|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
tôi làm thủ tục trả phòng. Các cô tiếp tân có vẻ ngạc nhiên. À mà không ngạc nhiên sao được, tôi ở đây cả bốn tháng cơ mà. Trong lúc chờ đợi, cô thu ngân tóc vàng có đưa cho tôi một cái thẻ VIP, đại khái là vì lúc này Cosmopolitan đang có chương trình tặng thẻ gì đấy. Mà thời gian của tôi ở đây đủ lâu để được cấp lên làm VIP ấy chứ, đã mất bao nhiêu tiền thế cơ mà. Nhắc đến tiền, tôi nghĩ tôi chẳng còn bao nhiêu nữa đâu. Cả thẻ tôi và thẻ của hắn nếu tiếp tục ở đây thì đúng thật là tán gia bại sản.
Với số tiền còn lại trong thẻ có lẽ tôi có thể tìm một căn hộ nhỏ để sống và sẽ cố gắng đi tìm kiếm một công việc nào đó. Thực sự tôi chưa hề có suy nghĩ sẽ về nước. Có lẽ tôi chưa sẵn sàng, chắc chắn sẽ về nhưng không phải là bây giờ. Tôi đã có thời gian bốn tháng để quên đi, nay tôi lại cần thêm một thời gian nữa để thích nghi với mọi thứ.
Quyết định sẽ thuê một căn hộ ở gần đại học Melbounre, là trường đại học lâu đời thứ hai tại Úc và lâu đời nhất tại tiểu bang Victoria. Đồng thời là trường đại học mà tôi hằng ao ước được đặt chân vào, nếu mọi chuyện không xảy ra, có lẽ tôi đã là một sinh viên trường đại học này.
Từ Carlisle đến ngoại ô Parkville không xa lắm nên tôi quyết định sẽ đi bằng taxi. Hôm nay tôi muốn được thoải mái ngắm nhìn St Kilda một lần. Kéo chiếc vali màu xanh đến quán coffee nhỏ mà tôi vẫn thường hay ngồi của khách sạn. Gọi một phần bít tết và một cốc sữa tươi nóng để lót dạ. Hôm nay hương vị của món bít tết rất ngon và cốc sữa bò khiến tôi thấy tỉnh hẳn. Tôi lấy máy ảnh và chụp lại toàn bộ khung cảnh quán coffee vào sáng sớm, vì còn rất sớm nên quán không đông khách lắm.
Tôi nhờ bảo vệ gọi giúp mình một chiếc taxi. Mặc dù sáng sớm nhưng thái độ của của bác tài xế rất chuyên nghiệp. Ông vẫn niềm nở đón tôi và giúp tôi đặt hành lí vào sau xe. Ông hỏi tôi muốn đi đâu bằng giọng Úc hết sức thân thiện. Tôi bảo ông là đến đại học Melbounre. Ông mỉm cười, gật đầu rồi cho xe chạy.
Vẫn là con đường Barkly hết sức quen thuộc, là con đường mà tôi thường đi qua để đến siêu thị, giờ này có lẽ còn sớm nên trên phố không đông đúc và nhộn nhịp như thường ngày. Một chút nuối tiếc nhưng tôi vẫn chụp lấy một tấm, nếu biết trước thì tôi đã chụp con đường lúc đông người rồi.
Sau đó chúng tôi rẽ vào con đường Grey với những tòa nhà giống nhau cao và cổ kính. Bất chợt đi ngang qua tiệm coffee Dr Jekyll tôi bảo bác tài dừng xe lại. Dr Jekyll trang trí rất đẹp, logo của tiệm cũng rất độc đáo. Vì đã dùng bữa sáng rồi, nên tôi chỉ gọi một cốc Expresso mang đi. Trong lúc chờ đợi tôi tranh thủ chụp vài góc của quán, quầy pha chế, chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ có thể nhìn ra ngoài phố, và cả anh chàng pha chế dễ thương nữa. Tôi mỉm cười với anh ta và cầm lấy cốc cà phê của mình. Tôi tiếp tục đi ngang qua nhà hàng Graze on Grey, trung tâm tình thương Scared Heart và cả trung tâm thể hình St Kilda. Tất cả các cảnh hiện lên trước mắt xa lạ mà gần gũi. Bây giờ thì thật sự hối tiếc tại sao bốn tháng kia tôi chỉ lầm lì ở trong phạm vi khách sạn cơ chứ. Tự nhủ lòng sẽ quay về St Kilda, nhưng liệu có thể không?.
Ra khỏi con đường Grey, xe tiếp tục chạy trên con đường lớn Canterbury. Đi hết Canterbury gặp một đèn đỏ chúng tôi dừng lại. Sau đó bác tài tiếp tục rẽ phải vào con đường Albert, đến đường King, Dudley, Peel rồi rẽ sang đường lớn Victoria. Vừa vào đường Victoria, tôi thấy ngay Queen Victoria Market. Một khu chợ sạch sẽ và sầm uất. Tôi bảo bác tài đợi mình rồi một mình đi vào trong chợ. Lúc này trong chợ rất đông người, thu hút tôi nhất có lẽ là những sạp hoa quả được bày bán, đầy đủ các loại, đầy đủ màu sắc. Tôi liền mua một cân dâu tây và một cân táo đỏ. Đến quầy đông lạnh tôi mua yogurt nguyên chất, rất nhiều xúc xích và cá hồi. Có lẽ từ giờ sẽ không còn ăn ở khách sạn nữa, nên tự mình nấu ăn là chuyện đương nhiên. Cứ đi dọc các sạp hàng thịt, tôm, tôi lại mua một ít và đương nhiên không quên chụp ảnh lại. Đủng đỉnh xách túi lớn, túi nhỏ ra khỏi chợ, bác tài xế thấy tôi liền chạy đến ý bảo xách giùm, nhưng tôi bảo với ông là có thể tự xách được và tặng ông một túi táo đỏ. Ông mỉm cười, nói cảm ơn rồi nhận lấy và bảo rằng con ông sẽ rất thích. Chúng tôi gần đến nơi nhưng cũng đã gần đến trưa rồi, bác rẽ trái sang đường Swanston, tôi sực hỏi bác ấy có tiệm cắt tóc nào gần đây không. Ông bảo có nhưng tiệm đó không nổi tiếng lắm. Tôi bảo ông “không sao, cháu chỉ muốn cắt ngắn tóc lên thôi ạ”. Ông dừng xe tại một tiệm cắt tóc đường đó, và thực sự là tiệm này rất không nổi tiếng, đến cả bảng tên mà tôi đọc cũng không ra nữa. Tấm bảng mù mờ, xiêu vẹo, gần như lúc nào cũng có thể rơi ra khỏi cửa tiệm. Đến lúc đi ra thì bác tài xế hoàn toàn bất ngờ.
- Tóc cô đẹp lắm sao cô lại cắt thế kia? Cô là người châu Á, đúng không? Tóc cô rất đen và rất mượt.
- Vâng, cháu là người châu Á, là người Việt Nam ạ. Cháu để tóc dài thế này lâu lắm rồi, nên hôm nay muốn cắt ngắn cho khác ạ.
- Tuy hơi tiếc nhưng vẫn rất hợp. Nhưng có quá ngắn không cô?
Tôi vuốt mái tóc ngắn đến ngang vai của mình, cũng không là quá ngắn cơ mà. Nãy tôi còn muốn cắt ngắn hơn nhưng bà chủ cửa tiệm không chịu đấy chứ. Tôi hỏi bác gần đến chưa, bác trả lời chỉ cần đi hai con đường nữa là đến.
Đến lúc này tôi mới bắt đầu lo lắng, tôi quên rằng mình chưa tìm được căn hộ nào mà đã đến Parkville thế này thì tối nay ngủ ở đâu cơ chứ. Lại khách sạn à, tôi không muốn đâu. Thức ăn cũng mua nhiều thế kia rồi, lại muốn tự nấu ăn cơ.
Kia rồi đường Grattan, đến nơi rồi. Nhưng khi rẽ vào đường Grattan thì tôi thực sự lo lắng. Tôi hỏi bác tài có biết chỗ nào cho thuê phòng hoặc là căn hộ cho thuê ở gần đây không. Sau một hồi liên lạc với người quen bác bảo có, nơi đó cũng gần trường và liền chở tôi đến đó. Lúc đi ngang qua đại học Melbounre tôi rất hồi hộp. Ngày mai tôi sẽ dành một ngày để thăm trường, nhất định.
Bác tài chở tôi đến một căn hộ cách trường khoảng 2 cây số. Quá tuyệt, cùng nằm trên tuyến đường đến trường, lại còn rất gần Melbourne University Bookshop. Bác tài tốt bụng lấy hành lí trên xe giúp tôi và đợi cùng tôi cho đến khi giao dịch xong với bà chủ nhà. Tôi rất biết ơn ông ấy và tiễn ông đến lúc ông rời đi tôi mới vào nhà.
Tôi quyết định thuê nhà ở đây, nhưng lại sống chung với vợ chồng bà Smith. Tôi có một căn phòng riêng rất rộng, có nhà vệ sinh riêng trong phòng. Tuy nhiên phòng khách và nhà ăn lại dùng chung với ông bà. Không bất tiện lắm và tuyệt hơn nữa là vì ở đây thường cho sinh viên thuê nên giá thuê nhà có vẻ rất ổn.
Bắt đầu, hôm nay là ngày bắt đầu cho cuộc sống mới của tôi. Cuộc sống tự do, thoải mái, tuy không phải là sinh viên của trường nhưng được sinh sống và làm việc ở Melbourne thế này rất thoải mái, là cuộc sống mà tôi hằng mơ ước.
Chương 11: CHUNG NHÀ
Hôm nay dường như là một ngày rất may mắn với tôi đúng không nhỉ. Mọi thứ tôi đều ưng ý, đặc biệt là thuận lợi thuê phòng ở gần trường Melbourne. Căn phòng rất rộng rãi và thoải mái. Tôi đặt vali xuống, bắt đầu sắp xếp đồ đạc và trang trí căn phòng. Trên tủ vẫn là bức ảnh mà Thomas tặng, những bức ảnh lúc ở khách sạn được đính ở tủ lạnh thì bây giờ tôi dán chúng lên cửa tủ áo quần. Sắp xếp ổn thõa đâu vào đó xong, tôi kéo rèm để ngắm trời.
Bầu trời đêm hôm nay đầy sao, cảnh tượng ở đây đẹp hơn là tôi đã nghĩ. Hít một hơi thật sâu, tôi quyết tâm ngày mai sau khi thăm trường xong sẽ đi mua sắm những thứ cần thiết và hôm sau nữa sẽ bắt đầu đi xin việc làm. Tôi rất lo lắng vì bản thân là người ngoại quốc thế nên tìm kiếm một công việc thực sự không dễ dàng gì. Tôi muốn có công việc ổn định rồi mới báo về cho bố mẹ và bạn bè, chí ít điều này không làm cho họ lo lắng. Thực sự một thân một mình ở đất khách quê người như thế này thì rất vất vả, nhưng tôi có niềm tin là mình sẽ vượt qua được. Và trong Kinh Thánh đã có một câu nói thế này “Ngày nào có sự đau khổ của ngày đó”. Không nên quá lo lắng, trước mắt là phải ngủ để mai còn đi “học”.
“The University of Melbourne”. Cho dù bây giờ tôi thực sự đang đứng trước cổng trường nhưng trong lòng vẫn có một cảm giác khó tả và như đang mơ vậy. Logo của trường vẫn thế vẫn là hình một lá chắn màu xanh bên trên có hình nữ thần Victory trong màu váy trắng giữ vòng nguyệt quế của mình cùng các ngôi sao của Southern Cross. Theo trí nhớ thì trường này có 12 trường cao đẳng nhỏ mà được gọi là college. Trong 12 college nhỏ này có 7 khu nằm thành vòng cung, được gọi là Cao đẳng Crescent và nằm trong khuôn viên của trường. Mỗi khu cao đẳng nhỏ rất đẹp và cổ điển. Có lẽ tôi thích nhất là St Mary college bởi tên gọi và thiết kế độc đáo của trường. St Mary bao gồm một thư viện, phòng hướng dẫn, các phòng thực hành âm nhạc, phòng chờ sinh viên và các cơ sở công nghệ thông tin. Nhớ lúc còn học ở Việt Nam, ngày nào tôi cũng lên mạng tìm kiếm thông tin học, đặc biệt là khóa Thạc sĩ Kiến Trúc của đại học Melbourne. Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại thích Úc đến vậy. Bao nhiêu học bổng nhưng chỉ chọn học bổng của Úc. Nếu giấy báo nhập học của tôi đến sớm hơn thì tôi đã là sinh viên của trường. Nếu tôi gặp Long muộn hơn một chút thì có lẽ đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




