|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tay trong chăn sờ bụng mình theo bản năng. Cô ta điên rồi, đứng trước mặt tôi là một kẻ điên. May mà cô ta không biết việc tôi có thai, nếu không …
Cô làm ơn dẹp bộ mặt đó ra với tôi đi! Cô ngây thơ đến nực cười. Cô hiền lành đến mức tôi phát nôn. Tôi đã tính sai, tôi thật không ngờ Nguyên Quân kia, lại yêu cô như vậy, yêu cô hơn cả mạng sống của mình. Tôi càng không ngờ rằng, lần tai nạn đó lại thúc đẩy chuyện kết hôn của cô và anh xảy ra nhanh hơn. Tôi hận cô, hận cô lúc nào cũng may mắn. Hận cô dễ dàng cướp đi những thứ mà tôi phải nỗ lực rất nhiều mới có được.Cô đã có thai, và hai người lại muốn kết hôn với nhau. Tuy tôi đã tính buông tay nhưng chỉ tại cô không yên phận làm cô dâu của anh ấy. Cô nghe lén, giận dỗi với anh ấy, rời khỏi lễ cưới nên tôi đành phải nhanh chân hơn một bước. Chính cô đã làm cho sự ganh tị của tôi bùng phát, chính cô đã làm cho tôi không thể quay đầu. Nếu lúc đó Long bình tĩnh hơn một chút, có lẽ đã phát hiện ra tôi. Nhưng anh ấy điên cuồng, ôm cô đẫm máu la hét điên cuồng giữa đường như một kẻ điên. Lần đầu tiên tôi thấy Long như vậy … nhưng người làm cho anh ấy mất đi lí trí không phải là tôi.Nhưng bây giờ tôi nghĩ kĩ rồi Lam Anh ạ. Tôi buông tay cho cô đấy. Long bây giờ đang rất yêu thương tôi, anh ấy cảm thấy có lỗi vì cô đã làm tôi mất đi đứa bé. Ha ha. Dưới sự đốc thúc của hai bà mẹ, có lẽ sắp tới chúng tôi sẽ kết hôn với nhau đấy. À! Tôi quên nói với cô. Tôi đã nói với mẹ anh, cô đã mang thai người khác, đã bị anh phát hiện nên hôm đó mới bỏ chạy khỏi lễ cưới. – Cô ta nhún vai. – Không ngờ, bác ấy lại tin, và ghét cô đến như vậy.
Tôi run rẫy, trừng mắt nhìn cô ta. Người phụ nữ trước mặt tôi, xinh đẹp như thế nhưng lại độc ác như thế. Người này chỉ vì một người đàn ông không yêu mình, không chỉ bày kế để *** hại tôi, mà còn muốn lấy cả mạng tôi. Tôi ghê sợ người phụ nữ.
Cút! Cút ra khỏi đây! – Tôi chỉ tay hướng cửa. – Cô cút ngay! Đồ độc ác! Tôi còn chưa nói xong cơ mà. – Hải Linh bày ra vẻ mặt vô tội, nhếch môi. – Tôi cũng chẳng tốt bụng như cô,
mời tình địch của mình đến lễ cưới đâu. – Ngay lập tức, mắt ánh lên những tia đáng sợ. – Tôi muốn cô biến mất khỏi thành phố này. Nếu không … tôi không dám chắc mình sẽ làm gì những người xung quanh cô đâu. Ha ha. Cô cứ suy nghĩ đi.Cút ngayyyyyyyyyyy! – Tôi hét lên với cô ấy.
Tôi đập liên hồi chuông báo ở đầu giường, mong muốn sớm có người nào đó đưa người này ra khỏi mắt tôi.
Hải Linh nhìn tôi, nở nụ cười nham hiểm, rồi xoay người ra ngoài.
Lát sau, Alex vội vã chạy phòng. Thấy tôi thở hổn hển, anh chạy đến ân cần hỏi:
Cô sao vậy? Đã có ai đến đây phải không?
Một lúc sau tôi bình tĩnh, lắc đầu với anh ta. Nằm xuống, kéo chăn trùm đầu.
Tôi sợ, tôi thật sự sợ cô ta. Tôi tin những gì Hải Linh nói, cô ấy có thể ra tay với người nhà tôi, bạn bè tôi. Tôi tin là vậy.
Alex hất tung chăn tôi lên. Anh to tiếng:
Cô làm sao vậy?
Tôi làm ra vẻ không có gì, mỉm cười với anh ta, nhấp môi ‘tôi muốn ngủ’, rồi nhắm mắt lại.
Một lúc sau, khi căn phòng hoàn toàn yên tĩnh tôi lật chăn, kéo góc tủ bên cạnh giường. Bật điện thoại, rồi nhanh chóng nhắn tin cho Jade.
‘Jade, đưa em đi ngay lập tức. Làm ơn đưa em đi’.
Chương 43: Không thể nói
Trong lúc ngủ, tôi mơ màng nghe được cuộc đối thoại giữa Jade và Alex.
Là cậu sắp xếp đúng không? – Alex hỏi.Sao cậu lại hỏi thế? – Jade đáp.Không cần giấu tôi! Lúc Cenci hôn mê, chúng ta đã đổi bệnh viện. Và với năng lực của cậu, ngoài chúng ta và hai cô bạn cô ấy thì không người nào biết được. Chính Lam Anh còn không biết cô ấy đang ở đâu, vậy tại sao cô ta vào được? Hai vệ sĩ ở ngoài vắng mặt cũng đúng lúc thật.Ừ! Tớ làm. – Anh nhẹ nhàng thừa nhận. Cậu điên à? – Alex lớn tiếng. – Cậu có thấy Cenci hoảng sợ thế nào không? Tớ nhìn còn không chịu được.Tớ chỉ còn cách đó. – Jade thở dài. – Không ngờ cô ta lại phong tỏa mọi chuyện kĩ lưỡng như thế. Con bé … – Anh sờ sờ má tôi. – Chịu đựng một lúc rồi cũng qua thôi!Thật không ngờ, cậu cũng không thể làm gì cô ta. Xinh đẹp nhưng quá độc ác! Cậu tính sao?Con bé khi nào thì tỉnh?Cô ấy chỉ ngủ thôi. Đưa con bé đi. Ở đây nó quá khổ rồi!
Tôi chậm rãi mở mắt. Cổ họng khô đến mức không thể lên tiếng. Tôi nhìn chằm chằm Jade.
Em biết rồi đúng không?
Tôi gật đầu, vẫn chăm chú nhìn anh.
Là anh điều tra. Trước đó, anh điều tra cô ta nên tiện thể mới biết được … cô ấy có thai với Kelvin. Lỗi tại anh, anh nên cho người điều tra cái thai đó. – Anh lại thở dài.Thôi đi Jade, nếu cậu điều tra được, thì chồng cô ấy cũng biết được. – Alex lên tiếng.
Jade cầm tay tôi, dịu dàng hỏi:
Em muốn đi? – Tôi tiếp tục gật đầu. – Em chắc không? – Tôi lại gật đầu.
Anh nói đúng, ở đây tôi đã quá đau khổ. Tôi mệt mỏi với tình yêu của Long, tôi ghê sợ những thủ đoạn của Hải Linh. Có lẽ, ra đi là cách tốt nhất cho cả ba.
Được! Em có muốn nói gì với … cậu ta không?
Lần này thì tôi lắc đầu.
Được rồi, cậu khám cho con bé lần cuối. – Jade quay sang Alex. – Chúng ta sẽ xuất viện ngay lập tức!Ôi, tôi yêu quá hiệu suất làm việc của cậu. Tôi chán lắm rồi đây. – Nhận được cái lườm của Jade, anh ta nhanh chóng sửa lời. – Khám, tôi khám đây.
Không bất ngờ mấy với tác phong nhanh nhẹn của Jade. Anh nói làm là làm. Cũng như lần đi Úc trước chỉ trong vài ngày tôi đã hoàn tất thủ tục, thì lần này cũng thế. Rất nhanh chóng tôi đã đặt chân đến thành phố Boston của Mỹ.
Trên máy bay, Alex cứ liếng thoắng khoe khoang thành phố xinh đẹp của mình. Anh hứa hẹn sẽ đưa tôi tham quan công viên Boston Common với hồ Frog Pond đặc trưng, Faneuil Hall nơi mà các nhà yêu nước Hoa Kì diễn thuyết trước mặt công chúng về khao khát độc lập.
Cô đến Boston Habor lần nào chưa?
Tôi cười cười lắc đầu. Tên này đúng là ngốc mà, đây là lần đầu tiên tôi sang Mỹ, thì sao mà đến được.
What? Chưa đi á? Đấy là nơi diễn ra sự kiện lịch sử Boston Tea Party (Tiệc trà ở Boston) đấy, giờ là con đường nổi tiếng Habour Walk chạy vòng quanh khu bến cảng đấy, là một trong những địa điểm du lịch vô cùng thú vị. Ha ha. Tiếc cho cô mà. Con bé lần đầu đến. – Jade lên tiếng nhưng mắt vẫn không dời tài liệu. Ồ! Hì hì, tôi xin lỗi. Tôi quên. – Alex suy nghĩ rồi lại hỏi. – Lần này cô sang đây bao lâu?
Tôi không trả lời anh ta, quay đầu nhìn Jade.
Định cư! – Anh mở lời. Nghe vậy, tôi mỉm cười.Ồ, thế thì hay quá rồi. Vậy có thừa thời gian đưa cô đi du lịch! Tôi quá tốt đúng không?
Tôi nhún vai, gật đầu. Alex đột nhiên ngưng cười, cau mày nhìn tôi. Tôi nhướn mày thắc mắc. Anh ta lại cười cười rồi yên lặng suy nghĩ.
Tôi cũng không biết thế nào, xoay người ngắm nhìn cửa sổ. Toàn là mây.
Jade đã nói qua cho tôi, anh sẽ tìm cách giúp tôi nhập tịch một cách nhanh nhất. Anh không ở cùng bố mẹ mình nên tôi sẽ ở nhà chung với anh và Susan. Anh sẽ giải quyết mọi tin tức về chuyến đi của tôi. Còn về phần bố mẹ và bạn bè. anh nghĩ, tôi nên tự lựa lời mà nói.
Tôi thực sự mang ơn Jade, anh giúp đỡ tôi rất nhiều. Tuy chỉ là anh em họ, nhưng anh không ngại khó, chu toàn giúp tôi mọi việc mà không cần tôi nhờ vả.
Thật ra, trước khi đi tôi đã gửi mail cho Lan và Quỳnh. Chỉ bảo là tôi muốn có một môi trường sống mới, có thể tốt cho tôi cũng như con tôi sau này. Hai đứa rất muốn đi tiễn nhưng tôi không được phép tiết lộ ngày giờ bay, nên hứa hẹn với bọn chúng đến nơi sẽ gọi điện cho hai đứa. Tuy không trực tiếp gặp mặt, nhưng tôi biết hai đứa không nỡ. Lần trước tôi đột ngột bỏ đi, đến bây giờ vẫn khiến Lan và Quỳnh lo lắng, nhưng thực sự tôi cũng không còn cách nào khác. Chỉ dặn dò hai đứa đừng nói cho ai, hy vọng bọn họ hiểu.
Sau lần ở Úc, đây là lần đầu tiên tôi không gặp anh một khoảng thời gian dài thế này. Tôi rất nhớ anh, nhưng càng nhớ thì tim càng đau. Sau khi biết rõ mọi chuyện từ chỗ Hải Linh, tôi chỉ thấy đáng thương cho anh. Mọi chuyện bắt đầu chỉ vì tình yêu mù quáng của anh dành cho tôi. Có lẽ, ngay từ đầu, tình yêu với chúng tôi … đã là một sai lầm. Không có tôi, sẽ không có tình yêu dành cho Lam Anh, sẽ không có những toan tính, những sự dối lừa cũng như khổ đau.
Cứ nghĩ bản thân đã rất cứng cỏi, nhưng tôi không đành lòng, vẫn mềm lòng đã gửi cho anh một bức thư.
Có chút mệt mỏi, nên tôi đã không để ý đến mọi thứ xung quanh khi đi đường. Khi xe dừng trước một căn nhà trắng, lại có cảm giác rất ấm cúng, hệt như căn nhà của ông bà Smith, tôi nhoẻn miệng cười. Đây chắc chắn là yêu cầu của Susan. Bởi vì đây là bản thiết kế tôi gửi cho chị ấy lần trước. Không ngờ, Susan chỉ hỏi có bản mẫu nào vẽ nháp không cho chị xem qua, vậy mà bây giờ đã thành một căn nhà thực sự. Nếu biết trước, tôi đã tặng hai người một bản thảo hoàn hảo nhất, để bây giờ … có muốn cũng không thể. Tôi đau đớn vuốt vuốt cánh tay phải.
Jade vỗ nhẹ lên vai tôi, tôi mỉm cười.
Rất quen đúng không?
Tôi gật đầu, xoay sang nhìn Alex thì bắt gặp anh đang chăm chú nhìn tôi. Tuy nhiên nét mặt của anh chàng tóc vàng này thì rất khó coi. Tôi không để ý lắm, với tay nhấn chuông cửa.
Chưa đến năm giây, một cô gái mặc một chiếc váy hồng dài đến đầu gối chạy ra, không cần biết ai, đến ôm tôi. Hôn chụt choẹt lên mặt tôi. Tôi dở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




