|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
em ủng hộ chị – Ghost thay mọi người trấn an Đăng.
– Mọi người cũng chuẩn bị tinh thần đi – Đăng cười cười nụ cười méo xẹo mà nói với bọn họ rồi lại khoát tay Minh Thanh mà đi tới chỗ ba người kia.
– Yên tâm đi, có bọn anh mà – Minh Thanh vỗ vỗ bàn tay lạnh ngắt của Đăng đang khoát tay mình mà nhập bọn cùng với anh em nhà họ Nguyễn đi tới trước mặt 3 con người vừa mới xuất hiện.
– Trương tổng, Trần tổng, Cố Tổng thật vinhhạnh vì các người đã nể mặt – Minh Thanh cười cười bước tới khách sao mà chào cả ba người.
– Trần tổng nói quá rồi, sao lại không nể mặt được – Hải Hậu cũng vui vẻ mà bắt tay Minh Thanh, người ngoài nhìn vào thì nghĩ là họ chỉ bắt tay bình thường chứ đâu ai biết là bàn tay của Minh Thanh sắp tan thành bột trong bàn tay của Hải Hậu, quả không uổng là người nắm giữ 1 nữa vận mạng của thế giới ngầm Châu Á, ra tay thật hiểm mà trên miệng vẫn không có biểu hiện gì, bái phục bái phục.
– Anh, không cần phải thắm thiết như thế – Đăng thấy bàn tay của Minh Thanh có cơ ngơi sẽ bị bóp nát nên cố gắng lấy giọng đùa giỡn ra mà nói nhầm nhắt nhở Hải Hậu bỏ tay Minh Thanh ra. Nó có lạ gì chiêu này của anh ta chứ, bao nhiêu lần chọc tức anh ấy cũng chỉ có một chiêu là cười đến sáng lạng mà hảm hại đối phương thôi. Và đúng như Đăng dự đoán bàn tay của Minh Thanh đã sắp gãy, những đốt ngón tay đã bầm hết lên nhưng vẫn cố gắn bắt tay với hai người còn lại. chỗnàynghechuớngtaithật,nghenóhơi…..nhưngkhôngbiếtphảidùng[
CHAPTER 22.2 – TIỆC RƯỢU
Huy Long từ lúc bước vào tới giờ chỉ nhìn mỗi mình người nào đó, cô ấy thật đẹp, thật sự rất đẹp. Thật sự hắn không biết vì sao lại tới bữa tiệc này, có thể cho người thay thế mình đi nhưng tại sao vẫn biết là mình sẽ bị đau nhưng vẫn cắm đầu vào, hắn tự lấy cớ là nể mặt Trần Kim Hoà mà tới thôi chứ không phải vì ai khác cả. Hắn tự gạt mìh như thế để rồi bây giờ thấy nó tay trong tay với cái tênh Minh Thanh chết tiệt kia ân ân ái ái, vui vui vẻ vẻ kia thì tim hắn lại nhói đau, ai nói cho hắn biết hắn phải làm thế nào đi, tại sao biết nên hận nó nhưng hắn vẫn không thể nào quên nó như vậy???
– Cố Tổng…có lẽ là Cố Tổng không muốn nể mặt rồi?? – Minh Thanh thấy Huy Long cứ nhìn chằm vào Đăng thì cố gắng kéo hắn về vì bàn tay đang ôm tay anh của Đăng đang rất căng thẳng.
– Long, Long! – Nguyên Khánh vừa mới bắt tay với Minh Thanh xong quay lại thấy Long như vậy thì cũng thấy không hay vì mọi người đang nhìn, mà ở đây toàn là người tai to mặt lớn nếu mà để hai người này tranh chấp vì một cô gái thì thật không hay mặc dù chính cậu cũng đang đấu tranh tư tưởng rất kịch liệt để không tự chính mình kéo Đăng về phía mình, cậu thật sự muốn đền bù cho đứa em gái cùng cha khác mẹ và càng không muốn thấy Minh Thanh thân mật với em gái mình như thế.
– À xin lỗi, đã quá thất thố rồi, vì nhìn vị tiểu thư này rất giống một người tôi đã từng quen, chúc mừng Trần Tổng – Huy Long cuối cùng cũng dứt mắt ra khỏi người Đăng mà quay qua bắt tay với Minh Khánh, có lẽ Minh Khánh quá đề phòng vì Huy Long chỉ bắt tay một cái lấy lệ rồi…cười, nụ cười cho thấy sắp có máu đổ.
– Không sao – Minh Khánh cũng không muốn dây dưa nhiều vì người bên cạnh anh đã đông cứng rồi, chắc là câu nói này đã làm tổn thương người đang đứng bên cạnh anh lắm.
– Vị tiểu thư này, đã không làm cô sợ chứ?? – Huy Long quay sang hỏi Đăng, giọng hết sức lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn về hướng nó của hắn vẫn chỉ bình thường cho nên người ngoài nhìn vào thì như là hai người chỉ đang nói chuyện khách sáo mà thôi.
– Không sao – cố nặng ra một nụ cười tự nhiên nhất có thể Đăng nhìn thẳng vào mắt Huy Long mà nói rồi quay qua Minh Thanh, – Em quay lại với bạn đây, không quấy anh tiếp khách nữa – nói xong nó chỉ kịp cuối đầu chào 3 chàng trai rồi quay người bước đi như chạy trốn về lại chỗ bọn Goblin đang ngồi kia.
– Xin lỗi, anh và hai cậu cứ tự nhiên, đừng để ý đến cô ấy – Minh Thanh nói thêm vài câu khách sáo nữa với họ rồi bỏ đi, 3 người cũng không có đứng yên một chỗ mà cũng cùng vài đối tác bắt chuyện. Những người trong bữa tiệc này vừa thấy 3 người nói chuyện xong với Minh Thanh thì đã liền tới bắt chuyện với họ, đầu tiên là nói chuyện kinh doanh này kia, được một lúc là lại đến phần giới thiệu không con gái thì cũng là cháu gái mình, Hải Hậu cũng có phần vì dù sao thì vợ anh cũng đã qua đời. Các cô tiểu thư vừa thấy 3 người này xuất hiện thì đã điêu đứng hết rồi, chỉ cần thấy cha hay ông của mình tới gần họ thì bao nhiêu đanh đá chua ngoa đều dẹp qua một bên mà gắng lên mình bộ mặt hiền diệu đáng yêu để mong được một trong ba người để ý đến, nhưng có cố gắng đến đâu thì cũng đều bị cả 3 người bơ, nếu như có người nào chức vụ lớn thì cũng chỉ tiếp được 2 câu là viện đủ lý do để từ chối.
Quay lại chỗ Đăng, vừa ngồi xuống ghế quay lưng về phía bọn họ thì đã bưng nguyên chai Vodka lên mà mặc kệ hình tượng thục nữ của mình, tu một hơi hơn nữa chai làm bọn Ghost nãy giờ vẫn theo dõi tình hình ngạc nhiên hết sức, không biết là họ nói gì mà lại chọc tức tới Hell như thế, vì ngồi quá xa với lại tiếng trò chuyện và tiếng nhạc hơi ồn cho nên muốn nghe lén cũng không được. Còn Đăng thì đang ức chế, rất ức chế, dám nói là nó giống một người đã từng quen đấy, con trai, trên đời này không thể tin được ai cả, vài ngày trước còn nói yêu, chỉ mới nói có hai câu đã không tin nó rồi chỉ mới tối qua tới giờ mà đã không muốn nhận ra nó, được lắm, rất hay, cứ như vậy đi! Đăng cứ ngồi ức chế như thế cho tới khi Nguyễn Tuấn không biết từ đâu nhảy ra dành lấy chai Whiskey từ tay nó, nãy giờ mãi ngồi tức mà trong vô thức nó đã uống hết 1 chai Vodka, 2 chai Heineken với gần hết chai Whiskey mà bọn Ghost không thể nào ngăn được.
– Đủ rồi, không uống nữa, hay là chúng ta chơi trò chơi giết thời gian đi – Nguyễn Tuấn đặt chai rượu xuống bàn rồi quay qua hỏi mọi người.
– Trò gì?? – tuy biết anh là người mình nhưng quen biết chưa đầy một giờ nữa thì làm sao mà có thể hòa nhập liền được. Nhìn bọn này vậy chứ trừ cả đám ra thì những người khác không có cơ hội để họ để ý tới, huốn hồ cái tên này nhìn già đầu vậy mà miệng lưỡi thì hết nói, không ưa được.
– Phóng phi tiêu, hay là đánh bài quẹt lọ đi, mặt mấy người như vầy mà quẹt lọ thì hay phải biết – Nguyễn Tuấn không trừ một trò gì để có thể chọc được bọn người này nên liền nói, mà cũng phải công nhận là mấy người này ngày thường hành động thì cứ như quỷ hút máu mà ăn diện lên một chút lại trang nhã đến lạ lùng, không phá thật uổng.
– Nhiêu đây người mà anhnói đánh bài thì đánh thế quái nào?? – Ghost lườm anh ta, cái người này có đầu óc không vậy trời.
– Có gì đâu mà không được, anh đâu nói mình phải chơi bài tiến lên đâu mà không được – Nguyễn Tuấn khinh thường nhìn Ghost, dân chơi như anh mà không lẽ không biết cái việc cỏn con này, đứa nhỏ này khinh người thật.
– Vậy chứ chơi làm sao?? Mà chúng ta cũng làm gì có bài??
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




