watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:15 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10875 Lượt

Khang sẽ chết chỉ sau 30s
– Ngài Uyliam – Giọng Khang hạ xuống lịch sự hơn – Thế này thì hơi quá đáng rồi!
– Anh Davinci, bình tĩnh có gì nói chuyện đã, em xin anh đấy.
Yến Chi cố nài nỉ nhưng Davinci chẳng có vẻ gì là sẽ bỏ qua cả, tay hắn từ từ hạ xuống nhưng ngón tay vẫn ghì lấy cò súng
– Gì mà nghiêm trọng thế – GIọng hắn giễu cợt – Tôi chỉ định thử dùng món quà cha cậu tặng tôi thôi. Có thể không nhỉ? Dù họng súng chĩa về phía nào thì con mồi cũng sẽ chết??
Mọi người trong căn phòng gần như nghẹt thở khi hắn giơ khẩu súng lên trước mặt, ngón tay mân mê trên cò súng
– Thử nhé! – Ngón tay hắn bỗng ghì chặt hơn lấy cò và bắt đầu kéo… Cơ thể Chấn Khang căng cứng!
– Đếm cùng nào… 1…
– Anh Davinci!
– Ngày Uyliam!- Giọng Chi và tay quản lí cùng cất lên thảng thốt
– 2… 2 rưỡi… – Davinci nhếch mép cười – 3!!!
Và…
– Khoan đã! – Phá vỡ bầu không khí tưởng như ngạt thở là 1 giọng nói nhẹ như sương. Ngón tay Davinci khựng lại! Đôi chân trần đang tiến vào… Đám đàn em của Khang tản ra nhường đường, chúng cũng đang mở căng mắt nhìn…
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về… phía Băng! Còn tên Davinci, khi võng mạc vừa đủ thời gian in lên hình ảnh 1 cô gái tóc thật dài, cơ thể mảnh mai trong chiếc váy lụa trắng… còn khuôn mặt với đôi mắt trong veo ấy thì…
Là Thiên Thần mắt nâu!!!
Toàn bộ thần kinh của Davinci dường như tê liệt hoàn toàn. Hắn đứng yên như bất động, như chết sững! Mắt hắn không chớp mà chỉ trân trân nhìn cô gái ấy đang tiến lại gần hắn, gần hơn…
Căn phòng im phăng phắc. Băng giờ đã đứng ngay trước mặt Davinci! Hắn vẫn chưa thể nhúc nhích, chưa thể chớp mắt, và còn chưa dám thở. Tim và tứ chi đang cương cứng lại của Davinci bỗng mềm nhũn và như tan thành nước khi giọng nói trong trẻo ấy lại cất lên
– Không phải trò chơi đâu… nguy hiểm đấy!
Một bàn tay Băng giơ lên và ngửa ra trước mặt Davinci. Như bị thôi miên, hắn từ từ đặt khẩu súng lên tay Băng không suy nghĩ dù mắt vẫn không dời khỏi khuôn mặt ấy. Ngón tay Băng lần lên mình khẩu súng.
– Đã lên đạn… thì mục tiêu sẽ chết? – Băng khẽ lắc đầu, tự trả lời cho câu hỏi của mình. Ngón tay nhỏ nhấn nhẹ lên 1 thanh kim loại mỏng trên mình khẩu K300, nó lập tức bật ra như 1 cánh cửa. Nhỏ tiếp tục thò tay vào, lôi lên 1 bảng điện tử nhỏ xíu bằng ngón tay, rồi giật mạnh ra cho sợi dây nối với nó bị đứt. Băng buông tay, cả khẩu súng và bảng điện từ rơi xuống sàn
Khang giờ mới thở phào, dù không hiểu tại sao Băng biết rõ thiết kế của K300 đến vậy. Nhỏ vừa phá hỏng bộ phận cảm ứng trên bảng điện tử, tức là việc định dạng mục tiêu đã được xóa bỏ.
Davinci vẫn hồn bay phách lạc, không cách nào để bình thường lại.
– Khi tỉnh dậy… quên hết đi nhé! – Giọng Băng vừa dứt, tay quản lí của Khang đã ở sau Davinci và cho hắn một nhát vào sau gáy. Chưa kịp hiểu gì hắn đã ngã xuống và ngất đi. Không biết sau khi tỉnh lại, hắn sẽ phải điều trị tâm lý thêm mấy tháng nữa. Vài tên đàn em của Khang lại khiêng hắn đi.
Khang đã đến been cạnh Băng, ôm lấy nhỏ từ đằng sau.
– Em giỏi lắm… em đã cứu mạng ta đấy.
Băng xoay người, dựa vào Khang, trở lại trạng thái mỏi mệt
– Sáng giờ vẫn chưa chịu ăn gì mà, sẽ phải chuyền nữa đấy!
Băng khẽ lắm đầu.
– Chỉ muốn ngủ thôi… Chấn Khang!
Khang nhìn ra ngoài cửa
– Ta biết rồi, chờ ta dặn quản lí vài điều rồi sẽ đưa em về phòng nhé.- Khang kéo Băng ra, quệt nhẹ tay lên má nhỏ
– Một phút thôi, đứng yên đây chờ ta!
Khang rời khỏi, Băng cố đứng vững lại vì hơi choáng. Nhưng chỉ 1 phút thôi mà, nhỏ chịu được. Nhỏ cũng chẳng để ý Thụy An và vài cô giúp việc nữa vừa vào dọn bàn nước, chẳng thấy ánh mắt khó chịu của Yến Chi dành cho nhỏ.
Chi nhìn Băng, không thể kìm nén nổi sự ghen tuông và giận dữ trong lòng… “Cô đã có anh Khang, sao còn khiến anh Phong đau khổ? Anh Phong ngay từ đầu đã là của tôi! Vì cô mà tôi mới bị anh ấy ruồng bỏ… Phải! Vì cô!” Trong 1 giây, lòng Chi bùng lên nỗi phẫn uất tột cùng. Nhỏ nghĩ đến Phong, người đàn ông nhỏ yêu rất nhiều, đã thuộc về nhỏ và cuối cùng nhỏ vẫn chẳng thể giữ được . Tất cả chỉ bởi sự tồn tại của Băng! Khoảng khắc không lý chí ấy, Chi chợt thấy… khẩu K300 nằm yên vị dưới sàn! Và rõ ràng là nó còn đạn!
… Chi cúi ng định nhặt khẩu súng lên, nhưng 1 bàn tay khác nhanh hơn đã túm lấy trước. Chi ngước lên, là Thụy An!
– Cô chủ không phiền… nếu tự tay tôi làm?
– Nhưng cô…
– Chỉ cần cô chủ giúp tôi thoát tội!
Một giao kèo chớp nhoáng được thiết lập sau cái gật đầu nhẹ của Yến Chi. An đứng thẳng người, giơ khẩu súng chĩa về phía Băng! K300 mất đi khả năng cảm ứng nhưng vẫn có thể sử dụng như 1 khẩu thường, với đạn là chất kịch độc M1xx. Phải ra tay trước khi mấy cô giúp việc kia để ý, trước khi Chấn Khang quay lại. Đạn đã lên rồi, ngón tay An đang ghì lấy cò súng. Và Băng bất giác quay người lại, nhỏ nhận ra 1 họng súng đang hướng về phía mình. Mắt nhỏ nhìn được thẳng vào họng súng! Và nhỏ cũng vừa kịp nhận ra người cầm K300 định gọi Thần Chết đến là An thì… thì…
Từ họng K300, 1 mảnh kim lao ra… xé không khí… bay tới…
Dĩ nhiên chỉ trong 1 phần nghìn của giây….

Ngoài cửa phòng 22
– Rồi cho hắn 1 liều kích thích,lúc tỉnh hắn sẽ nghĩ mình mơ đấy! (hì) tên Davinci này …
– Á..á….á á….á………
Tiếng thét lên đau đớn chắn ngang giọng Khang. Đôi đồng từ của cậu giãn rộng ,cậu đã nhận ra là tiếng ai!
Khang quay người, lao vào trong…
Khựng lại ở cửa, Khang nhìn thấy 1 cảnh tượng kinh hoàng….
Người con gái của cậu ngã phịch xuống sàn … 2 cánh tay run lẩy bẩy ôm chặt lấy khuôn mặt. Chân Khang bước tới gần, ngày càng gần hơn… Và cậu càng nghe rõ những tiếng rên và tiếng nấc xé lòng từ cổ họng Băng. Cậu nhận ra trên 2 bàn tay ôm lấy khuôn mặt đang lắc quầy quậy ấy… máu rỉ ra từ những kẻ ngón tay…
Nhanh như chớp, Khang đã ngồi xuống bên Băng, lo lắng và hoảng hốt…
– Em… em làm sao… – Bàn tay Khang chạm nhẹ vào Băng mà cứ cứng đơ lại, cậu thấy ngạt thở khi nghe tiếng khóc nấc lên của người con gái ấy. Nhỏ đã cố chịu đựng nhưng không thể vì quá đau đớn…
– Xin… xin em… đừng vậy nữa – Giọng Khang lạc hẳn đi. Cậu quá mất bình tĩnh để nghĩ ra hướng giải quyết. Máu đang chảy nhầy nhụa 2 bàn tay Băng. Tay quản lí đứng ngay cạnh Khang, hắn đang gọi bác sĩ
– Cậu chủ! Bế cô ấy về phòng, không được mất bình tĩnh!
Nhưng Khang cảm thấy như chính mình đang đau tột cùng vậy, cậu vẫn không thể giữ cho tay khỏi run lên khi bế Băng dậy.
Trước khi rời đi, tay quản lí nhìn đám người có mặt trong phòng. Quản gia, Yến Chi và đám giúp việc đứng bàng hoàng 1 góc, không ai có vẻ gì là vừa gây ra tội tày đình

… phòng 101
Băng vừa chìm vào vô thức do thuốc gây mê, thuốc giảm đau đã ngấm nên nhỏ không còn kêu rên nữa.
Vị bác sĩ và người cộng sự bắt đầu vào việc. Ở 1 chỗ gần chiếc giường, Khang đứng lặng đi, khó thở khi nhìn người con gái của cậu trên giường. Khắp ng, váy, tay, mặt, cổ, tóc của nhỏ đều dính máu. Máu rỉ ra từ vết thương duy nhất: trong mắt trái của Băng! Đôi mắt đã thâm quầng đi…
Tay quản lí tiến lại đưa cho Khang liều thuốc giảm căng thẳng. Khang vẫn như kẻ mất hồn chỉ chú mục vào Băng.

15p sau
– Cô bé bị 1 mảnh kim (bằng cách nào đó) ghim vào mắt trái. Mảnh kim có độc!
Tim Khang xiết lại
– Phải cứu cô ấy! bằng mọi giá! Tôi xin bà!
– Tôi đã dùng thuốc ngăn cho chất độc lan đi, không đủ thời gian đến bệnh viện đâu, tôi sẽ phẫu thuật lấy chiếc kim ra. Nhưng tôi không chắc về mức độ nguy hiểm của ca phẫu thuật
– Chỉ cần cứu được cô ấy thôi!
– Giờ cậu cần phải ra ngoài.
Tay quản lí kéo Khang đi, mắt cậu vẫn không rời khỏi chiếc giường cho đến khi ra được phòng ngoài
– Cậu chủ, phải bình tĩnh vào lúc này!
– Mạnh kim sao – khang lẩm bẩm – Không lẽ… là K300?
– Không thể! Nếu là K300 với chất độc M1xx thì cô ấy đã chết từ lâu rồi!
– Nhưng khẩu ta làm cho cha, sau cái chết của Chấn Nam , ta đã thay đạn khẩu súng đó, túyt đạn chỉ được ngâm vào chất độc thường!
Liều thuốc giảm căng thẳng phát huy tác dụng, Khang bắt đầu tỉnh táo hơn
– Kẻ khốn kiếp nào .. là kẻ khốn kiếp nào đã làm chuyện đó…
Khang lại nổi khùng lên định lao đi nhưg tay quản lí kịp ngăn lại
– Cậu chủ! Việc quan trọng giờ là cô gái ấy!
Khang quỳ phịch xuống sàn
– Không! Là tại ta! Ta đã hại em – Câu ôm chặt lấy đầu – Ta đã hại em… nhẽ ra không nên để em ở đó 1 mình. Nhẽ ra không nên xích mích với Davinci! Không! Nhẽ ra không nên chế tạo thứ vũ khí ngu xuẩn ấy…. Là ta hại em!!!
Khuôn mặt Khang vô cùng đau đơn. Cậu thấy hận bản thân mình, cậu không biết sẽ phải sống sao nếu Băng không được cứu…

1h sau
– Cậu chủ! Họ ra rồi!
Khang lao đến.
– Cô ấy sao rồi? Sao rồi??
– Câu phải bình tĩnh nghe tôi nói, hết sức bình tĩnh! Tôi đã lấy được mảnh kim ra. Nhưng chất độc đã hủy hoại mắt trái cô bé! Bên mắt sẽ không thể thấy gì nữa!
Tay chân Khang như rụng rời..
– Khi tỉnh dậy, thuốc giảm đau hết, cô bé sẽ đau đớn

Trang: [<] 1, 82, 83, [84] ,85,86 ,97 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT