watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:21 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12689 Lượt

“lại” hiến máu à. Lúc đó em chỉ nghĩ là anh vô tình nói vậy vì lần đầu tiên em hiến máu là cùng với anh, lần đó cũng choáng lên choáng xuống. Nhưng sau này lúc em thấy anh mang áo em tặng anh lúc sinh nhật, em chỉ vô tình hỏi “Áo này tặng anh bao lâu rồi nhỉ?” anh rất tự nhiên và rành mạch trả lời cho em xuất xứ của chiếc áo đó. Ha ha. Em cũng ghê thật, anh cứ tưởng em không để ý. Thế mà lại còn hùa theo anh à?Hì hì, thì đâu phải lần đầu tiên em bị lừa thế này … – Nụ cười trên môi dần cứng lại, tôi gượng gạo tiếp lời. – Ai nỡ vạch trần kế hoạch của anh. Hê hê.
Lúc không muốn nhớ đến người đó nhất thì mọi chuyện cứ rõ mồn một trong đầu.
Khi tiễn tôi về đến trước nhà, Quân đề nghị:

Cho anh ôm em một lần cuối được không?Hì hì. – Tôi gượng gạo cười. Ngốc! – Anh búng lên trán tôi, tôi đau đến mức nhăn mặt. – Anh muốn ôm từ lâu rồi! Ôm như những người bạn. Nào!
Nhìn thấy anh dang tay về phía tôi, nở nụ cười. Nghĩ kĩ thì mình cũng thật là hẹp hòi, người ta đã không bận tâm, việc gì mình phải để ý. Tôi gật đầu, bước một bước về phía anh. Anh liền ôm tôi.

Lam Anh! Đã lâu không gặp! Anh nhớ em!Em cũng vậy!

Tôi đang muốn rời khỏi vòng tay anh thì đã bị một lực đạo kéo mạnh ra. Bạo lực thế này cũng chỉ có một người. Tôi cau mày rút tay về, không nhìn anh, xoa xoa cổ tay, lại thấy Quân cười nham hiểu. Tôi trừng mắt với anh, anh cố ý! Được lắm!
Tôi nhanh chóng tặng lại Quân một nụ cười.

Anh về trước đi, còn chuyện kia … – Tôi nhấn mạnh. – Em sẽ suy nghĩ sau. Anh đi đường cẩn thận. Em vào nhà đây!
Nhìn người trước mặt ngớ ra mà nhìn tôi, tôi hả dạ. Đi đời anh rồi, Quân ạ! Không phải là em giết anh thì cũng có người khác làm. Nói xong, lại quay người vào nhà.

Lam Anh! – Chào hỏi với Quân vài câu, Long chạy đến cầm tay tôi. Bỏ ra! – Tôi liếc cổ tay đang bị nắm của mình. Chuyện kia là chuyện gì … em hứa hẹn gì với cậu ta? – Nghe giọng anh có vẻ rất bực bội. Không liên quan đến anh! Chuyện của chúng tôi … – Tôi nhấn mạnh hai tiếng “chúng tôi”. – Tôi không có nghĩa vụ phải kể cho anh!

Thấy anh có ý định nha muốn vào nhà, tôi xoay người đưa tay ngăn cản.

Anh về đi! Chúng tôi không chào đón anh.

Anh lại chẳng để tâm đến lời tôi, tự động bước lên ôm chầm lấy tôi.

Lam Anh, đã lâu không gặp! Anh nhớ em!

Tôi cười khổ, người này cũng quá trẻ con đi. Không biết đã đứng nghe bao lâu, mà bây giờ lại nói giống hệt như Quân thế này.

Giọng anh sao thế? Anh bị cảm à? – Tôi thầm mắng bản thân, có cần giở cái giọng ân cần ra với người này không nhưng nghe giọng anh như thế lại không chịu được.Ừ! Anh bị cảm. – Giọng người này so với tôi còn gớm hơn gấp ngàn lần.Cảm thì về mua thuốc mà uống. Buông ra đi, tôi vào nhà. – Tôi lạnh lùng nói với anh. Anh bị cảm mà …Được rồi! – Tôi khó chịu đẩy anh ra. – Anh muốn gì đây Long? Không phải chúng ta đã nói xong hết rồi ư?Em không nhớ hôm nay là ngày gì ư?
Sao mà không nhớ được, chỉ là không muốn nhớ mà thôi.

Anh hỏi làm gì? Anh còn mặt mũi để hỏi tôi chuyện đó sao? – Nếu không có gì xảy ra, có lẽ tôi đã mặc áo cưới và trở thành cô dâu của người này.Đừng đồng ý với cậu ta, được không em? Được, tôi đồng ý với anh, anh cũng nên đồng ý với tôi. Đừng đến tìm tôi nữa, cũng đừng đứng trước nhà chúng tôi mỗi ngày nữa.

Thấy mắt anh sáng lên, tôi mới ý thức được mình lỡ lời.

Em vẫn quan tâm anh mà đúng không?Anh về …Đám cưới John, em tính thế nào? – Anh ngắt lời tôi.

Đây là chuyện đau đầu nhất của tôi hiện nay. Tôi đã sớm thông báo với John đám cưới của chúng tôi đã hủy. John muốn tôi sang đó kể cho anh nghe và lựa lời mà giải thích với ông bà Smith, tiện thể dự đám cưới của anh. Vốn là muốn xin lỗi John trước, rồi sẽ sang thăm gia đình anh sau nhưng anh lại không đồng ý, bắt buộc tôi phải sang đúng lần hôn lễ này của anh. Nhưng tôi biết, chắc chắn John sẽ mời Long – đây chính là lí do mà tôi không muốn đi.

Anh đã đặt vé cho chúng ta. Tôi không đi! – Tôi bực bội, vì sao người này cái gì cũng tự quyết. – Anh mà đi với với vợ con anh.
Tôi quay người, mở cửa thì anh lại ôm tôi từ phía sau. Nhỏ giọng thì thầm với tôi.

Anh phải làm thế nào đây? Anh không yêu cô ta. Nhưng anh đã bố của con cô ấy. – Tôi có chút mềm lòng, giọng nói với anh cũng nhẹ nhàng hơn. – Đức Long, đừng day dưa với nhau nữa. Chúng ta đã không thể, anh hiểu không?Chỉ cần không có đứa trẻ là được đúng không?

Tôi xoay người, dùng đôi mắt không tin được nhìn anh.

Anh định làm gì? – Tôi hét lên. – Đó là con anh, con anh. Anh hiểu không? Anh đã từng mất đi một đứa, bây giờ anh tính làm gì với đứa bé đó. Tôi ghê tởm anh! Đức Long, anh đi khỏi tầm mắt tôi ngay. Anh đi ngay đi!!!!!!!Không Lam Anh! Nghe anh nói! – Anh vội chạy đến ôm tôi. – Anh sẽ cho mẹ con cô ta một số tiền. Cô ấy sẽ không làm phiền đến chúng ta nữa. Được không em?Anh! – Tôi lắc đầu. – Anh không phải là anh! Anh không phải mà Đức Long mà em biết. Đừng khiến em phải thất vọng về anh hơn được không?Nhưng anh không thể không có em! – Anh cũng to tiếng với tôi. – Em có thể sống mà không có anh sao? Ai đã nói, không có anh, không thể sống. Không phải em sao?Được rồi. – Giọng tôi hòa hoãn hơn. – Em không muốn chúng ta cứ nói mãi chuyện này. Em mệt rồi. Anh về đi! Nhớ mua thuốc mà uống.Về với anh đi! Khụ khụ. Anh đã ốm vài hôm rồi. Long, anh đừng vô lí như vậy được không. Nếu bây giờ đổi lại là em, anh có chấp nhận người anh yêu đã có con với người khác, mà người đó vẫn muốn ở bên anh không? – Tranh thủ lúc anh chưa nói, tôi lại tiếp tục. – Không, đúng không anh? Em cũng vậy!Có! Nếu người đó là em, anh chấp nhận!
Thực ra, dù không hỏi tôi cũng mơ hồ nghĩ đáp án là như vậy. Thế nhưng nghe từ chính miệng anh, cảm giác rất mãn nguyện và cảm động. Người trước mắt tôi đây, yêu tôi nhiều như thế nào, tôi biết. Tôi cũng yêu anh nhiều như thế, nhưng tôi lại không thể cao thượng như anh. Nhìn anh chắc nịch thốt một câu như vậy, tôi rất muốn đưa tay vuốt ve má anh, nhưng rốt cuộc vẫn không làm được. Anh ốm hơn, tiều tụy hơn rất nhiều.

Nhưng Long, cô ấy cần anh, con của cô ấy cũng cần anh!Nhưng anh lại cần em! Lam Anh! Em nỡ thấy anh không hạnh phúc sao?Cô ấy rất yêu anh. Sẽ có ngày anh nhìn ra mặt tốt của cô ấy. Cô ấy sẽ thay em đem lại hạnh phúc cho anh. Nghe em, được không? Chúng ta đã không thể như lúc đầu được nữa rồi Long ạ. Em hy vọng chúng ta sẽ không nói về vấn đề này nữa.
Anh đang muốn nói gì đó, điện thoại của anh lại reo lên. Anh nhìn màn hình, long mày lại nhíu chặt, nhưng vẫn nắm chặt tay tôi.

Đợi anh!
Tôi tranh thủ thoát khỏi vòng tay anh, chạy vọt vào nhà, không đành lòng mà đóng cửa lại trước mặt anh. Vào nhà, tôi thả túi xách xuống sô pha, rồi tự rót cho mình một cốc nước ấm. Mãi thất thần, chưa nhấp được ngụm nào, thì âm nhắn tin nhắn của điện thoại lại vang lên. Tôi vội chạy lấy điện thoại, mở ra xem.
“Cho anh thời gian. Phải tin anh!”

Tôi cười chua xót. Tin anh, trước giờ vẫn tin anh. Vậy mà, đáp lại niềm tin của tôi là gì?
Tôi vén rèm lén nhưng ra ngoài một chút, nhưng anh đã đi rồi.
Lại nghe có chuông gọi đến. Nhìn số hiển thị, tôi cau mày.

Tôi đây!Tôi có thể gặp cô không?Cô muốn gì? Tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói, đúng không Hải Linh?Chuyện này không thể nói qua đây …Cứ nói qua đây. – Tôi ngắt lời cô ta. – Tôi không muốn gặp cô.Vậy … Chị có thể nói với anh Long giúp tôi được không?… Anh ấy không muốn tôi sinh đứa bé nên chị có thể giúp tôi được không?Cô có bị gì không? Con cô cơ mà. Không phải cô dùng đứa bé này để tách chúng tôi sao? Bây giờ cô lại muốn tôi làm gì cho cô và cho con cô đây? – Tôi tức giận, không tự chủ mà to tiếng.
Chị có thể giả vờ … ý tôi, chị có thể đồng ý với anh ấy cho tới khi tôi sinh ra đứa bé được không?
Ha ha! – Tôi cười khinh miệt. – Cô nghĩ mình là ai hả Hải Linh? Cô nghĩ tôi là thánh chắc? Xin lỗi tôi không cao thượng như cô nghĩ đâu!

Tôi bực bội tắt máy. Những người này điên cả rồi! Ai cũng điên cả rồi!
Một người vì con cũng không cần, một người vì tình yêu đến con mình cũng đem ra lợi dụng.

Chương 41: Tin tưởng bây giờ và mãi mãi

Nhìn cảnh trước mắt tôi chỉ biết nhếch môi khinh cười.
Một người một tháng trước còn bảo tôi phải đợi người đó, phải tin người đó. Người còn lại thì lại muốn tôi giả vờ với bố của con cô ta để cô ta có thể sinh đứa bé. Bây giờ trông hai người lại có vẻ rất hạnh phúc.

Tớ chướng mắt lắm rồi đấy! – Lan buông đũa xuống, trừng mắt nhìn tôi nói. Tội tình gì phải làm khổ con mắt của cậu thế! – Quỳnh không ngẩng đầu mà đáp lời Lan.Lam Anh! Cái con này! – Lan véo mạnh tôi. – Món này ngon lắm hay hả?Á đau! – Tôi nhăn mặt, xoa xoa chỗ vừa bị nó véo. – Đau chết được! Không ăn thì gọi ra làm gì?Ăn mau đi! Tớ còn mua đồ cho cu

Huy, đứa nào ăn xong muộn, trả tiền cho ba đứa. – Quỳnh ra lệnh.Không ăn nữa! – Bạn Lan bỏ đũa tập hai. – Nhìn bực bội chết đi được. Này con kia! Nhìn thế mà chịu được à? Người là chồng sắp cưới của cậu đấy!Đã từng! – Tôi chỉnh sửa câu nói của Lan. – Đã từng là chồng sắp cưới thôi. Bây giờ, nửa điểm quan hệ cũng không. Được chưa? Ăn mau, tớ không muốn trả tiền.Để tớ qua nói chuyện với bọn họ! – Lan

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT