|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
vậy thôi mà sao cô lại không biết nhờ?!?
– Em…..em….. – Đăng phải nói là sợ, rất rất khiếp sợ luôn hai người này, chỉ còn biết than trong lòng “Trân Trân ơi em đã bị đứa bạn thân của mình bán đứng rồi!!!!!”
– Xin lỗi đã làm phiền chị, em đem cậu ấy về đây – Minh Tâm sợ Đăng sẽ mở trí cho Trân Trân cho nên liền khôn khéo mà kéo Trân Trân đi khi cô nhóc còn đang chưa có đổi ý.
– Uhm, hai đứa về cẩn thận, em nên nhớ là Trân Trân là bạn thân của em đấy – Đăng đến là bó tay với Minh Tâm, đúng là nham hiểm, quá nham hiểm.
– Không nghĩ nữa, làm nhanh rồi về thôi!! – Đứng dậy vươn vai Đăng quay lại bàn làm việc, phải làm nhanh công việc rồi về nghỉ thôi, nghĩ nhiều quá lại hại não lắm.CHAPTER 25 – TRỞ VỀ
– Cẩn thận! – Hữu Duy (Skull) lật đật kéo tay Đăng ra trước khi nó luộc tay mình bằng cà phê. Hôm nay có việc nên anh phải qua công ty của Đăng để bàn, ngay lúc Tổng Giám Đốc (Minh Thanh) với lại Chủ Tịch (bà Hoà) đều không có ở công ty cho nên Đăng với chức vụ Phó Tổng phải tiếp anh, đang pha cà phê tự nhiên nó lại thất thần đứng đó, còn cà phê nóng hổi thì đang tràn ra khỏi ly mà Đăng cũng không hề cảm nhận được gì, may mà anh phát hiện kịp nếu không thì xong đời rồi.
– A! Xin lỗi, để em lau – Đăng theo phản xạ tự nhiên rút tay ra khỏi tay Hữu Duy rồi quay đi tìm khăn về lau mà không hề quan tâm tới vết bỏng.
– Để anh làm cho, tay em bỏng hết rồi kìa – Hữu Duy giành lấy cái khăn trong tay Đăng lau đi chỗ cà phê bị tràn ra rồi kéo nó ra sofa ngồi.
– Hay để em đi pha ly khác cho anh – Đăng lại định đứng dậy nhưng bị Hữu Duy kéo lại.
– Em tốt nhất là ngồi im đi, em mà cứ để tâm mình đi đâu đâu mà làm mấy việc này chỉ tổn đốt luôn cái công ty này không chừng đấy. – Hữu Duy không hài lòng mà cảnh cáo nó, cái người này thật là hết nói được.
– Em xin lỗi, vậy anh uống nước trái cây vậy – Đăng lấy ly định rót nước trái cây thì lại bị Hữu Duy chặn lại.
– Để anh rót cho, tay em bỏng hết rồi, lấy thuốc thoa đi không sẽ nặng hơn đấy – Hữu Duy dành lấy chai nước trái cây rót ra ly của mình và của Đăng mà nhỏ nhẹ nói, cái người trước mặt anh đây chưa bao giờ biết tự chăm sóc mình cả.
– Không sao đâu, lát nữa xong việc đi rửa nước lạnh một chút là khỏi thôi – Đăng nãy giờ còn dấu tay bị bỏng không cho Hữu Duy thấy mà nói.
– Đưa anh xem xem – thấy Đăng có gì đó là lạ nên anh liền xoè tay mình ra trước mặt nó mà nói.
– Không sao thật mà, chỉ là bỏng nhẹ thôi – Đăng lắc đầu ngoày ngoạy, đưa ra cho anh ta thấy thì chỉ có con đường chết mà thôi.
– Nếu em không đưa ra cho anh xem thì hợp đồng này sẽ có rắc rối đấy – Hữu Duy biết chỉ còn cách này mới có thể ép được Đăng cho nên tận dụng thôi.
– Thật sự là không sao mà – Đăng bất nhẫn đưa tay ra, nó thì không sao nhưng hợp đồng này rất quan trọng, có trục trặc gì thì sẽ ảnh hưởng rất lớn tới uy tính của nó là chuyện nhỏ, có thể sẽ hại tới những nhân viên chức thấp phải mất việc.
– Như vậy mà còn nói là không sao à?! – Hữu Duy nhìn bàn tay phải bị bỏng đến tấy đỏ hết lên của Đăng mà đau lòng hết sức cho nên lại lên giọng mà mắn, cái người này lúc nào cũng thế, cứ không có biết tự chăm sóc cho mình gì cả. Nhưng có điều lạ là hôm nay Đăng hơi khác, khi trước cho dù có là chuyện gì thì nó cũng rất tập trung, nhưng hôm nay thấy nó cứ hay thần người ra thật không giống Đăng tí nào cả.
– Em không sao thật mà, trúng độc còn không chết có chút bỏng này thì không thành vấn đề đâu – Đăng cố gắng nở nụ cười pha trò rồi muốn rút tay về nhưng không được vì Hữu Duy nắm rất chặc.
– Trần Hải Đăng, em nghĩ nói như vậy là hay lắm hả?! – Hữu Duy tức đến té khói, cái người này không biết cách đùa gì cả! – Emđi lấy thuốc mà xức vào đi, không tối nay đi bọn họ thấy lại bảo anh làm gì em nữa thì khổ – anh lườm nó một cái sắt lẽm rồi mới nói như ra lệnh, cứ phải dùng đến bạo lực mới chịu hay sao ấy.
– Không cần đâu, hay là chúng ta làm việc nhanh rồi anh cũng còn phải về công ty mà, khi nào xong việc em sẽ tự bôi thuốc – Đăng lắc đầu, vừa rút được tay về là nó đã bắt đầu mở văn kiện trên bàn ra, tuy là cởi mở hơn nhưng nó vẫn không thể thích nghi được với cảm giác bị người khác chạm vào người. Mà hôm nay cũng không biết vì lí do gì mà nó cứ thất thần mãi, lúc sáng khi ăn sáng chuẩn bị đi làm nó đã hù mọi người hết một lần khi nhém chút không có Minh Thanh thì nó đã bay xuống lầu chứ không phải đi khi mà chuẩn bị xong bước xuống lầu thì nó lại thất thần nên cứ bước mà không để ý là đang đứng trước cầu thang.
– Em đi lấy thuốc ra thoa tay đi rồi chúng ta sẽ bàn, anh không gấp, tay em như vậy làm sao mà viết được – Hữu Duy lắc đầu mà đậy tập tài liệu của Đăng lại rồi nói, anh không thể nào chấp nhận được việc nó cứ tự hành hạ bản thân mình như vậy. Từ sau cuộc chiến hôm đó, khi thấy ánh mắt của nó khi nhìn lên bầu trời đầy sao, anh đã biết mình lỡ yêu nó mất rồi. Anh đã để ý tới nó từ lâu, nhưng luôn luôn chỉ là người đi theo nó vì anh biết ánh mắt đó luôn dõi theo một người khác, anh đã định buông tay khi nó với Huy Long đến với nhau, nhưng Huy Long lại không biết trân trọng nó cho nên anh quyết định đã đến lúc đứng lên, anh muốn bảo vệ nó, chỉ đơn giản như thế mà thôi. Anh đã từng thổ lộ với nó nhưng nó chỉ lắc đầu mà nói là chính mình không muốn yêu, càng không đáng với tình cảm của anh, rồi cứ né tránh anh mãi cho tới khi anh nói mình sẽ không nhắt đến chuyện này nữa, sẽ đứng một bên xem nó như em gái thì nó mới thôi lánh mặt anh.
– Em thật sự không sao mà – Đăng cương quyết lắc đầu, chỉ là bỏng nhẹ, căn bản không chết được.
– Vậy thôi khi khác anh tới, anh không muốn làm việc với người không có lòng trách nhiệm với bản thân như em, tay em như thế mà bàn việc thì tới khi có trục trặc gì sẽ chỉ làm tổn hại đến cả đôi bên thôi – Hữu Duy biết mình không thể nào ép được Đăng cho nên anh chỉ còn cách này, tổn thất anh không sợ, nhưng nhìn nó tự hành hạ mình như thế anh không chịu được.
– Thôi được, em thua anh rồi – Đăng đứng dậy đi vào trong phòng nghỉ của mình mà lấy ra cái hộp cứu thương mini đem ra đặt lên bàn nhưng rồi cứ ngồi nhìn những thứ còn mới tinh trong hộp rồi lại nhìn lên Hữu Duy, mặt cứ phải nói là nhăn nhó đến tội.
– Sao?? – Hữu Duy nhìn nó, anh biết nó không biết phải dùng cái gì nhưng cứ phải trừng trị cái tội cứng đầu của nó nên không giúp, để xem nó sẽ dùng cách nào để nhờ anh giúp nó.
– Em không biết cái nào là cái nào cả – nó nhăn nhó nhìn anh, biết nó không biết mà còn làm khó nó, cái đồ không có quân tử.
– Vậy à?? – Hữu Duy cười cười mà hỏi cách trêu ngươi.
– Cái này là anh không giúp em chứ không phải em không muốn nhá, vậy thôi khỏi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




