|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
chuyện gì đâu, nhưng bây giờ thì đừng làm phiền con bé nghỉ ngơi – nói với mọi người xong ông quay sang nói với Long, – Còn con, ba mẹ con mấy ngày này đã rất lo lắng, may mà họ ở nước ngoài chứ không bác không chắc sẽ giúp được con, về nhà nghỉ ngơi đi, nếu không bác cấm con không được tới đây nữa – ông nói với Long xong bỏ đi, tuy nghe giọng thì không có gì nhưng ai cũng nghe rõ là lời nói này không thể cãi lại.
– Anh đưa Long về đi, em sẽ đưa ông về phòng – Suhz quay sang nói với Khánh.
– Uhm – Khánh gật đầu, – Thôi em đi trước nha – Khánh nói rồi kéo Long đi, mặc cho hắn có phản đối thế nào thì lúc này cũng không thể nào là đối thủ của Khánh, thế là đành chấp nhận số phận. Hậu và Minh Thanh cùng Suhz đưa ông về phòng, chắc ông bây giờ rất đau lòng, dù sao thì ông cũng chỉ còn có mình Đăng vậy mà bây giờ đến người thân của mình cũng không nhớ mình là ai, thật sự đây là một cú shock rất lớn cho ông.
– Ông nghỉ sớm đi, chắc chỉ là tạm thời thôi, con bé sẽ khoẻ lại nhanh thôi – Hậu giúp ông đắp lại chăn rồi nói với ông
– Ông không sao, mấy đứa đừng lo – ông lắc đầu, thật sự là ông có hơi shock, nhưng chuyện gì tới thì nó sẽ tới, số ông nó đã vậy rồi, chắc cuộc đời còn lại của ông chỉ có thể là sống một mình mà thôi.
– Ông – Suhz không kìm được nữa ôm chầm lấy ông mà khóc, Suhz xem ông của Đăng như ông mình, có 1 lần lén theo dõi Đăng Suhz mới biết tới ông, sau đó thì lâu lâu cũng tới chơi với ông, ông cũng rất quý Suhz, bây giờ thấy như vậy Suhz không thể nào kìm được nước mắt của mình.
– Con bé này, lớn cái đầu rồi mà – ông mắn yêu nhưng rồi cũng rơm rớm nước mắt, tại sao lại không đổ hết tất cả lên đầu ông, mấy đứa nhỏ đâu có làm gì nên tội đâu chứ?!?! ông thầm trách ông trời sao lại hành hạ đứa cháu đáng thương của ông như thế. Hậu với Minh Thanh không biết nói thêm gì đành cáo từ ra về trước, để lại ông với Suhz ngồi đó thẫn thờ đến thật lâu.
– Đăng tỉnh rồi, mày định xữ bọn AP thế nào? – Khánh vừa lái xe vừa hỏi thằng bạn như cái xác không hồn bên cạnh.
– Tao không cần biết, tao chỉ muốn Đăng nhớ lại thôi – Long chán nãn ngã đầu ra thành ghế nhìn trần xe.
– Không lẽ mày định bỏ qua sao?? – Khánh bất mãn nhìn thằng bạn mình.
– Tao không biết – Long nhắm mắt lại thở dài, cả tháng nay Hắn không thể nghĩ được gì cả, tất cả Hắn nghĩ tới là chừng nào Đăng mới tỉnh lại mà thôi.
– Mày làm tao thất vọng rồi đó Long ạ – Khánh chán nãn không nói thêm nữa, đưa Long về tới nhà thì Khánh cũng vào trong, người làm thấy cả 2 về tới thì liền chạy ra đón, ai cũng nhém té xĩu khi thấy cậu chủ ngày thường ngang tàn bây giờ lại ra như thế.
– Cậu chủ, cả tháng nay Ngọc Hân tiểu thư thường hay đến tìm cậu, nói chừng nào cậu về thì báo cho cô ấy, thế có báo không?? – ông quản gia nhìn thấy hắn như vậy không muốn nói vì ông biết là cậu chủ chán ghét cái cô tiểu thư kia đến cỡ nào, nhưng vì đó là khách thì không thể nào không báo lại cho cậu chủ.
– Không cần – người trả lời là Khánh, – chú cứ đi làm việc của chú đi – Khánh nói thêm rồi đi theo Long lên lầu, trong khi chờ Long tắm rửa thì cậu nói người làm làm cho Long mấy món ăn có chất bổ rồi bước lại bàn làm việc của Long và bắt đầu công việc của mình, bấm bấm gõ gõ 1 lát sau thấy Long đã chỉnh tề mới dừng tay lại.
– Xuống nhà ăn hay là đem lên đây?? – dừng tay lại Khánh hỏi.
– Tao không muốn ăn – Long thả người lên giường mà nói.
– Mày cũng nghe bác 2 nói rồi, mày liệu hồn không thì đừng hòng được gặp Đăng – Khánh không thèm để ý đến thằng bạn mà ra ngoài gọi người đem thức ăn lên, Long không còn cách nào đành phải nghe lời. Long hắn không sợ trời không sợ đất, ngay đến cha mẹ cũng chẵng xem ra gì nhưng duy chỉ có bác 2 là chưa bao giờ dám cãi lời, ông đã không nói thì thôi, còn nếu ông đã lên tiếng thì không thể nào cãi lời được.
– Mày đang làm gì vậy?? – thấy Khánh không ăn với mình mà lại ngồi vào máy thì tò mò hỏi.
– Mày đã không muốn nhún tay vào chuyện này thì để Frozen tao làm, đụng ai khôngđụng, đụng đến Đăng thì đừng trách tao – Khánh nghiến răng nghiến lợi nói, mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy.
– Ý mày là sao không ai được đụng đến Đăng?? – Long lườm Khánh 1 cái sắc lẽm.
– Haizzz, mày đừng có nghĩ nhiều quá, Đăng là em cùng cha khác mẹ của tao – Khánh vì lỡ lời mà đành phải tiết lộ bí mật, chuyện này ngoài Suhz thì chưa ai biết cả.
– Đùa nhau à? – Long dừng đũa đưa ánh mắt hình viên .. kẹo nhìn Khánh, cả hai lớn lên cùng nhau, có chuyện gì của nhau mà không biết, giờ Khánh lại lòi ra đứa em cùng cha khác mẹ là Đăng?
– Tin hay không tuỳ mày, nếu mày đã không muốn nhún tay vào chuyện này thì đừng quan tâm – Khánh cũng ngẩng mặt lên lườm Long 1 cái rồi lại quay về phía màn hình.
– Thật ra thì chuyện vụ cháy nhà là thế nào?? – Long vừa ăn vừa hỏi, bây giờ mới thấy thật sự là rất đòi. Cả tháng nay vì lo cho Đăng mà hắn chã thèm để ý đến mọi chuyện.
– Cám ơn cái cô tiểu thư nhà mày đấy – Khánh dững dưng trả lời.
– Nhưng tại sao? – hắn phần nào cũng hiểu được là do bọn AP, nhưng tại sao lại đốt nhà ông??
– Theo điều tra thì bọn đàn em của cô ta nói là vì biết căn nhà đó có chứa đựng rất nhiều vật kỉ niệm của ông Đăng, mà ông là người quan trọng nhất của con bé cho nên chỉ cần đốt nhà của ông thì sẽ làm cho ông bị sốc và có thể sẽ …. rồi thì Đăng cũng sẽ suy sụp và theo chiều hướng đó sẽ chiếm đoạt được Bloodthirsty mà không bị dị nghị, vì nếu như mà khéo léo 1 tí thì sẽ chỉ là 1 tai nạn, nhưng may mà có Suhz đã ngăn chặn được, tuy không thể giữ lại nhà của ông nhưng những thứ quan trọng đã giữ được, xem như keo này bọn chúng thua thảm hại, nhưng không dừng lại ở đó, cả tháng nay vì không có thủ lĩnh mà Bloodthirsty nhém chút nữa đã phải tan rã, may mà còn có những người khác cố gắng, bây giờ mà họ biết là Đăng đã mất trí nhớ thì tao không biết sẽ có chuyện gì xảy ra. – Khánh chán nãn thuật lại tóm tắt mọi việc xảy ra.
– Nói Suhz xác nhập Bloodthirsty vào với Hades đi – Hắn vừa uống nước vừa nói.
– Ý hay – Khánh nhoẻn miệng cười, chỉ cần nghe tới Suhz là vậy đấy. – Vậy là mày cứ ngồi đó mà nhìn đi, tao sẽ không để yên cho bọn AP đâu – Khánh nói thêm rồi đứng dậy định đi.
– Tao sẽ làm – Hắn gọn lỏn.
– Tuỳ mày – Khánh nhún vai rồi bước ra ngoài, – nghỉ ngơi đi, mai tao qua rước mày, cấm có đi 1 mình – Khánh nói xong bước thẳng ra ngoài, nói với người làm vào dọn dẹp đồ ăn cho Long rồi đi thẳng tới bệnh viện.
_________
– Em nghĩ thế nào?? – sau một hồi nói chuyện với Suhz thì Khánh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




