|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
định riêng của nó rồi, không cần phải trốn tránh nữa.
– Không! – Lonh nhất quyết không buông.
– Không buông là không nhìn mặt nữa đấy – Đăng ngước lên nhìn Long, ánh mắt kiên định của nó chạm phải ánh mắt cố chấp của hắn.
– Em hứa là sẽ không bỏ đi 1 lần nữa chứ?? – bỗng dưng ánh mắt của Long chùn xuống như van nài chứ không còn là ra lệnh, hắn thật sự, thật sự rất sợ nó sẽ lại bỏ đi lần nữa.
– Thì tôi vẫn ở đây chứ có đi đâu – Đăng phì cười vì cái tính trẻ con của Long.
– Đi thôi – Long bỗng dưng thả Đăng ra rồi kéo nó vào xe.
– Đi đâu ế? – Đăng tò mò.
– Đi ăn, anh đói – Long cười.
– Her – Đăng bótay luôn với tên này, lúc thì lạnh như băng lúc thì lại vô cùng con nít.
Cả 2 không nói gì nữa mà chỉ yên lặng như thế, mỗi người 1 cảm xúc riêng.
– Vào thôi – Long mở cửa xe cho Đăng.
– Tại s..tại sao lại ở đây? – Đăng ngạc nhiên nhìn cái tiệm nhỏ kia.
– Không phải em thích nơi này sao?? – Long cười hiền, hắnthường đi theo Đăng trong những buổi chiều nó không vui nên hắn biết nơi này là nơi mà Đăng thường hay tới.
– Tại sao anh lại biết?? – Đăng thắc mắc.
– Tình cờ thôi – gạt người, – Vào thôi – Long nói rồi kéo tay Đăng vào trong.
– Con gái, lâu lắm rồi không thấy con – người đàn ông trung niên có lẽ là chủ quán bước ra thấy Đăng thì hết sức vui vẻ chào đón.
– Lúc này con hơi bận, ba nuôi làm ăn vẫn tốt nhỉ – Đăng cười cười nói với ông ta.
– Cũng thường thôi – ông ta cười, – còn đây là?? – chỉ sang Long.
– bạn – Đăng trả lời ngay lập tức.
– Chào ông chủ – Long cười cười nhìn ông.
– À, là cậu – như nhận ra ngừoi quen ông cười cười.
– Vâng – Long gật đầu.
– Cố gắng đi cậu trẻ – ông ta thần thàn bí bí nói với Long, – Thôi hai đứa vào bàn đi, ta đi làm việc đây – ông ta nói rồi xoay người đi về phía 1 bàn khác có người đang gọi ông, Long và Đăng tìm 1 bàn khuất ở phía trong mà ngồi, 1 lúc sau có 1 phục vụ ra chào họ và đưa tờ menu với vài món ăn duy nhất của tiệm, chọn qua loa vài món thì 2 người lại mạnh người nào người nấy nghĩ chã nói năn gì cả.
– Anh theo dõi tôi đúng không?? – cuối cùng thì Đăng cũng là người lên tiếng trước.
– Ờ thì….chỉ là tình cờ thôi – Long gãi gãi đầu.
– Vậy tôi đi hỏi ba nuôi – Đăng nói rồi định quay lại gọi ông chủ quán.
– Thật ra thì là tình cờ gặp em 1 lần rồi thì mỗi lần em tớ đây anh tới theo thôi – Long cười giả lả.
– Thành thật rất tốt – Đăng gật đầu cười cười, nụ cười vô cùng khó đoán.
– Đồ ăn của anh chị – cậu phục vụ trẻ bước ra với vài món mà hai người đã gọi, cả hai lại chìm vào im lặng.
– Tôi nghĩ sắp có trò rồi đấy – đang ăn bỗng dưng Đăng nhìn về phía sau lưng Long vừa ăn vừa nói.
– Đi thôi – Long cũng biết hình như mình bị theo dõi liền đứng dậy không quên móc tiền ra trả xong kéo tay Đăng đi ra khỏi quán.
– Con gái đi sớm vậy, ba chưa nói chuyện mà??! – người chủ quán gọi Đăng lại.
– Mai con sẽ tới….umm….nếu được – Đăng ngoái lại sau lưng nói với ba nuôi rồi quay đi cùng Long đi thẳng ra ngoài. Cả 2 đi thẳng ra xe chạy đi, vì hôm nay đi chiến audi màu đen của Long chứ không phải môtô nên cũng hơi khó, cộng thêm đây là cục cưng của hắn nên hắn cũng phải cẩn thận hơn 1 chút, nhỡ chiếc xe mà có chuyện gì thì mấy tên kia chỉ có 1 con đường để chọn đó là chết mà thôi.
Ra tới xe cả hai nhanh chóng lên xe và chạy đi, không ngoài dự đoán khoảng chừng 1′ sau khi ra khỏi tiệm thì đã có từng chiếc xe nối đuôi và chỉ trong vòng 3′ đã có không dưới 50′ chiếc xe máy và ô tô bám theo cả 2.
– Muốn chiến hay là muốn né?? – Long quay sang hỏi Đăng, mặt tràng đầy ý cười.
– Đùa, người ta đã có lòng như thế thì phải tiếp chứ – Đăng nhết mép, nó bây giờ sẽ không bao giờ nhường nhịn bất cứ một ai cả, trước đã không thì bây giờ cũng sẽ là không.
– Vậy thì tìm chỗ nào vắng vắng chút dễ làm việc thôi – Long vui ra mặt mà phấn khở lên tiếng, như thế mới là Đăng chứ, vừa dứt lời thì hắn cũng lên ga mà chạy cái vèo nhưng vẫn giữ 1 khoảng cách tương đối cho bọn kia có thể chạy theo, không làm hắn thất vọng bọn kia nhanh chóng đuổi theo sát nút 2 người như nói rằng sẽ khôn để cho hai người có thể thoát.
– Em có vũ khí không đấy? – Long xực nhớ ra quay sang hỏi Đăng, hắn thì có sẵn rồi nhưng còn Đăng thì sao??? (a ít có tỉnh lắm á Long à)
– “Mượn” đại của thằng nào đó là được rồi cần gì – Đăng lườm Long, biết rồi còn hỏi, tên này muốn ăn đạp này.
– Ờ – Long chỉ nhe răng cười mãi.
– Lo mà chạy xe đi – Đăng chỉ tay về phía sau nơi mấy chiếc xe đang gần sát bên cạnh mà bình thãn nói.
– Ờ, đâu dễ vậy – Long không cười đùa nữa mà nhếch môi tạp thành nụ cười hết sức đáng sợ, ngay cả Đăng ngồi kế bên cũng phải ngán vài phần, tên này mỗi khi lên cơn là sẽ mệt đấ vì khi hắn đã ra tay thì máu rơi sẽ không ít đâu, Đăng đang thầm cầu nguyện cho cái đám đó chết được toàn thây, thằng nào mà còn lết được đến bệnh viện thì chắc phải về nhà mua heo quay về mà ăn mừng đấy.
Long bỗng dưng lên ga thêm cái nữa và lại một lần nữa bỏ bọn kia 1 đoạn xa, hắn đánh thêm vài cua quẹo (ko muốn mí chú cảnh sát chen ngang ý ạg) cho tới khi tới 1 bãi đất trống đang thu hoạch chuẩn bị dự án, mà nếu nhớ không nhầm thì Đăng tin chắc đây chính là dự án của công ty của Long.
– Game start – Long lại nở một nụ cười ác quỷ rồi bước xuống xe đi sang mở cửa cho Đăng, Đăng cũng không để ý mà ngồi cho Long mở cửa xe xong đứng cạnh Long chờ cho bọn kia tới, chưa đầy 1′ sau như dự tính bọn kia đã đến đủ, nhưng hơi bất ngờ là người cầm đầu lại là cô ta cùng 2 cái người mà Đăng không bao giờ muốn gặp.
Chapter 16 – Muốn thì Chiều
– Hô, đông vui ghê nhờ – Đăng cười khảy quay qua nói với Long.
– Tối nay xem ra cũng vui đấy chứ, đang rất ngứa tay đấy – Long nhếch miệng thành nụ cười chết ruồi làm ai kia điêu đứng rồi lắc lắc đầu xoay cổ 1 cái xương kêu nghe thật sướng tai. (vs Đăng đấy ạg)
-Haizzz cả 2 tháng nay nằm viện thật chán sắp chết rồi – Đăng cũng nở nụ cười cực kì trêu ngươi, – Chào người yêu cũ, chào bạn thân đã là quá khứ – Đăng quay sang nói với hai Huân và Hương cùng nụ cười khinh miệt nhất có thể, nói thật ra nó chẵng còn quan tâm đến mấy chuyện đó nữa, chuyện lúc trước bây giờ với nó chỉ xem như một câu chuyện cười mà vô tình nó lại là diễn viên chính trong vở kịch đó mà thôi nhưng không dấu được sự chua chát trong lời nói. Suốt 1 tháng trời nằm viện nó đã suy nghĩ thật thông suốt rồi, bây giờ nó chỉ có trả thù mà thôi, còn ngoài ra nó sẽ không cần biết gì nữa, tình yêu, tình bạn… Nó không còn quan tâm tới nữa rồi.
– Xem ra 2 tháng nằm viện với cô chã là cái nghĩa lí gì nhỉ – tên Huân vẫn còn mạnh miệng mà lên tiếng châm chọc.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




