|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
khối bảo này, để cho Hạ Vũ Tuyên trở thành người của đại học D.
Vì thế ông ta ở bên tai Thái Nho Minh nói nhỏ.” Hạ tiến sĩ muốn như thế nào liền như thế ấy, ta sẽ không đi theo làm cho cậu ta sinh khí, bất quá ông cùng cái trợ lý kia, chết cũng muốn ở lại bên cậu ta, nghe thấy không?”
“ Tuân lệnh” Thái Nho Minh cũng đang có ý này, được đến hiệu trưởng nhắc nhở sau càng thêm kiên định, vì thế hắn phân phó trợ lý.” La Phù! Mau cùng đi, chúng ta trước lên xe em”
“ Ngồi xe của em?!” La Phù chỉ vào chính mình, không dám tin hỏi: “Xe của em rất nhỏ, vì sao không ngồi xe hiệu trưởng “
“Không cần hỏi nhiều như vậy, tóm lại nghe Hạ tiến sĩ nói là được rồi! Nếu không cậu ta không có cao hứng rồi bỏ đi, chúng ta liền thảm!”
Lúc này Hạ Vũ Tuyên vẫn tiếp tục đi phía trước đi tới, Thái Nho Minh cùng La Phù chỉ có thể chạy nhanh nhanh chân đuổi kịp. Trù bị hồi lâu mới bắt được cá lớn, trăm ngàn không thể làm cho anh ta chạy!
Hỗn loạn trong trường hợp, La Phù duy nhất có thể khẳng định là, trải qua chuyện gặp mặt này nhân duyên với Hạ Vũ Tuyên tuyệt đối đã vất đi nơi nào, chỉ thấy sân bay một màn, đủ để cho mọi người rút lui có trật tự cũng là kết quả anh ta muốn!
Ngay từ đầu chính là cái dấu chấm than, ngày sau phát triển càng ngoài dự đoán mọi người, cô cảm giác bản thân mình có chút không yên, nhưng cũng có chút chờ mong……
Lên xe, La Phù lập tức bị áp lực rất lớn bao phủ, bởi vì có phóng viên phỏng vấn ở đuôi xe, cô nghĩ biện pháp thoát khỏi bọn họ, miễn cho Hạ Vũ Tuyên sinh khí. Vạn nhất mông anh ta còn chưa có ngồi nóng đã nói phải về Anh quốc, bao gồm Hiệu trưởng, Viện trưởng, đồng sự, còn có toàn bộ học sinh ở đại học D chỉ sợ họ liên thủ cắt đứt cổ cô.
May mà Hoa Liên là nơi cô lớn lên từ nhỏ, cô nhớ lại là đường đi, trước tiến vào khúc đường tắt, lại theo chạy vào trong thôn điền, ngay cả đường nhỏ cũng không buông tha, mới dần dần cách xa, nhìn không thấy bóng người đuổi theo phía sau xe.
“ La Phù, con thật là có bản lĩnh…… Có thể làm tay đua xe…… Ha ha……” Thái Nho Minh cầm lấy cửa kính chiếu hận nhìn xem, bị hoảng.
“ Làm sao.” chính cô cũng là kinh hoàng, loại người tiềm năng quả nhiên cần kích phát, chuyện tới trước mắt sẽ có biện pháp.
Hạ Vũ Tuyên nhưng thật ra bộ dáng bất động, anh mở ra cửa sổ, nhìn chằm chằm cảnh sắc cực nhanh qua đi, mặc kệ là ngã tư đường Hoa Liên, dãy núi, trời không, đều khiến anh nhìn không chuyển mắt, phảng phất đã như người lâu ngày gặp lại, có chút quen thuộc có chút xa lạ, đó là tâm tình của người xa hương, khát khao mà lại sầu não.
“ Hạ tiến sĩ, ta muốn thay ngài tổ chức một buổi gặp mặt….. Bởi vì mọi người đều rất muốn gặp ngài, không hiểu có thể hay không thỉnh ngài……” Thái Nho Minh thử cùng anh ta bắt chuyện, thủy chung vẫn không được đáp lại, đành phải rầu rĩ ngậm lại miệng.
Đối với mệnh lệnh Hiệu trưởng đại nhân, ông đã ghi nhớ trong lòng, xem Hạ tiến sĩ muốn như thế nào liền như thế ấy đi!
La Phù ở ngoài mặt chuyên tâm lái xe, cũng không ngừng lấy khóe mắt quan sát Hạ Vũ Tuyên, tư liệu nói anh mười hai tuổi đều ở tại Hoa Liên, khả năng đối với cảnh sắc kia có cảm tình đi? Xem trong mắt anh hơn nữa thâm trầm u buồn, cô khẳng định đây không phải ảo giác.
Không có truyền thông truy đuổi, tốc độ xe chạy bình thường, mục đích đi đằng trước còn có chút khoảng cách. Thái Nho Minh không nói chuyện đề khả tán gẫu, cũng không có phong cảnh muốn nhìn, liền một tay nâng cằm muốn ngủ. Tối hôm qua ông ta hưng phấn ngủ không yên, hiện tại không ngủ một chút, càng ngược đãi sao?
Bên trong xe im lặng, chỉ có thanh âm gió thổi, Hạ Vũ Tuyên bỗng nhiên đã mở miệng
“Phòng
Thí Nghiệm Tình Yêu – Chương 2 – Phần 1
Buổi tối tám giờ, La Phù đang ở tại phòng nấu ăn, còn thật sự cúi đầu rửa hoa quả, phía sau đột nhiên toát ra một thanh âm khàn khàn —“ Tôi đói”
Thình lình ở gần như vậy, khiến cô sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, thì ra là Hạ Vũ Tuyên giống du hồn xuất hiện, nhìn anh ta ước chừng cao hơn cô một cái đầu, đứng ở phía sau cô, cảm giác giống như đỉnh Thái Sơn
“ a…… Ngài mời ngồi, đồ ăn đều chuẩn bị xong.”
Đàn ôn này đi đường cũng chưa ăn sao? Xem trong mắt anh ta có chứa tơ máu, là vì ngủ không tốt hay là…… Đã khóc? Không có khả năng, trí tưởng tượng của cô thực rất phong phú.
Hạ Vũ Tuyên xoay người đi, hướng bàn ăn, tóc dài thùy dừng ở trước mặt, cước bộ nặng nề lại không tiếng động, tấm lưng kia cô càng nhìn càng làm cho cô có một cảm giác đau lòng. Cho dù anh ta có được địa vị rất cao, học vấn bao sâu, lúc này giống đứa trẻ bị lạc, mà nay trở lại nhà ông ngoại và bà ngoại hay không có thể tìm được chút dư âm nào chăng?
Quái lạ, vì sao cô đau lòng vì anh ta làm cái gì? Không phải cô thân là trách nhiệm trợ lý, cô là tự mình đa tình.
Thái Nho Minh hiện tựa vào ghế ngủ gật, lúc này mới tỉnh lại, nhiệt tình hô: “ Hạ tiến sĩ, mời dùng! Ta vừa thử qua thức ăn, ngài nhất định sẽ thích, đây là chính gốc hương vị gia đình”
Hạ Vũ Tuyên một tiếng cũng không có trong cổ họng, làm Thái Nho Minh là cái hình nhân ẩn, dù sao anh ta ngủ no rồi sẽ ăn, lười nhiều lời, vô nghĩa.
Trên bàn có bốn món ăn, có thịt nhồi đậu hủ, bí đỏ kê đinh, còn có rau chân vịt, tôm bóc vỏ bọc đậu, canh khoai tây đôn thịt. La Phù không nghĩ tới hôm nay phải xuống bếp, may mắn những rau củ nàng chọn mua, trong khoảng thời gian ngắn có thể chế biến phối hợp thành món ăn.
Ngồi xuống đến bên cạnh bàn, Hạ Vũ Tuyên uống trước một ngụm canh, tựa hồ ở lo lắng muốn hay không nuốt vào, La Phù tậm trong lòng bất ổn. Cô tự nhận tay nghề nấu ăn không kém, lại khó có thể nắm lấy khẩu vị, vị khách quý này.
Hạ Vũ Tuyên thật sâu nhìn La Phù liếc mắt một cái, anh không rõ đây là có chuyện gì, cô có thể làm ra thức ăn có khẩu vị như của bà ngoại anh? Là anh nhiều năm chưa từng được ăn lại, hay là anh đã khắc ghi vào, nhớ quá sâu? Bỗng nhiên, cổ họng phát nhanh, hốc mắt nóng lên, một loại gọi là cảm xúc nỗi nhớ quê, bao phủ anh.
“Thế nào? Có vấn đề gì sao?” Thái Nho Minh bị biểu tình anh ta cứng ngắc, hoảng sợ.
Hạ Vũ Tuyên không nói thêm cái gì, cúi đầu ăn, che dấu chuyện anh kích động.
Thái Nho Minh cùng La Phù đều thở ra, cuối cùng có chuyện làm cho anh ta vừa lòng, nhưng mà nói lại, anh cứ như vậy chỉ cho bản thân mình ăn, cũng không thèm quan tâm bọn họ đều đói bụng, thiên tài quả thật là thiên tài, thích sống ở trong thế giới chính mình.
Sau hai mươi phút, Hạ Vũ Tuyên ăn no buông chén, La Phù vừa thấy lại kinh ngạc không thôi, cô uyển chuyển hỏi: “Hạ tiến sĩ, ngài thật giống chưa ăn rau xanh nha…… Là em nấu ăn có vấn đề sao?”
Sự thật bày ra trước mắt, cô tưởng xem nhẹ đều này, chỉ thấy thịt các loại bị ăn hết sạch, bí đỏ, rau chân vịt, đậu bị để ở một bên, này có thể hay không rất khoa trương?
Hạ Vũ Tuyên đúng lý hợp tình nói: ”Tôi không ăn rau, cũng không ăn hoa quả, đều lấy đi.”
Trên bàn còn có bàn dĩa thập cẩm hoa quả, thoạt nhìn hương vị ngon miệng ngọt ngào, lại không dẫn dậy nổi dục vọng anh ta sao.
“A?” kinh hô này không phải La Phù phát ra, mà là Thái Nho Minh, ngay cả ông cũng hiểu được bất khả tư nghị. Hạ tiến sĩ quả thực giống đứa trẻ, kiêng ăn chọn lợi hại như vậy, người thường đều biết nói chủ yếu ẩm thực cân đối, chẳng lẽ đầu thiên tài cùng người thường không giống nhau?
Hạ Vũ Tuyên nhướng lông mi, lẳng lặng trừng hướng hai người.”Có ý kiến gì?”
“Không có, không có!” Thái Nho Minh hai tay mãnh diêu.” như vậy phi thường tốt, phi thường tốt!”
Viện trưởng thực là trợn mắt nói nói dối, ai! La Phù ở bên trong âm thầm than, trước mắt còn chính là nho nhỏ bắt đầu, sau này xem có thể càng nhiều khiêu chiến.
Ăn cơm xong, Hạ Vũ Tuyên buông chén, trực tiếp tuyên bố: “Ngày mai bắt đầu tôi sẽ đi phòng thí nghiệm học giáo, hết thảy chiếu kế hoạch của tôi mà làm”
Anh làm việc luôn luôn đơn giản thanh thoát, anh hiểu được nguyên nhân mọi người sính anh như vậy. Vậy theo như nhu cầu, hỗ trợ không thiếu nợ nhau, ở bọn họ tìm được một phòng ốc tốt, anh ít nhất sẽ nghỉ ngơi một học kỳ.
Lời này làm cho Thái Nho Minh hưng phấn cực, hai tay giao nắm ở trước ngực nói:” Kia đương nhiên, chúng ta đều rất chờ mong ngài chỉ đạo! Ngày mai buổi sáng tôi mời lái xe tới đón ngài có thể chứ?
“Lái xe?” Hạ Vũ Tuyên chỉ hướng La Phù.” Ông là nói cô ta?”
Cô sửng sốt , nhẹ nhàng lắc đầu, như thế nào có thể là cô?
Thái Nho Minh cũng cho rằng như vậy không ổn. “La Phù là trợ lý cao cấp của chúng tôi, cô ấy làm tài xế không thích hợp cho ngài, mặt khác tôi sẽ tìm lái xe, buổi sáng sẽ tới đón ngài đi!”
“Không cần, tôi không nghĩ tiếp xúc người khác, hãy kêu cô ta tới đón tôi”. Hạ Vũ Tuyên đã suy La Phù vừa lái xe cũng sẽ nấu cơm, cô mới là người hữu dụng, dưới trướng Thái viện trưởng ngược lại không đúng tý nào.
“ Nhưng mà……” La Phù bị chỉ định tuyệt không thấy vui sướng. Mặc khác, cô cảm thấy cực phức tạp ! Cùng một vị đại nhân vật như vậy sớm chiều ở chung, cô không xác định bản thân mình có thể đảm nhiệm, thích ứng nổi sao?
Nhưng mà, Hạ Vũ Tuyên đã quyết định, anh ta ghét nhất bị chính người dưới thay đổi, hết thảy đều nên đơn giản xử lý. Anh không có hứng thú gặp mặt người khác, thích ứng với người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




