|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
vật dụng trong phòng đều có màu sắc tối, đây là một căn phòng thuần nam tính.
Trên người cô là cái chăn tơ tằm màu lam sậm có hoa văn cành cây, bên cạnh chăn là cái áo sơmi hàng hiệu màu trắng…… không biết là đang ở đâu, trời ạ, lần sau tỉnh dậy dù cô có phát hiện mình đang ở trong công viên cũng sẽ không lấy làm lạ.
Bỗng nhiên giống như nghĩ đến cái gì đó, cô xốc mạnh chăn lên, hô, còn may còn may, bộ đồ ngủ còn mặc trên người…… Nhưng mà, chờ một chút, bộ đồ ngủ này không phải của cô, có thể nhìn ra được là một bộ quần áo kiểu nam…… Da đầu run lên, vì sao, vì sao, vì sao a? Cô rốt cuộc ở đâu a?
Lúc này, cửa toilet trong phòng bị đẩy ra, từ bên trong đi ra một người đàn ông có dáng người cao thon, chỉ bọc một cái khăn tắm gợi cảm bên hông.
“A……” Quả nhiên là Âu Cánh Thần! Cô vội vàng ôm chăn lui về phía sau, “Anh…… sao anh lại ở đây?”
Âu Cánh Thần cầm khăn lông lau tóc ướt của mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười,“Anh không biết là anh xuất hiện ở phòng ngủ của mình thì có gì kỳ quái .”
Như là giúp cô hóa giải xấu hổ, anh cầm khăn lông trong tay quăng lên đầu cô,“Chậc, bộ dáng lúc em vừa mới rời giường thật sự là xấu muốn chết, đi tắm rửa một cái đi.”
Mặc cho cái khăn lông kia khoác lên ót, Thu Thủy Tâm vẫn ngây ngốc nhìn anh,“Nhưng mà……” Cô bối rối chỉ chỉ anh, lại chỉ chỉ chính mình,“Vậy sao em lại ở đây? Còn nữa, bộ đồ ngủ trên người em này…… hình như…… hình như không phải của em……”
“Là của anh.” Anh thực tự nhiên nói:“Thay đồ ngủ để em ngủ thoải mái một chút.”
“Cũng có nghĩa là……” Cô lúng túng hỏi: “Em đã bị anh nhìn thấy hết?”
“Có gì không ổn sao?” Anh bật cười nói:“Đừng quên con của chúng ta năm nay đã sáu tuổi .”
Cô là có khổ mà không có chỗ tố, nếu nói với anh, mình vẫn là xử nữ, không biết anh có thể chê cười cô là người si đang nói mộng hay không nữa?
“Mau một chút, triển lãm trang phục sắp bắt đầu rồi, em chuẩn bị nhanh chút, chúng ta cùng đi dự.”
“A? Cùng đi dự gì?” Nhất định là cô vẫn chưa tỉnh ngủ rồi ! Vì thế mà cứ liên tiếp xảy ra những chuyện làm người ta kinh ngạc.
“Triển lãm trang phục.” Anh đi đến trước ngăn tủ lấy một hộp gấm màu hồng nhạt ra đặt bên cạnh cô,“Mặc lễ phục này đi.”
Anh mở hộp gấm, lấy lễ phục ra, Thu Thủy Tâm vừa nhìn thấy đã không khỏi kinh ngạc.
“Đây là bộ…… Điệp luyến giai nhân?”
Âu Cánh Thần gật đầu,“ Em không nhìn lầm.”
“Nhưng không phải anh muốn lấy bộ điệp luyến giai nhân này đi dự thi sao?”
“Quần áo có thể lấy đi dự thi còn rất nhiều, không thiếu một bộ này.” Anh ý vị thâm trường nhìn cô,“Anh chỉ muốn lấy tác phẩm anh hài lòng nhất tặng cho người thân cận nhất của anh mặc, Thủy Tâm, em mặc nó vào vì anh đi.”
Lời nói này ái muội không rõ ràng, khiến trái tim của cô đập bình bịch lên.
Tác phẩm hài lòng nhất cho người thân cận nhất ? Chẳng lẽ…… Anh ấy xem mình là người thân cận nhất của anh ấy sao?
Nhưng mà vừa mới trước đây, rõ ràng anh ấy còn một bộ dạng lạnh lùng cách xa người ngàn dặm, vì sao bây giờ lại thay đổi thái độ?
“Sorry!” Dường như hiểu được hoang mang của cô, anh nhìn cô nói lời xin lỗi:“Có liên quan đến thái độ của anh mấy ngày hôm trước, anh thừa nhận là anh đã quá xúc động , nếu như em muốn trừng phạt anh, chờ sau khi cuộc thi kết thúc anh sẽ tùy em xử trí, có điều anh hy vọng hôm nay em có thể cùng anh đi tham dự, được không? Thủy Tâm.”
Đối mặt với gương mặt chân thành, tiếng nói mê người, dáng vẻ dịu dàng của anh, lòng phòng bị của Thu Thủy Tâm trong nháy mắt liền sụp đổ .
“Còn nữa, cám ơn em đã giúp anh sửa lại tốt những bộ quần áo đó, tuy rằng so với phong cách của anh từ trước đến nay có chút chênh lệch, nhưng mà thiết kế cảm kỳ thật rất tốt.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên.“Cho…… Cho nên a?” Anh ấy sẽ không phải muốn lấy những quần áo đó đi dự thi chứ?
“Cho nên –” Anh cười điểm chóp mũi cô một cái,“Anh muốn mang những cái chúng ta cùng nhau thiết kế đi dự thi a.”
“Không thể nào?” Cô kêu lớn lên,“Sở dĩ em sửa những quần áo này chỉ là cảm thấy chúng bị bỏ đi rất đáng tiếc , ai yo, nếu anh thật sự mang mấy cái này đi dự thi khẳng định sẽ khiến người ta cười chết mất!”
“Không còn kịp rồi, anh đã đưa quần áo đi rồi.”
Chương 6.3
Cô còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cửa phòng ở phía sau lại bị người ta mở ra, Âu Quân Thiên đi đến.“Ba ba, Trung bá nói…… Ách?”
Nhìn thấy ba trần nửa thân trên cậu cũng không kỳ quái, nhưng mẹ đang ở trên giường liều chết cầm lấy chăn trùm lên mình kia khiến cho cậu cảm thấy bất ngờ.
“Vì sao ba mẹ lại ở cùng một phòng a?” Cậu bé khó hiểu hỏi.
Mặt Thu Thủy Tâm càng đỏ hơn, xong đời rồi ! Phải giải thích với con như thế nào a?
Trên mặt Âu Cánh Thần không chút ngượng ngùng, trả lời một cách đương nhiên: “Ba mẹ vốn dĩ nên ngủ cùng một phòng.”
Cậu nhóc kia vẫn còn muốn hỏi rõ ràng hơn một chút,“Nhưng mà trước kia ba mẹ đều là tách ra ngủ ……”
Anh buồn cười điểm cái trán con một cái,“Vấn đề này chờ con lớn hơn một chút tự nhiên sẽ biết. Được rồi, giờ nói cho ba ba nghe, Trung bá nói cái gì ?”
“Ách…… Trung bá nói, bữa sáng đã chuẩn bị xong.”
“Ừ, vậy con nhanh đi nói với Trung bá, ba mẹ sẽ xuống lầu dùng bữa sáng ngay.”
“Ân, được.”
Đuổi con đi xong, quay đầu lại, Âu Cánh Thần nhìn Thu Thủy Tâm vốn tính làm đà điểu, bây giờ đã trốn trong chăn đại khái là chuẩn bị làm gấu Bắc Cực ngủ đông luôn rồi.
Lần đầu tiên Thu Thủy Tâm đến nơi hoa lệ thế này, những người mẫu tập hợp trong hội trường, trên sân khấu hình chữ T thật dài lóe ra những ngọn đèn chói mắt cùng âm nhạc sống động.
Nhiều tập đoàn lớn cũng tham gia thi đấu, các phóng viên đều ở trước sân khấu không ngừng chụp ảnh, chụp ảnh, nếu không thì vội vàng chạy đi phỏng vấn những nhà thiết kế hoặc người mẫu.
Ngồi ở ghế ngồi dành cho khách quý, Thu Thủy Tâm mặc một bộ lễ phục dạ hội màu hồng nhạt khẩn trương hề hề xem cuộc thi, Âu Cánh Thần ngồi ở bên cạnh cô nhẹ nhàng nắm tay nhỏ bé của cô, nhìn sang cho cô một cái tươi cười trấn an.
“Thả lỏng một chút, đừng khẩn trương, người thi đấu là anh mà không phải em.”
“Nhưng mà đợi lát nữa quần áo Phi Shary Á sẽ lên sân khấu, em rất sợ những bộ quần áo bị em chỉnh sửa qua……” Cô càng nghĩ càng bất an,“Thật mất mặt, nếu bị những uỷ viên bình thẩm chê cười, về sau em cũng không muốn sống ……”
“Nếu như thật sự bị người ta chê cười, anh liền chấm dứt nhãn hiệu Phi Shary Á này.” Anh nửa đùa nửa thật nói, anh vô cùng tự tin vào mắt thẩm mỹ của bản thân, nếu dám lấy đi thi đấu, thì nhất định đã có nắm chắc.
“Ách?” Cô hoảng sợ nhìn anh,“Anh nói thật sao?”
“Dù sao, em tin tưởng anh là được.”
Đột nhiên, ngọn đèn vốn đang lóe sáng tối sầm lại, âm nhạc cũng chuyển sang giai điệu nhu hòa.
“Sau đây tác phẩm sắp lên sân khấu là trang phục của nhà thiết kế Young, bộ sưu tập Phi Shary Á –”
Cùng với âm thanh của người dẫn chương trình, một người mẫu có dáng người cao gầy mặc một bộ lễ phục váy ngắn màu đen tiến lên sân khấu, tiếp theo, là hai người mẫu mặc lễ phục dài màu tím.
Nhìn những người mẫu lần lượt đi ra, Thu Thủy Tâm càng nhìn tim đập càng nhanh, đến cuối cùng nhắm luôn mắt lại, tựa hồ rất sợ đối mặt với kết quả sắp sửa nhận được.
Thế nhưng bất an hơn nửa ngày, cô cũng không nghe được lời nói chê bai nào từ trong đám người cả, cô có chút yên tâm chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy hầu hết người xem đều rất hứng thú theo dõi trang phục được trình diễn trên sân khấu.
Nha? Chẳng lẽ bọn họ không thấy phong cách thiết kế của những quần áo này không giống Young, cũng không nhìn ra những vết tích từng tu bổ qua sao?
Phi Shary Á trình diễn xong, lập tức thay đổi sang trang phục dự thi của nhà thiết kế khác. Thu Thủy Tâm thoáng thả lỏng xuống, nhưng vừa nghĩ đến kết quả bình chọn lát nữa thì lại bắt đầu đứng ngồi không yên.
Không biết đã qua bao lâu, khi cô nhìn thấy người dẫn chương trình lại xuất hiện trên sân khấu lần nữa, trong lòng lại nghẹn tới yết hầu.
“Được rồi, thế là kết quả cuộc thi lần này đã có –” Trong tay người dẫn chương trình cầm một xấp danh sách, cao giọng tuyên bố,“Đạt được huy chương đồng cuộc thi lần này là, bộ sưu tập Thu Sắc Hải Đường của công ty Lượng Thái.”
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, một người đàn ông trung niên đầu hói dẫn theo một đám người mẫu đi lên sân khấu, lãnh giải thưởng, tiếp nhận giới truyền thông chụp ảnh.
Tiếp theo người dẫn chương trình tuyên bố á quân. Không phải Phi Shary Á, cùng lúc Thu Thủy Tâm cũng thở phào nhẹ nhõm, dù gì như vậy chứng tỏ bọn họ có thể sẽ là quán quân, nhưng mặt khác cũng càng thêm lo lắng .
Rốt cục, anh ta cũng tuyên bố giải thưởng lớn thuộc về ai, hai tay Thu Thủy Tâm tạo thành chữ thập, trong lòng âm thầm cầu nguyện.
“Quán quân cuộc thi lần này chính là – Bộ sưu tập Thiên Đường của tập đoàn Hoa Thị……”
Nghe vậy, Thu Thủy Tâm giống như trong nháy mắt bị quăng xuống đáy cốc, tâm tình down đến không thể down hơn được nữa.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




