watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3492 Lượt

Hả?- Cô mở to mắt ngạc nhiên, chưa bao giờ hắn dịu dàng đến thế. Hải Yến chăm chú quan sát, hoàn toàn không có trong kịch bản. Hắn khẽ liếc “kẻ bên dưới” ý chỉ đừng nhiều chuyện, hắn đang tâm sự “mỏng”. Minh Minh vẫn chưa định thần được. Hắn đứng dậy bế cô lên ngay trong giờ học. Minh Minh định giãy giụa la ó thì hắn kê sát tai cô nói khẽ:” Đi lên sân thượng có phải khỏe hơn không? Thử chống đối xem!” Hắn rõ ràng là đang uy hiếp. Các thành viên trong lớp tập trung chú ý. Hải Yến khẽ hắng giọng, họ nhanh chóng thu ánh mắt tò mò thèm khát lại. Hắn đi ngang qua ông thầy, liếc mắt xuống cánh tay hắn và cái chân bị bong gân của Minh Minh. Tuyệt nhiên, hắn không nói gì.
Thả Minh Minh vào bóng mát của cây, hắn ngồi bên cạnh. Cô chép miệng, sao phải lên đây chứ? Hắn khẽ nhắm mắt dựa đầu vào vai cô:
– Ở lớp ồn quá!
Ồn sao? Ngoài tiếng giảng bài thì còn tiếng gì nữa đâu? Minh Minh đẩy đầu hắn ra, hôm kia do hắn bị sốt nên mới cho hắn dựa thôi, cái đồ dê cụ! Minh Minh không vui:
– Sao anh cứ phải dắt theo tôi chứ?
– Thích!
– Kệ anh!
“Gật đầu”.
– Cái đồ dở hơi, thần kinh, ba lơn bặm trợn.
– Im!
– Không im đó!
– Tôi hôn thì có trách!- Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh lùng nhưng đáy mắt vẫn có tia cười. Minh Minh im bật không nói nữa. Lúc nãy còn hiền dịu, giờ thì lại thế này, tên này bị lên cơn tùy lúc. Lúc này hắn mới dễ chịu hơn đôi chút. Hắn quyết định rồi, hắn vẫn là hắn, nếu bị Hải Yến giật dây kiểu này thì rất giống thằng ngốc, rất ngốc. Lỡ Minh Minh đồng ý quen hắn, hắn quay lại kiểu lạnh lùng thế này thì Minh Minh vẫn có thể đến với anh hắn. Hành động thì phải có “chất lượng”.
Hắn đứng dậy đi vào góc khuất của sân thượng lôi cây đàn guitar ra. Hắn gãy nhẹ cây đàn, Minh Minh ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Hắn mỉm cười mãn nguyện, chuyện là thế này. . .
Hắn vừa thức dậy, đi xuống bếp lấy ly nước uống. Quang Huy đang chỉnh dây đàn guitar. Vừa thấy hắn, ánh mắt anh lóe lên rồi nhanh chóng tĩnh mặc. Hắn cầm ly nước ngồi cạnh anh:
– Sao lại là đàn guitar?
– Anh muốn tập thêm loại đàn này, rất tiện dụng!- Anh cười, hắn cầm lấy vai anh nghĩ ngợi gì đó rồi bật cười:
– Cảm ơn kẻ địch! Anh đã gợi ý cho em biết Minh Minh thích chơi đàn guitar!
– Sao nào?- Anh nở nụ cười thú vị, cái thằng em này, không nên xem thường.
– Anh thích chơi vĩ cầm nhưng hình như 2 năm nay không động đến. Hôm nay lại bảo muốn tập guitar, quá dễ để nhận ra rồi!
Hắn giành lấy cây đàn trong lòng anh gãy mạnh 1 bài đắc thắng. Lúc hắn và anh còn học cấp 2, ba hắn cho 2 người chọn 1 loại nhạc cụ để chơi. Hắn chọn học guitar vì thời gian học ngắn lại dễ chơi. Còn anh thì thích vĩ cầm, về sau còn học thêm dương cầm. Là hắn có thần giao cách cảm hay là ông trời mỉm cười với hắn nhỉ?
****
Hắn quay sang hỏi cô:
– Muốn hát chút không?
– Hả? Tôi không biết hát!- Minh Minh lộ rõ niềm vui nhưng vẫn từ chối lời đề nghị. Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo, cô trợn mắt nhưng vẫn không gật đầu. Hắn nhếch mép:
– Có muốn tôi giao cô ra cho bọn trường Bình Phát không?
Minh Minh im lặng lắc đầu, nuốt nước mắt chảy vào tim. Hắn nở nụ cười khoái chí rồi gảy đàn bài “Cây đàn sinh viên”. Minh Minh chăm chú lắng nghe rồi cất giọng.
Thanh Tuấn: *Ngưng đàn* * Quay sang nhìn kiểu như muốn lạy vài cái*.
Minh Minh: Tiếp đi!
Hắn vừa nghe cô cất giọng, thức ăn ban sáng hắn vừa ăn muốn trào ra ngoài, thật sự là rất kinh khủng. Minh Minh nhận thức được việc đó nhưng lập tức mỉm cười mãn nguyện, ai bảo chơi ngu còn la làng. Hắn đành gảy đàn không lời, không dám tơ tưởng đến giọng hát “oanh vàng thỏ thẻ” đó nữa!
Minh Minh cười ha hả rồi lắc lư người theo điệu nhạc hắn đánh. Buổi học hôm nay bình yên trôi qua. . ./p
pChương 17: Kế hoạch gian nan. . .
– Á á á á á á á á á á á á á á á!- Tiếng la của ai mà thất thanh thế? Tôi ngẩng đầu lên nhìn, là hắn la.
……………………………………………………………………………………………….
Lúc đi xuống sân thượng, Minh Minh 1 mực không đồng ý hắn bế. Tên côn đồ đó tức giận,mặc kệ cô la ó, “thuận hắn thì sống, nghịch hắn thì chết!” Hắn bế Minh Minh lên nhìn cái tay vịn cầu thang trường, lâu lâu thì cũng phải có thêm phần kịch tính. Nghĩ là làm, hắn phòng lên thanh vịn trượt xuống dưới, Minh Minh mặt mũi xám ngoét la hét,không dám mở mắt ra mà ôm cứng cổ hắn, sai 1 ly thì hốt xác 2 đứa mất. Nghe tiếng la của Minh Minh, hắn thấy càng “kích thích” mà nhảy lên nhảy xuống.
Đến tầng 1 của trường, hắn ngạc nhiên khi thấy Minh Minh không nói gì. Ách, thì ra cô xỉu mất tiêu rồi. Hắn đặt cô lên chiếc giường y tế. Phòng y tế vắng vẻ, chỉ có mùi thuốc sát trùng như bệnh viện làm hắn nhức đầu. Vỗ vào má mãi mà Minh Minh chẳng có dấu hiệu tỉnh dậy,”càng nhắm chặt mắt hơn”. Ra tay nhẹ thì không tỉnh, ra tay mạnh thử xem sao. Nhưng hắn nghĩ đến chuyện vỗ thật mạnh vào má cô, cô không chịu nổi mà xuống Diêm Vương tìm người yêu là cái chắc!
– Tôi cho cô 3 giây để tỉnh lại! 1…2…
Minh Minh lập tức mở mắt ra, tim cô vẫn đang đánh lô tô trong bụng. Còn định giả vờ xỉu để ngủ luôn mà cái tên này lại giở thủ đoạn sở khanh. Minh Minh tức giận đấm vô mình hắn 1 cái:
– Sao ba mẹ anh lại đặt anh tên là Thanh Tuấn chứ? Đặt Thân Thú có phải giống hơn không?
Khuôn mặt nén cười của hắn ngay lập tức tối sầm tức giận. Hắn đưa ánh mắt lạnh nhìn Minh Minh, càng ngày càng cả gan, còn dám đổi cả tên hắn là Thân Thú? Được, để coi thế nào là thú!
– Á, Á đưa tôi đi đâu vậy?- Hắn vác cô lên vai, Minh Minh hoảng hốt vỗ bôm bốp vào vai hắn.
– Bọn trường Bình Phát!
– Đại ca Minh Đăng à, chẳng lẽ anh không xử lí nỗi người con gái bé bỏng như tôi? Còn phải nhờ vả đến kẻ địch! Thật là hèn hạ!
Trong cuộc đời đánh nhau của hắn, hắn ghét nhất là ai bảo hắn hèn hạ. Não hắn bị đĩa ăn lủng hết rồi sao mà lại đi thích con nhỏ miệng lưỡi có doa có búa này chứ? Hắn thả cô xuống nhìn cô nhếch mép:
– Sao cô lại thích chống đối tôi thế?
– Là anh khơi chuyện trước!- Cô chống nạnh cố rướn họng cãi lại.
– Nếu cô không phản đối thì tôi sẽ không dùng hạ sách!
– Sách gì thì kệ mẹ anh! I éo care. Tôi vào lớp!- Minh Minh xoay người đi, rốt cuộc thì hắn chỉ có cái miệng, có dám làm gì cô đâu!
– Cô không nghĩ là tôi đang theo đuổi cô sao?- Hắn xoa xoa cằm, khẽ cắn môi dưới rất lãnh tử. Minh Minh đứng hình xoay người lại nhìn hắn. Hắn vừa nói cái gì? Theo đuổi cô sao? Hả? Có ai nói là hắn đang đùa đi chứ? Đáp lại cô chỉ có tiếng gió rít khẽ qua lá cây xạc xào. Minh Minh nở nụ cười “hạnh phúc”:
– Với cưng á? Không có cửa đâu nha! Nghe tiêu chuẩn mới của chị chưa? Nhà mặt phố, bố làm to. Tiêu chuẩn 4G, phải biết lái xe mui trần, không tiếp chân dài não ngắn, côn đồ lưu manh. “Anh rất tốt nhưng…em rất tiếc!” Nhìn anh cũng tốt, cũng hợp với mấy cô gái dạng “ngực tấn công, mông phòng thủ” nhưng não thì bé tí ti như hạt nho ấy!
Cô tuôn 1 tràng. Cảm xúc của hắn bây giờ lẫn hỗn độn khó tả, khó lắm mới nói ra được vấn đề chính mà bị cô dội cho 1 gáo nước lạnh, Minh Minh này đúng là không biết điều. Vẻ mặt lãnh tử nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sát khí muốn bóp chết người ngay tức khắc. Minh Minh hất tóc hả hê,cà nhắc lên lớp. Hắn nóng giận:
– Cô thì có gì hay ho chứ? Kẹp lép từ trên xuống dưới, não cũng kẹp lép theo!
Cái này có tính là “thằng đàn bà” không nhỉ? Tán không được thì quay sang đòi cãi nhau à? Nói thật ra á nha, đánh nhau thì Minh Minh không dám chấp chứ cãi lộn tay đôi thì Minh Minh này không sợ. Thử đụng vô xem, cô nhìn hắn xoắn tay áo:
– Anh nghĩ mình tốt lắm sao? Thân Thú có tính đàn bà, so đo với con gái, đồ ích kỉ nhỏ mọn không có đầu óc suy nghĩ. Ngấm vào trong máu rồi đúng không? Còn bày đặt trông mặt mà bắt hình dong, kẹp lép thì có tội với nhà ngươi à? Đa số những cô gái có “í í” bé thì sẽ hạn chế bị mắc bệnh ung thư đó biết chưa? Có nói bao nhiêu cũng không thấm vô não đâu!
– Cô…- Hắn nắm chặt tay vò thánh đấm, tiếc là lúc đó không thể tiến lên bóp cổ cô ngay tức khắc. Minh Minh hí ha hí hửng hả hê còn hắn thì nhục nhã ê chề. Thấy hắn cứng họng cô nhếch mép:
– Nghĩ sao mà đòi theo đuổi bà vậy? Còn lâu!
Nói rồi, cô đi lên lớp bỏ hắn đang quằn quại phát điên lên ở sân trường. Cha sanh mẹ đẻ, trời phú cho bản tính ít nói nên có cãi lại cái mỏ vẹt ấy đâu! Hắn thở mạnh ra… Kế hoạch A, THẤT BẠI THẢM HẠI…
Tôi ngồi cạnh cửa sổ phòng mình nhìn ra ngoài. Chân tôi đã có thể đi lại được và bớt đau hẳn. Theo tôi nghĩ nếu mà “hắn đừng quan tâm bế bồng” khiến tôi giãy giụa thì nó khỏi sớm hơn rồi. Nhắc đến hắn là tức muốn tăng xông, ngăn ngực. Sao ông trời lại cho tôi và hắn biết nhau để rồi ghét nhau vậy? Tôi cầm điện thoại lên, có tin nhắn.
” Chúng ta cần nói chuyện!” Là tin nhắn của hoàng tử. Cũng đã 3 ngày không gặp mặt anh, tôi nhắn trả lại, gặp thì gặp. Nếu không gặp thì tôi nhớ anh phát điên mất. Tính ra chuyện trong rừng đâu phải là anh không đi tìm, chỉ là đêm khuya nên không thể tiếp tục thôi!
Anh đến đón tôi, tôi cười nhẹ rồi lên xe. Anh đạp ga, giọng nói khó khăn:
– Anh xin lỗi chuyện hôm bữa!
– Không sao! Em không để bụng đâu, anh đâu có cố ý!- Tôi cười, anh nên thả lỏng để có thể tự nhiên hơn. Tuy nhiên, lòng tôi vẫn đang run lên

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT