|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
rũ đàn ông.
– Phải! Phải! – Đám giúp việc nhao lên
– Im hết cho tôi! – Khang lại gắt – Nếu các người rỗi việc thì cũng đừng đứng đó ăn nói bậy bạ,tôi sẽ đuổi cổ cả lũ ra ngoài đường đấy!
Đám giúp việc im re, Khang nhìn cô quản gia
– Còn cô nữa. Cô không có việc làm phải không?
– Cậu chủ vẫn chưa tin cô ta là loại con gái đó chứ gì? Em chỉ thấy lo lắng vì cậu bị 1 con hồ li làm cho mờ mắt thôi!
Chat! 1 cái bạt tai mạnh làm cô quản gia quay phắt.
-Tôi bảo im ngay!
– Nếu không tin, em sẽ cho cậu chủ thấy tận mắt!
Mặt đỏ hằn lên, cô quản gia càng nói chắc nịch hơn. An vẫy tay ra hiệu cho 1 người đựng cái xe đựng nước tẩy và khăn lau lại, còn nhỏ vào phòng quản lí . An bước ra với chiếc máy quay trong tay.
– Em đã đặt trộm trong phòng để cậu chủ thấy bộ mặt thật của cô ta!
Khang chộp lấy cái máy quay, thực sự thì cậu lo sợ hơn là tin lời Thụy An. Đặt máy lên cái xe đẩy, Khang mở cho máy chạy. Đám giúp việc cũng cố nhìn ngó từ phía sau.
3 phút! Mặt Khang đã tối sầm xuống, cậu nuốt khan nhưng nghẹn ở họng. Có lẽ cậu đang cố nghĩ ra lí do để giải thích cho những gì cậu đã thấy trong đoạn phim, nhưng khó quá!
– Giờ thì cậu chủ hiểu rồi đấy! Cô ta là loại con gái thế nào…
2 Tay đã xiết lại, Khang từ từ quay mặt nhìn Băng, cơn giận đã lên đến cổ rồi, Khang khó mà nén xuống được.
– Cô… có gì để nói không?
– Cậu cả! Xin lỗi, nhưng em không thể kìm chế nổi -Giọng quản lí tỉnh bơ, nhưng Khang đang hoàn toàn chú mục vào Băng. Nhỏ vẫn ngày càng lạnh, đã biết bị giăng bẫy nhưng nhỏ chẳng có ý định thanh minh. Nhỏ thấy lạnh, vậy thôi.
Khang xô ầm Băng vào tường, 2 tay ghì lấy vai nhỏ.
– Cô không còn gì để nói phải không? Vì cô đã bị vạch mặt 1 cách trắng trợn phải không? – Khang nhìn Băng bằng đôi mắt đầy căm phẫn và giọng gần như rít lên – Cô vẫn vậy, như không có chuyện gì … cô không hề sợ tôi??
Khang vừa nói ra được cái sự thật đau lòng ấy, cậu đã không muốn tin, nhưng quá khó! Tất cả những gì cậu thấy trong đoạn phim là người con gái của cậu lên giường thằng đàn ông khác mà bày tỏ ham muốn 1 cách nhiệt tình, sao với cậu nhỏ chưa từng làm?
2 tay Khang ghì mạnh hơn:
– Cô là loại đàn bà đó! Sự thực thì cô cũng chỉ là loại đàn bà đó thôi! Tôi đã nghĩ cô không như loại gái tôi mang về qua đêm vì cô không chịu phục tùng tôi dù 1 giây. Nhưng tôi nhầm! Cô chỉ giả vờ thanh cao! Phải! Cô đeo bộ mặt thiên thần! Và cô còn trơ trẽn hơn tất cả loại gái tôi đã qua đêm!!
Giờ thì Băng thấy có vẻ nghiêm trọng rồi! Gì mà Khang lại nói nhỏ giả vờ thanh cao, trở trẽn hơn người ta chứ? Băng đâu có quan tâm chuyện đó, nhỏ chỉ đang thấy lạnh thôi!
– Không phải! – NHỏ thanh minh 1 câu… quá dễ nghe!
– Im đi! – Khang hét lên – Chuyện quá rõ rồi! Giờ thì tôi không muốn nghe cô nói thêm 1 lời nào nữa!
Khang bỏ tay khỏi Băng, mắt vẫn nhìn xoáy vào Băng cái nhìn giận dữ và đáng sợ. Máu cậu như đang sôi sùng sục.
– Tệ thật! Vì tôi đã bị lừa! – Cậu chợt cười – Người con gái của tôi sao? Loại như cô? Vạn lần không xứng!!!
Khang giằn giọng, rồi quay người …
– Đừng có để tôi thấy mặt cô thêm lần nữa!
Khang bỏ đi khi nỗi tức giận vẫn chưa nguôi.
-Cậu chủ? Vậy xử cô ta sao? -Thụy An gọi với theo
– Tùy các người! – Khang lầm bầm và vẫn bước
An liếc nhìn tay quản lí, mỉm cười. Còn Băng lúc này, nhỏ thấy muốn giải thích cho Khang, vì cần về phòng cậu để sưởi ấm hơn là sợ cậu hiểu nhầm.
– Chấn… – Nhưng Băng vừa mở miệng thì chịu ngay 1 cái tát từ cô quản gia.
Chát!!!
– Cô muốn nói gì với cậu chủ sao? Cô nghĩ cậu chủ sẽ tin cô? Loại con gái như cô không ai tin đâu!
Tay quản lí từ trong phòng bước ra, đang mặc lại áo:
– Giờ thì cô muốn xử sao?
Chẳng phải cậu cả không muốn nhìn thấy mặt cô ta nữa sao? Tôi sẽ tự tay trừ khử con hồ ly! – An nhìn lại Băng – Nhưng trước đó để tôi hả giận đã!!
– Để con gái các cô làm mafia chắc thế giới sẽ loạn hơn đấy!
An hơi mỉm cười. Còn Băng thì giờ đã hiểu hết hậu quả mình gây ra khi đến phòng tay quản lí, 1 cái bẫy hoàn hảo! Nhưng giờ điều nhỏ cần là chỗ nào đó ấm đề qua đêm đã. Băng định quay người bước đi nhưng
bị 1 bàn tay túm lấy tóc giật lại. An trận Băng vào tường:
-Cô định đi đâu? Cô trốn không nổi đâu! Hay định tìm cậu 2 giúp đỡ? (hì) Rồi cậu 2 cũng sẽ biết bộ mặt thật của cô khi xem đoạn băng ấy. Giờ thì tốt rồi, tôi muốn công khai cho cô 1 trận!
Một tay vẫn túm tóc Băng nhấn vào tường, 1 tay giơ cao, và An tát cho Băng 3 phát liên tiếp. Đầu Băng choáng váng….
– Ba cái này, 1 dành cho cậu 3, 1 dành cho chị Như và 1 dành cho chị Yến. Cả 3 đều vì cô mà chết! Chỉ có 3 cái tát có lẽ chẳng nhằm nhò gì với 3 mạng người!
Băng định thần lại, xiết chặt răng để chúng không va lập cập vào nhau vì lạnh. Nhỏ nhìn Thụy An, không tức giận vì An đã lập ra 1 kế hoạch hại nhỏ, nhỏ buồn hơn là giận.
– Dù có giết chết cô, họ cũng không sống lại và cô cũng không trả hết tội đã gây ra đâu – Giọng An vẫn rít lên, nhỏ đẩy mặt lại sát mặt Băng- Sao cô nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Cô nghĩ tôi sẽ thấy thương hại cô sao? Không đâu! Mỗi lần thấy cô, tôi lại muốn cầm lưỡi dao rạch hàng trăm nhát trên khuôn mặt xinh đẹp này. Tôi muốn máu cô phải lênh láng xuống sàn, muốn cô chết không toàn thây! Như cách mà cậu 3, chị Yến và chị Như phải chết!!
Bàn tay An nắm chặt lại, nỗi hận dâng lên trong nhỏ.
– Muốn … tôi chết? -Băng cố nói từng chữ để giọng nhỏ không run lên, da nhỏ đã tím tái vì lạnh. Vài phút nữa sẽ bắt đầu khó thở. Nhỏ vẫn trân trân nhìn An
– Bây giờ cô mới hiểu điều đó sao? Tôi muốn chính tay mình lấy mạng cô! Để cô không reo rắc thêm tại họa nữa!
– Đừng… có ngày sẽ hối hận…
Giọng Băng vẫn phát ra nhẹ nhàng nhất có thể, và Bănh nhìn An, cái nhìn như van nài, như không muốn An làm 1 chuyện mà tội lỗi là quá nhiều… Nhưng sao An phải hối hận khi An hận Băng tột cùng? AN chợt cười lớn:
– Cô.. cô bảo sao?? Hối hận? Tôi chỉ hối hận vì không thể giết cô hàng trăm lần thôi! – An bỗng kéo mạnh Băng, xô ầm Băng xuống sàn
An nghiến răng, ánh nhìn muốn bốc hỏa:
– Các chị! Có phải ghét nó lắm không? Vậy trước khi em cho nó gặp Tử Thần, các chị muốn làm gì tùy thích!!
Băng nằm dưới sàn, thấy cơ thể lạnh buốt, đầu óc choáng váng… Nhỏ ngất đi khi cảm thấy rất nhiều bàn chân đạp vào mình cùng những lời chưi? rủa.
– Nó lại giả vờ đấy! nó giỏi giả vờ lắm!
– Giờ cậu cả cũng đuổi cổ nó rồi!! Đáng đời! Đáng đời!!
– Loại con gái không ra gì ! Chết đi! Chết đi này!
Đám giúp việc vẫn xúm lại đạp vào Băng, họ không biết nhỏ đã ngất và chẳng cảm thây gì
– Có thấy anh Phong đâu không? Mọi người đang làm gì ở đây vậy??
Đám giúp việc dừng lại, quay ra nhìn Yến Chi. Tay quản lí đang quay mặt đi, không nhìn cô gái kia bị hành hạ cũng quay lại:
– Cô chủ – Wind lên tiếng -Từ sáng tới giờ tôi cũng không gặp cậu hai!
– Cô ấy ngất rồi, mọi người làm gì vậy hả? – Chi đã để ý thấy Băng nằm dưới sàn, mặt mũi nhợt nhạt tím tái – Anh Khang đâu? Nếu anh Khang biết sẽ lớn chuyện đấy. Thôi ngay đi!
– Cô chủ nhầm rồi, là cậu cả bảo chúng tôi xử cô ta đấy!
– Anh Khang bảo? -Chi nhìn quản gia – Đã có chuyện gì?
– Không sao! Chỉ là cậu cả biết bộ mặt thật của cô ta thôi. Cậu cả không muốn nhìn thấy mặt nó nữa, chúng tôi chỉ làm theo mệnh lệnh, cô chủ không nên xen vào!
Chi dù không thích Băng cho lắm, nhỏ cũng không muốn hại ai. Nhỏ liếc tay quản lí, hắn gật nhẹ ra hiệu.
– Tôi sẽ không xen vào chuyện của anh Khang!
An mỉm cười, nhỏ đang rút trong túi ra 1 con dao găm.
– Không xen vào, nhưng cô chủ có thể nán lại xem cô ta chết thế nào đấy! Tôi nói rồi, nếu còn sống, cô ta sẽ sớm tranh giành cậu 2 với cô chủ thôi!
An tiến lại phía Băng, mũi dao chĩa xuống đất, sắc nhọn. Đám giúp việc tản ra…
- Cô … định làm gì? – Chi nhìn con dao trên tay An.
– Rạch vài đường trên mặt, trên bụng.. sẽ không chết ngay đâu. Khi tỉnh lại, cô ta sẽ đau đớn cho đến chết!
– Không chết vì đau mà vì chạm giới hạn: co giật và chết! – Tay quản lí lên tiếng đính chính – 1 cái chết không dễ dàng chút nào.
An đang ngồi xuống, mũi dao hướng thẳng vào mặt Băng. Chi quay đi
– Tôi không thích cảm giác mạnh, và đang có việc cần làm.
Chi bước đi, cùng lúc… An chạm mũi dao vào mắt Băng, vài tiếng cười thích thú từ cổ họng đám giúp việc …- Anh Phong??
Chap 45 (còn nữa)
Chi bước đi, cùng lúc… An chạm mũi dao vào mắt Băng, vài tiếng cười thích thú từ cổ họng đám giúp việc …
– Anh Phong??
An nâng lưỡi dao lên khi vừa nghe giọng Chi. Đám giúp việc cùng cúi đầu:
– Cậu hai!
Cô quản gia lập tức đứng dậy, xoay lưỡi dao nhét vào tay áo, không nên sơ sẩy bất kì hành động nào. Dù vậy, An cũng không hề lo lắng vì nghĩ Phong sẽ chẳng quan tâm Băng bị làm sao.
Ngược lại, cả Chi và tay quản lí đều thất thần.
-Từ phía xa, Phong đã tiến lại, thấy trước mặt khá nhiều người . Nhưng Yến Chi chặn đường:
– Anh đã đi đâu vậy? Anh ăn tối chưa?
Phong không quan tâm và
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




