cả. Tôi chỉ lẳng lặng lên giường rồi nhắm mắt.
Nếu tôi kể cho anh về những gì chiều nay tôi lo lắng không biết anh có nghĩ gì không. Chắc anh lại bảo tôi nghĩ nhiều nên tôi cũng giữ kín trong lòng. Lúc này, có một cánh tay ôm qua bụng tôi từ phía sau.
– Không ăn tối hả em? – Anh vén tóc tôi sang một bên và hỏi.
– … – Tôi lắc đầu.
– Em sao vậy? – Anh xoay người tôi lại. – Còn buồn chuyện bà Génie à? Ai rồi cũng sẽ vậy mà em.
– … – Tôi gật đầu.
– Vì sao lại đồng ý về với anh?
– Vì sao anh lại muốn em về? – Tôi ngước lên nhìn anh và tất nhiên ánh mắt kia không tự nhiên.
– Trước giờ anh vẫn muốn em về mà? – Anh nhắm chặt mắt và siết chặt tôi hơn.
– Vì anh muốn nên em sẽ về. Em ngủ đây. Ngủ ngon! – Tôi hôn lên trán anh.
– Em không ăn tối thì anh cũng không ăn luôn. Thôi thì ngủ sớm nào! – Anh kéo chăn rồi ôm tôi vào lòng.
Tôi thực sự cũng không biết mình đang lo lắng cái gì và buồn bã chuyện gì. Chuyện bà Génie mất cũng không thực sự ảnh hưởng tới tôi lắm nhưng tôi vui vẻ như thường được. Thực sự không muốn anh bỏ ăn tối, nhưng tôi không tài nào ăn được, mà anh thì lại rất cố chấp thì tôi đành để anh nhịn vậy.
Tôi không tin vào giác quan thứ sáu của mình lắm nhưng lần này không hiểu sao tôi lại cảm giác được rõ ràng như vậy. Nhìn anh nhắm mắt nhưng vẫn ôm chặt tôi thế này tôi chợt mỉm cười. Có lẽ tôi nên tin rằng, dù gì xảy ra thì anh sẽ vẫn đứng về phía tôi và bảo vệ tôi.
Vì chuyến đi đã bị thay đổi ngoài ý muốn nên khi về nhà, ông bà Smith rất ngạc nhiên. Tôi thấy ông bà liền chạy đến ôm hai người. Tôi không thân với bà Génie lắm nhưng khi biết bà mất tôi lại vô cùng xót xa. Tôi không dám nghĩ đến một ngày nào đó không được gặp ông bà nữa.
Trước khi gặp lại Long tôi đã có ý định định cư ở đây, sống với ông bà, và làm việc ở đây. Nếu có thể được đưa bố mẹ qua cùng, nhưng tôi biết mình không đủ khả năng, nên cũng đã tính việc hằng năm về thăm bố mẹ. Nhưng tôi đã đồng ý với Long rằng sẽ về nước với anh và điều đó đồng nghĩ tôi sẽ xa rời ông bà, xa rời gia đình thứ hai của mình.
– Cháu sẽ về Việt Nam bà ạ! – Tôi kéo bà ra xích đu và tựa đầu lên vai bà.
– Cháu suy nghĩ kĩ rồi à?
– Bà ạ, cháu sẽ sang đây thăm bà và cả nhà ta thường xuyên bà ạ. Nếu có dịp bà cũng sang thăm cháu và gia đình cháu đi ạ. Nhất định bà sẽ thích bố mẹ cháu!
– Ừ, bà cứ tưởng đến tết âm lịch cháu mới về chứ?
– Dạ, Long muốn cháu về với anh ấy. Anh ấy còn có công việc nên cháu không thể để anh ấy cứ sang đây mãi được ạ. Bà ạ, cháu sẽ nhớ bà nhiều lắm đấy!
– Ừ, bà cũng vậy. Nhưng cháu đã tìm được hạnh phúc của riêng cháu rồi nên bà không còn lo lắng cho cháu nữa. Cháu phải hạnh phúc, hiểu không?
– Dạ.
– Cháu phải mạnh mẽ hơn nữa, Anh ạ. Cuộc sống sắp tới có lẽ yên bình nhưng cũng có thể sóng gió, cháu phải mạnh mẽ hơn, phải biết sống cho mình một chút. Bà tin Long sẽ luôn ở bên cháu và bảo vệ cháu, cậu ấy sẽ chăm sóc tốt cho cháu nên bà không lo một chút nào cả.
Tôi cũng lần lượt báo tin cho ông Ryan và John. Ông cũng chỉ xoa đầu và bảo tôi sẽ hạnh phúc. John thì không ngạc nhiên lắm, anh bảo từ khi anh thấy Long thì anh biết tôi sẽ về nước, không ngờ tôi lại quá cứng đầu ở đây thêm được vài tháng. Anh bảo tôi hạnh phúc rồi nên sẽ không chúc gì nữa, chỉ phải hứa với anh sang thăm gia đình anh và Elisa thường xuyên. Anh còn không quên dặn phải đến dự đám cưới của anh.
Từ lúc có Long, mọi người đều bảo tôi thực sự đã tìm thấy hạnh phúc của mình và nhất định tôi sẽ hạnh phúc. Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng thực sự anh là hạnh phúc của tôi? Nếu đúng như vậy một ngày nào đó mất anh này? Thì tôi sẽ không còn được hạnh phúc nữa?.
Hôm đó ở Pháp về Long đã đặt ngay vé máy bay cho tôi, là năm ngày sau đó. Anh bảo rất muốn về với tôi, nhưng hôm đó công ty có việc nên anh sẽ đón tôi ở sân bay. Năm ngày này Long không ở đây, còn John và Elisa thường xuyên về nhà ăn cơm cùng tôi. Hai người thông báo lại là đợi Elisa sinh em bé xong rồi mới làm đám cưới vì sắp tới John phải đi công tác tại Paris vài tháng. Tôi thấy vậy cũng ổn, đỡ mất công vừa về nước vài tháng lại sang lại.
Ở sân bây, bà Beck ôm tôi không nỡ bỏ tay ra. Tôi cũng chẳng biết nói gì với bà nữa. Đêm qua tôi xin ông cho ngủ cùng bà một đêm, tâm sự rất nhiều với bà. Thấy bà khóc, tôi giúp bà lau nước mắt. Tôi chẳng hiểu bình thường như thế này tôi sẽ mau ra nước mắt nhưng lần này thì không, vì tôi cảm giác được có lẽ tôi sẽ sớm quay lại đây.
Tôi ôm ông Ryan, ôm John và Elisa. Tôi vuốt nhẹ bụng chị, và nhớ đến chuyện của mình ngày trước, tôi mỉm cười. Có lẽ đứa trẻ sinh ra sẽ đẹp như John và Elisa. Kéo hành lý vào đến cửa tôi quay đầu vẫn thấy John vẫy tay, ông thì đang ôm bà khóc nức nở. Tôi gật đầu với John và ông bà rồi đi vào bên trong.
Trong phòng chờ, nhìn vé máy bay trên tay, tôi lại cười. Có lẽ anh sẽ rất bất ngờ!
———
Chào đón tôi là không khí ấm nắng của Đà Nẵng. Đây là thành phố của tôi, thành phố mà tôi yêu nhất. Vì tôi về nước không ai biết trước nên cũng chẳng có ai đón cả. Tôi bắt taxi đến ngay công ty anh.
KL – tập đoàn điện tử viễn thông đa quốc gia. Tôi quen anh ba năm nhưng chưa từng một lần đặt chân đến công ty anh. Vừa vào bên trong cô tiếp tân đã lịch sự mỉm cười.
– Chị muốn tìm ai?
– Tôi muốn tìm anh Long, à tổng giám đốc Long.
– Chị có hẹn trước không ạ?
– Không chị ạ.
– Chị là …?
– Tôi là vợ anh ấy.
Thấy cô ấy nhíu mày tôi không hiểu, đám cưới của chúng tôi mặc dù bỏ dỡ nhưng cô ấy phải biết tôi chứ nhỉ? Chắc hẳn cô ấy là nhân viên mới. Thấy tôi thản nhiên mà nhận Long làm chồng nên cô ấy đưa tôi lên tận phòng anh mặc dù tôi đã bảo với cô ấy là tôi có thể tự lên được. Trong thang máy cô kia vẫn nhìn tôi chằm chằm khiến tôi bật cười.
– Chị còn không tin tôi à? Nếu không tin sao dẫn tôi lên tận đây?
– Không phải ạ, là vì em nghĩ …
– Đây tôi cho cô xem! – Chưa đợi cô ấy nói xong tôi đã nhanh nhảu cho cô ấy xem ảnh nền điện thoại tôi.
– À xin lỗi chị, em không biết! – Cô ấy nhìn ảnh rồi nhìn tôi một cách khó hiểu.
– Không sao, em là nhân viên mới à?
– Dạ, em vừa làm được hai tháng.
– Ừ, đến đây được rồi, chị tự vào phòng anh ấy cũng được. Cảm ơn em nhé. – Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi bảo với cô ấy.
– Chị …
– Được rồi, chị biết phòng anh ấy mà. Em tên gì nhỉ?
– Em là Ngọc, Bích Ngọc ạ.
– Ừ ! – tôi mỉm cười với cô ấy. – Cảm ơn Ngọc, lần sau có dịp chị em ta gặp lại.
Tôi cũng không để ý nhiều đến thái độ của Ngọc, có lẽ, anh sẽ rất bất ngờ nếu tôi xuất hiện trước mặt anh lúc này. Khi nãy nói với Ngọc là biết phòng của anh, nhưng thực ra tôi có biết đâu. Trên này rộng thật đấy! Có đủ phòng cả, phòng họp, phòng nước. Thấy rồi, đây chắc chắn là phòng anh.
– Ngày mai anh đưa em đi chơi được không? – Một giọng nữ trong trẻo ở trong phòng vang lên.
– Không được ngày mai anh bận. – Là giọng anh.
– Anh bận làm gì? Em coi lịch của anh rồi. Mai anh rảnh cả mà. Em muốn ở bên anh! – Tôi cười lạnh.
– Mai anh ra sân bay đón người.
– Đón ai? Là cô ta phải không?
– Đúng, anh đi đón Lam Anh.
– Lại là cô ấy, thế cô ấy có biết em không?
– Em thôi đi, anh nói rồi, nếu em làm gì cô ấy thì đừng trách anh. Anh sắp cưới cô ấy rồi.
– Anh ! Anh dám …
Có lẽ nội dung này tôi đọc quá nhiều trong tiểu thuyết rồi nên tôi chẳng buồn nghe nữa. Tôi đưa tay gõ cửa, rồi đi vào. Thật là hối hận, không biết câu trước đó là gì, mà bây giờ người phụ nữ kia ôm cánh tay anh. Tôi nhếch môi cười.
– Lam Anh, sao em ở đây? – Giọng anh hoảng hốt, đẩy tay người kia ra. Cảnh này cũng thật quen quá. Tôi mong anh ngạc nhiên và anh ngạc nhiên. Nhưng lại chẳng rõ là anh ngạc nhiên vì điều gì nữa.
– …
– Không phải ngày mai em mới về sao? Anh không nhớ nhầm mà. – Anh chạy đến bên tôi.
– Chào anh! – Thực sự tôi chẳng biết cảm giác lúc này của mình. Mọi chuyện đúng ngoài mong đợi mà. Tôi chẳng biết phải nói gì với anh nữa. Những cảnh ôm ấp mà tôi tưởng tượng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




