watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2986 Lượt

lý thật.-tôi bực bội đáp
-Thấy chưa mình bảo mà đừng động vào Shin Hyun Woo của gia tộc họ Shin,vậy mà cậu cứ chạm vào.-Soo Jin nói
-Mình biết lỗi tại mình,tất cả tại mình bực thật,biết thế nghe lời mẹ vào trường Seo Yung được rồi.-tôi bắt đầu thấy hối hận khi cải mẹ đòi vào trường Yonsei này
-Haizz…không phải ai kìa đòi vào đây để gặp lại anh Dong Hwa sao?-Ji Ki bắt đầu điệp khúc
-Cũng phải anh Dong Hwa cũng không gặp mấy năm rồi không biết dạo này khõe không?-Soo Jin cũng hùa theo
-Này Lee Ji Ki,Jung Soo Jin,hai cậu chết với tớ bây giờ-tôi hăm he
-Có người thẹn quá hóa giận kìa.-Ji ki cười châm chọc
-Này cậu…cậu im chưa hả?-tôi bắt đầu quạu
-Je Jae,Ji Ki chỉ giỡn thôi mà.-Soo Jin giải hòa
-Mình xin lỗi.-tôi xìu giọng quả thật tôi không tài nào kìm chế bản thân mình khi nghe ba từ “Kang Dong Hwa” được
-Không mình phải xin lỗi mới đúng,tại mình.-Ji Ki hối lỗi nói
-Ừ mình hơi khó chịu,mình vào phòng y tế nha.-tôi cố nặn nụ cười rồi bước đi trước
-Chắc cậu ấy buồn lắm.-Soo Jin nhìn Ji Ki nói
-Ừm sao bấy nhiêu cũng không quên được.-Ji Ki thở dàiZing Blog

Tôi thất thỉu bước vào phòng y tế,tâm trạng tôi khá buồn đã thế trời lại đỗ mưa nữa,môi cơn mưa tôi đều nhớ đến anh ấy,nhớ nụ cười,khuôn mặt,lời nói dịu dàng,cử chỉ ấm áp,tất cả tôi đều nhớ hết.
-Cô ơi em hơi mệt cho em nằm một lát được không ạ?-tôi nhìn cô trực y tế nói
-Ừ em vào bên trong nằm nghĩ đi.-cô y tế mỉm cười đáp
-Dạ.-tôi đáp Vén nhẹ tấm mành che ngang,tôi hơi bất ngờ khi tên Shin Hyun Woo cũng nằm ngủ ngon lành ở đây.Tên xấu xa,tôi cho anh biết lễ độ.
-Cô ượn cây viết được không ạ?-tôi nhìn cô y tế hỏi
-Được nhưng em làm gì?-cô y tế thắc mắc
-Dạ em viết tí đồ.-tôi cười xuề xòa đáp
-Ừ,đây này.-cô y tế gật đầu cả tin đưa cây viết cho tôi
-Keke tôi cho anh biết thế nào là xấu mà còn chảnh.-tôi cầm cây viết cười gian tà
-Cho anh chết này,chết này.-tôi vẽ loạn xạ lên mặt tên xấu xa này
-Cho anh chừa.-tôi cười đắc ý với sản phẩm nóng hổi mới ra lò của mình
Nhìn thành quả của mình tôi không khỏi nhịn cười,cười đến lộn cả ruột lên,hai con mắt hắn bị tôi tô đen như con gấu trúc,má bên trái để chữ “tôi”,bên phải để chữ “điên” phía trên vẽ thêm hình con heo trông rất buồn cười.
-Hahaha…tức cười quá.-tôi cười điên cả người đến khi vỡ cả bụng ấy chứ.
-Cô ơi…cho em…xin viên thuốc hết cười đi.-tôi cố nén cười nói
-Hả?Sao cô không biết có thuốc đó thế?-cô y tế hơi đờ người hỏi
-Cô…cô tự vào xem đi.-tôi cười đến chảy cả nước mắt
Hơi thắc mắc cộng thêm tò mò,cô y tế bước vào chưa đầy năm giây tôi đã nghe tiếng cười vọng ra.
-Là…là em hả?-cô y tế cười nắc nẻ hỏi
-Dạ…tại anh ta cứ phá em.-tôi cười đáp
-Haha em làm cô cười vỡ bụng mất…lâu rồi không thấy ai làm thế với Hyun Woo.-cô y tế vẫn không ngưng cười
-Cô không la em sao?Dù gì anh ta cũng là chủ trường này mà.-tôi dè chừng hỏi
-Em yên tâm đi,cô từng là học sinh trường này,mới ra trường đã được vào đây làm giáo viên y tế,mấy trò quậy phá này cô cũng làm hoài.-cô y tế đáp
-Cô mới về sao?-tôi ngạc nhiên hỏi
-Ừ chắc cô hơn em có ba bốn tuổi chứ gì.-cô y tế đáp
-Cô còn trẻ thế?-tôi càng kinh ngạc thêm
-Suỵt nhỏ thôi cô khai báo tuổi là hai mươi lăm rồi,giữ bí mật nha.-cô y tế ra vẻ bí mật
-À ra thế.-tôi gật đầu hiểu rõ mọi chuyện
-Sau này kêu cô bằng chị được rồi,gọi bằng cô già lắm.-cô y tế nói
-Dạ.-tôi đáp
-Chị là Han Rae Ah,chào em.-cô y tế mỉm cười nói
-Em là Park Je Jae ạ,sau này mong cô giúp em nha.-tôi mỉm cười tinh nghịch
-Ok,sau này có gì cứ lại đây đi nhưng giờ mặt của Hyun Woo em định sao?-chị Rae Ah hơi chập chừng hỏi
-Hay cứ để cậu ta trang điểm một ngày đi ạ.-tôi cười đáp
-Ừ vậy em về lớp đi lát khi nào Hyun Woo tỉnh chị sẽ tìm cách để cậu ta biết.-chị Rae Ah mỉm cưởi dịu dàng
-Dạ vậy chào chị em về lớp.-tôi đáp rồi bước đi nhưng miệng thì cười toe toét,thù này cuối cùng cũng trả được,hahaha lại còn có thêm “người chị” nữa chứ
Quay vào lớp tôi cố nặn nụ cười cho Ji Ki và Soo Jin an tâm bởi lẽ tôi biết lúc đó mình đã rất quá đáng khi quát Ji Ki nhưng làm sao tôi có thể chịu nổi chứ,suốt bao năm qua tôi luôn chôn vùi nó mà.Sau một hồi lâu từ hướng phòng y tế tôi nghe một tiếng hét “thánh thót” của tên Hyun Woo
-CON NHỎ KIA…………
-Hahaha….-nghe thấy tôi không ngồi yên được mà phải cười,cười đến mức chảy ra cả nước mắt ấychứ,chắc hắn tức điên lên không biết lúc hắn giận ra sao khi thấy mặt hắn được tôi “trang điểm” hắn thích không?
Zing Blog

Ra về tôi đạp xe đi,nhưng luôn có cảm giác như thể có người theo dõi mình,ngó ngang ngó dọc chẳng thấy “bóng ma” nào nhưng tại sao tôi thấy khó chịu thế,có cảm giác như ai đó đi theo mình,chẳng lẽ là trộm hay là mấy tên đi “cưỡng hiếp” con gái.Nghĩ đến đây tôi liều mạng chạy,chạy hết mức có thể ấy chứ.
Nhưng tôi lại chực nhớ thằng em quí tử bảo tôi mua kem thế là đanh ghé vào tiệm kem mà mua “cả bao” dành cho tháng trời luôn.Chạy xe đi,tôi lại có cái cảm giác ấy,ai theo dõi tôi ư?Cũng đúng tôi xinh quá mà haha (~.~).Tấp xe vào nhà tôi lao ngay chạy vào,đóng cửa cái rầm,quăng đại “bao kem” vào tủ lạnh tôi chạy ngay lên phòng mặc ẹ tôi đang muốn hỏi tôi việc gì.
Trong khi đó ở bên ngoài nhà tôi,một tên áo đen sau khi thấy tôi vào nhà hắn lấy điện thoại ra alo cho ai đó mà gọi là “cậu chủ”.
-Alo,cậu chủ tôi đã tìm ra nhà của cô ta rồi.-hắn nói
[…Tốt,cứ điều tra hết cho tôi,tất cả người trong nhà cô ta…">-một giọng nói lạnh lùng vang lên phía đầu dây bên kia
-Vâng tôi biết rồi ạ.-hắn kính cẩn đáp
[…Nhớ đừng để con nhỏ nhà quê đó phát hiện,nếu không đừng trách tôi…">-người đầu dây đe dọa rồi cúp máy ngang
-Không biết ai mà thiếu gia quan tâm thế nhỉ?-hắn tò mò khó hiểu
Sau khi chạy trốn cái kẻ “nặc danh” kia,tôi phóng nhanh lên phòng ngay,có lẽ chỉ là tôi tự nghĩ thế thôi không có gì đâu,chắc thế.Mưa bắt đầu rơi.Tôi ngước nhìn bên ngoài từng hạt từng hạt một rơi xuống,những lúc mưa thế này tôi nhớ đến “anh ấy”,ngày chúng tôi gặp cũng vào một ngày mưa như thế này.
-Em nhớ anh lắm Kang Dong Hwa.-tôi thầm nói
_Cốc…cốc…cốc
-Heo,bà Park kêu xuống ăn cơm kìa.-thằng em tôi đứng ngoài nói
-Ra ngay. Tôi đáp rồi quẹt đi vài giọt nước mắt trên khóe mắt,nở một nụ cười rồi mới bước ra
Ba mẹ và em tôi đều biết rõ những ngày mưa thế này tôi hay buồn nên lúc nào cũng cố chọc tôi vui và hay làm món canh rong biển mà tôi thích,bởi lẽ họ cũng biết anh Dong Hwa.
-Bà Park hôm nay làm canh rong biển con thích nhất sao?-tôi cười nói
-Bà Park thấy lâu rồi chưa làm canh rong biển nên hôm nay làm.-mẹ tôi đáp
-Có cả kimbap với cơm trộn nữa,yêu bà Park ghê.-tôi ngồi vào bàn nói
-Có cả kim chi củ cải nữa đó.-thằng em tôi phóng ra ngồi nói
-Ax….chị không hiểu mày

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT