watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:15 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10837 Lượt

Chi vẫn túm tay Phong kéo đi trên hành lang. Bỗng, Phong dừng lại và giằng tay mình ra.
– Đủ rồi!
Chi quay lại…
– Anh cần về phòng, bác sĩ sẽ đến nhanh thôi… Anh đừng nói thêm gì cả, mất quá nhiều máu rồi.
Phong quay mặt đi, mặt cậu đã nhợt nhạt, môi trắng bệch ra và khô lại. Quả thật Phong thấy kiệt sức và muốn ngã quỵ xuống… Vết thương của cậu vẫn hở miệng, chưa thể cầm máu.
– Không cần cô lo!
– Anh đừng ngoan cố nữa! Anh cứ thế này, em chỉ buồn hơn thôi. Em đã muốn hận anh, muốn anh phải chịu trừng phạt vì đối xử tệ với em… Nhưng… em lại không thể! – Chi đưa tay lên khẽ lau vết máu trên mặt Phong. – Anh đau… em cũng đau lắm… anh biết không?
Phặc! Tay Chi bị Phong hất ra một cách thô bạo, cậu nói bằng cổ họng khô khốc và chẳng còn sức lực.
– Biến đi!! tôi không muốn thấy cô nữa!
– Anh Phong… – Mắt Chi đã ướt nước.
– Biến đi! – Phong rít lên!
Chi không thể nói gì hơn, nhỏ ôm mặt chạy đi, nhỏ biết nếu không chịu rời xa Phong thì sẽ có ngày bị ruồng rẫy thế này.
Phong lảo đảo rồi dựa phịch vào tường, vết thương làm mọi cử động của cậu đều đau đớn, cậu bám lấy tường, cố lê chân bước… Sự thực thì Phong không ghét Yến Chi đến thế, nhưng cậu không muốn có người vì cậu mà đau khổ. Phong hiểu cảm giác rất yêu một người mà không được người đó đáp lại sẽ thế nào.
Tay quản lí đã kịp chạy đến đỡ Phong.
– Em sẽ đưa cậu chủ đến phòng bệnh!

…..
– Bỏ ra! – Băng cố giằng tay mình ra khỏi tay Yến Chi. Nhỏ không hiểu vì sao mình đang ngủ mà Chi từ đâu xuất hiện lỗi nhỏ dậy rồi kéo đi xềnh xệch. Chi đã dừng lại, quay phắt nhìn Băng, kì thực Chi chẳng ưa gì khuôn mặt Băng cả. Băng suýt đứng không vững, đầu choáng váng và mắt hoa lên.
– Sao chứ? – Giọng nhỏ cao vút và có phần khó chịu.
– Không phải lúc giải thích! Anh Phong cần cô lúc này!
Và Băng chưa kịp hiểu Chi nói gì, cái “anh Phong” đó là ai thì đã lại bị lôi xềnh xệch đi.
…. Phòng chữa bệnh của Chấn Nam.
– Vết thương này không lớn lắm! Nhưng hai phát đạn thì sâu đấy! – Tay quản lí cắt chỉ, bỏ kim khâu lên khay đựng trên gường. Hắn vừa khâu vết thương trên đầu Phong lại, giờ đến vết thương ở vai, nó vẫn chưa chịu ngậm miệng.
Phong ngồi dưới đất, dựa vào thành giường bệnh, cơ thể rã dời và vai phải đau đến buốt vào tim gan… Tay quản lí dùng kéo cắt toạc áo sơ-mi của Phong ra, để lộ bộ ngực vạm vỡ với những vết máu bê bết và mọt vết đạn sâu hoắn ở trên vai.
– Cậu chủ mất nhiều máu quá! Em sợ lấy viên đạn ra sẽ không chịu được.
Phong dựa đầu vào thành giường, mắt nhắm nghiền, mồ hôi túa ra ướt rượt trên khuôn mặt vừa được lau máu.
– Không sao! Lấy đi!
– Đợi thuốc giảm đau ngấm đã!
– Chết tiệt! – Phong mở mắt, với người lấy lọ cồn đã mở nắp, mỗi lần cử động, vết thương lại nhói lên…. một viên đạn đã chạm tới xương vai. Phong nghiến chặt răng… rồi dốc lọ cồn đổ vào vai phải, cồn rửa chỗ vết thương máu đã thâm lại. Phong vẫn cố nghiến chặt răng để không một tiếng kêu nào phát ra, cậu vứt lọ cồn xuống đất, mặt cúi gằm, thở hổn hển.
– Làm đi! – Một mệnh lệnh đầy quyền lực. Tay quản lí buộc phải cầm con dao trong khay ngập cồn sát trùng và một chiếc panh lên. Mũi dao chạm vào vết thương, Phong quay đi, nhắm nghiền mắt.
Tay quản lí cố giữ bình tĩnh, bắt đầu nhấm mũi dao xuống và… rạch một đường… máu lại túa ra. Hắn dùng panh chọc vào vết thương tìm viên đạn, hắn vẫn cố gắng để tay không run lên…
Keng…
Cuối cùng thì viên đạn thứ nhất cũng được lôi ra và thả vào khay trống. Tay quản lí toát hết mồ hôi… Hắn nhìn cậu chủ, mặt Phong càng trắng bệch ra và đầy mồ hôi. Hắn phải tiếp tục vì còn một viên đạn, viên đạn này rất sâu đã chạm tới xương vai.
– Cậu chủ chịu nổi không?
– Tiếp đi! – Giọng Phong đã nhỏ lại vì kiệt sức.
Bỗng!
Cảnh cửa chính bị đẩy nhẹ… một đôi chân đang tiến vào.
Tay quản lí quay phắt lại nhìn, tay chạm vào súng trong áo để cảnh giác. Nhưng hắn lập tức bình tĩnh lại, vì người bước vào… là Băng. Nhỏ chậm rãi bước tới, môi đang mấp máy: “Anh Phong?… Anh Phong??… Anh Phong???”
Phong cố ngẩng đầu lên, đôi mắt từ từ mở ra, dẫu chỉ nhìn được một bên, Phong vẫn nhanh chóng nhận ra ai đang bước tới.
– Sao mày dám… – Ánh mắt sắc ngọt nhìn về phía tay quản lí.
– Cậu chủ! Không phải em! Từ chỗ ông chủ, em không về phòng cậu!
Phong thở hắt ra, quay lại nhìn Băng, cậu cố nói bằng giọng yếu ớt và khô khốc.
– Đừng… em đừng tới đây…
Nhưng Băng đã ngồi xuống ngay cạnh Phong, nhỏ bao giờ chẳng thích không nghe lời người khác. Phong quau mặt đi.
– Đừng. Tránh xa tôi ra… đừng chạm vào tôi… xin em!
Nhưng tay Băng vẫn đưa lên, nhỏ định chạm vào Phong… Bỗng, tay nhỏ bị gạt phắt ra bởi tay người quản lí.
– Cô tránh ra! Cậu chủ đã nói đừng có chạm vào! Cô làm cậu chủ đủ khổ rồi… cô có biết vì cô…
– Câm miệng!- Phong rít lên trong cổ họng, như toàn bộ sức lực cậu đã trút hết vào đó. Tay quản lí khó chịu nhưng cũng phải im bặt…
– Em có thể… ra ngoài không… đừng nhìn tôi lúc này…
– Tốt nhất cô nên ra ngoài, tôi còn phải giúp cậu chủ! – Giọng tay quản lí đã nhẹ nhàng hơn. Không biết sao Băng bỗng thấy mình nên tránh ra vì chẳng giúp được gì… nhưng nhỏ chỉ xê ra một chút.
Vết thương vẫn rỉ máu. Tay quản lí lại cầm panh và dao lên. Hắn hít một hơi sâu lấy bình tĩnh rồi lại nhấn mũi dao xuống, mũi panh theo mũi dao tìm viên đạn. Phong vẫn cắn chặt hai hàm răng.
– Không được! – Tay quản lí giật giọng, hắn đã nâng dao và panh lên, trông vẻ mặt khá căng thẳng. – Viên đạn sâu quá, em không tìm được…. Không được! Cậu chủ sẽ không chịu nổi đâu…
Hắn quay ra lục hộp thuốc một cách vội vã.
– Điên mất! Hết giảm đau rồi! Cậu chủ, không

lấy ra được đâu. Cậu cần đến bệnh viện!
Phong cố sức lắc đầu nhè nhẹ.
– Làm tiếp đi…
– Không được đâu… ở đây vừa hết máu dự trữ vừa hết thuốc giảm đau, tiếp tục tìm viên đạn thì sẽ nguy hiểm tính mạng đấy.
– Làm đi! – Lần này không phải Phong ra lệnh mà là giọng Băng vang lên. – Di chuyển chỉ mất máu nhiều hơn thôi!
– Cô… Cô điên sao? Hết giảm đau rồi, làm sao cậu chỉ chịu được?
– Chần chừ càng nguy hiểm!
– Chịu được…- Phong lại cố nói. – Làm đi! – Cậu không đủ sức dằn giọng để ra lệnh nữa, cậu muốn ngất vì kiệt sức.
Tay quản lí không còn cách nào khác, đành cầm lại con dao… hắn nuốt khan, phải rạch sâu nữa thì mới có cơ may thấy viên đạn, có khi phải chạm tới xương.
Tay hắn run lên, mũi dao tiếp tục nhấn xuống, mặt hắn căng thẳng vô cùng. Sắp chạm tới xương rồi mà đầu panh vẫn chưa tìm thấy dấu tích viên đạn…
Người Phong run lên bần bật… đã cố nghiến chặt răng nhưng vài tiếng rên trong cổ họng vẫn thỉnh thoảng phát ra…
– Không được! Không tìm thấy! Không chịu nỗi đâu…
Đầu panh vẫn ngập trong mảng thịt đầy máu… Cơ thể Phong căng lên, sắp chạm tới giới hạn của sức chịu đựng. mặt cậu đã lộ rõ vẻ đau đớn không kìm chế nổi… Và…. Bỗng…
Một bàn tay dịu dàng, nhẹ nhàng xiết lấy một bàn tay Phong… như có một luồng điện nhẹ chạy dọc lên, đến đâu nó làm cơn đau vơi đi đến đấy… Rồi một giọng nói trong trẻo vang bên tai Phong… cùng mùi hương dìu dịu bay qua cánh mũi.
– Chút nữa thôi… Không sao đâu…
Tay quản lí nâng chiếc panh lên:
– Thấy… thấy rồi…

….
Vết thương được băng lại cẩn thận, lúc này quản lí mới có thể thở phào.
– Cậu chủ nên nghỉ ngơi. Em sẽ đi lấy máu và thuốc giảm đau.
Hăn đứng dậy, nhưng trước khi ra khỏi phòng thì nghe một tiếng gọi làm hắn phải nhíu mày.
– Chấn Nam!
Phong từ từ ngẩng đầu dậy, quay sang nhìn Băng, cậu vừa trải qua một điều khủng khiếp.
– Ổn rồi… tôi không sao! – Phong lại từ từ nhìn xuống tay mình.
– Nhưng… em cứ để thế này… được không….
Tay Phong vẫn xiết chặt tay người con gái ấy….

Chap 52

- Cậu chủ nên nằm xuống nghỉ.
– Không sao.
Tay quản lí chọc mũi kim chuyền vào tay Phong, dán băng dính cố định lại. Rồi hắn chỉnh lại tốc độ của dịch chuyền
– May mà vẫn còn túi máu nhóm AB. Cậu chủ nên ăn nhiều để sớm hồi phục, nếu không em sẽ chuyền nước dinh dưỡng.
Tay quản lí bước tới bàn kính và trở lại giường Phong với khay đồ ăn nhẹ, nơi Phong đang ngồi dựa vào thành đầu giường.
– Ông chủ sẽ không để chuyện này qua dễ dàng đâu. Nếu cậu và ông chủ tiếp tục xung đột thì không biết sẽ xảy ra những chuyện gì. Nhưng hai tháng cuối năm này, có lẽ ông chủ rất bận. Lô phản ứng hạt nhân sẽ xuất xưởng vào giữa tháng 12, mà em nghe nói CIA đã đánh hơi tháy gì đó nên đang hoạt động tăng tốc.
Tay quản lí ngừng lại khi nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm sáng đèn.
– Nói cô ta đưa áo cho cậu chủ mà cô ta lại mang vào phòng tắm làm gì không biết.

Trang: [<] 1, 88, 89, [90] ,91,92 ,97 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT