watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3489 Lượt

mà không nói tiếng nào. Hắn bị câm, hắn bị câm. Tôi hiểu rồi, hắn muốn tôi cùng hắn đi hết 4 tầng siêu thị bằng tay xách theo hàng hóa để tuột mồ hôi mà giảm cân. Còn nhiều cách khác mà!!! Tôi mím môi mệt nhọc đi theo mà chẳng dám than vãn. Híc híc, tôi đói quá. Hắn nhìn biểu hiện của tôi vừa đi vừa xoa xoa bụng thì nhận ra. Nhanh chóng ghé vào 1 quầy thức ăn nhanh.
– Đói?
– Ừ.
Hắn im lặng mua cá chả viên, hoành thánh tôm, thanh cua, đùi cà, chả thập cẩm, tôm chiên xù, xúc xích Đức… tôi muốn hoa mắt luôn á à. Nhưng tôi lập tức trấn tĩnh:” Giảm cân, giảm cân!” Tôi lắc đầu:
– Không ăn, đang giảm mà!
– Ai bảo mua cho cô?- Hắn nhìn tôi, mặt không có chút cảm xúc. Hắn không có cảm xúc chứ tôi và mọi người xung quanh có cảm xúc mà. Tôi bị rơi vào tình trạng dở khóc dở cười. Mấy nhân viên ở quầy thức ăn nhanh che miệng cười khúc khích. Vui lắm sao? Hắn nhận lấy 1 hộp thức ăn to ụ từ họ vừa đi vừa ăn. Có cần chọc tôi tức điên hay không vậy? Tôi biết body anh chuẩn, mình dây, anh đừng có chấp nhất tôi 1 cách đáng ghét vậy chứ tên côn đồ? Hắn giơ giơ miếng chả cá trước mặt tôi rồi cho vào miệng. Khuôn mặt hắn không cười, không biểu hiện cảm xúc gì ngoài “I’m a champion”. Xuống con, xuống con, tôi đang cố làm cho cảm xúc lắng xuống không chạy đến đánh hắn nhừ tử tại chỗ. À há, tôi có thể chơi lại hắn rồi.
Hắn và tôi đi qua khu underwear dành cho cả nam lẫn nữ. Hình như hắn muốn đi qua luôn chứ chẳng ghé lại tống vào cho tôi xách. Tôi chạy đến cầm 1 chiếc quần lót màu đỏ cười ha hả:
– Anh à, em thấy quần này hợp với anh lắm đó nha!
Hắn quay đầu lại nhìn tôi, mọi người xung quanh đi ngang cũng dừng lại chú ý. Tôi nhìn họ:
– Tôi đang chọn quần áo lót cho người bạn thôi mà!
Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán, bàn thì mặc mấy người, tôi không nhục là được rồi. Có 1 số bà còn đi ngang nói nhỏ:” Mới bé tí mà đã yêu đương đi chọn quần áo lót.”Nè mấy bà cô, tôi nói là bạn cơ mà. Tôi nhìn nét mặt khó coi của hắn mà thầm đắc ý. Tôi tiếp tục chọn những loại quần lót của nữ đủ màu sắc sặc sỡ: đỏ, đen,xanh neon, vàng, cam,… Có 1 số đứa trong trường đi ngang nhìn tôi, tôi vẫy vẫy tay:
– Là mua cho Thanh Tuấn đó!
Hắc hắc, nét mặt của hắn càng ngày càng khó coi. Mấy đứa đó nhìn hắn bằng ánh mắt kì lạ nhưng không mấy ngạc nhiên bởi, hắn là tên thích con trai mà, nếu thích con trai thì cũng có thể mặc quần áo của con gái lắm nha.
Cô bạn trông coi quầy nhìn hắn không chớp mắt. Cũng phải, 1 tên men lì, nam tính, đẹp trai mà lại thích mặc quần áo lót con gái. Lúc này hắn mới định thần lại, gằng giọng trong cổ họng:
– Đi.chỗ.khác.nhanh!
– Sao? Lấy tất cả à?- Tôi giả vờ không nghe thấy câu nói của hắn mà nhanh chóng thu gom tất cả quần áo lót tôi đã chạm vào mà thanh toán. Tôi đi tiếp qua quầy khác, lúc này, trán của hắn rịn ra rất nhiều mồ hôi. Hắn nói nhỏ:
– Đi.về!
Xấu hổ hóa thẹn. Cho chừa AHAHAHAHA.
0
****Đùa chứ cmt cho Win biết được rồi =)))~ Hôm nào may mới 2 chương được. 1 chương tận 4 trang Word, nhức lưng lắm. Hôm nay 2 chương rồi nhé!**** Mai ta viết tiếp :****/p
pChương 6: Hạnh phúc đến phát điên. . .
– Đi mà!!!! Ahhhhhhh… Không đi tôi sẽ về đó!- Tôi ra sức năn nỉ chỉ để được gặp anh lần nữa.
– Còn khỏe.- Hắn chưng hửng, khỏe? Không có tôi còn khỏe sao? Vô tình thế em chồng?
………………………………………………………………………………………………….
Hắn lôi tôi đi như bay ra khỏi đó. Hắc hắc, tức cười quá. Tôi vừa chạy theo hắn vừa cười như điên. Ra khỏi siêu thị, hắn hầm hầm nhìn tôi. Chậc, chậc, quên nữa, hắn là côn đồ thì muốn xử trí tôi sao cũng được. Tôi chép miệng thờ ơ. Hắn nóng nảy quát:
– CÔ ĐIÊN À?
– Vẫn bình tĩnh hơn 1 số người.- Đúng, ta vẫn bình tĩnh hơn ngươi, trông kìa, trông kìa, bản tánh côn đồ quả không sai. Hắn vẫn đang tức tối nhìn tôi mà không nói được gì. Tốt lắm, cứ điệu này hắn sẽ chết đứng như Từ Hải à xem. Tôi khoanh tay vênh mặt như ai, hắc hắc, oai phong lẫm liệt quá trời quá đất. Có điện thoại, hắn áp tai nghe:
– Nghe.- Hắn nói.- Được.- Hắn tắt máy cho vào túi rồi nhìn tôi đang khệ nệ 3 túi ni lông. Tôi khinh khỉnh:
– Tôi về được chưa?
– Chưa. Lên xe!- Hắn hừ lạnh rồi đội nón bảo hiểm ình. Sặc, hắn chỉ đem theo mỗi cái nón bảo hiểm cho hắn mà chẳng ngó ngàng gì tới con nai vàng ngơ ngác là tôi. (Đúng rồi, con nai vàng ngơ ngác đạp trên con nai khác mà đi! ==”). Hắn xoay đầu lại:
– Lên!
– Nón?- Tôi bực bội.
– Không có.
– Cảnh sát.
– Lách.
– Nguy hiểm.
– Hên xui.
– Trấn thương.
– Chết.
“Bựt…bựt…” dây thần kinh tôi lại bị đứt nữa rồi. Tôi không tranh luận kiểu 1 2 chữ như hắn được rồi. Tôi tống cho hắn 3 sản phẩm hắn bắt tôi xách nãy giờ rồi quay lưng định về nhà. Hắn nói lạnh tanh:
– Có bạn cô!
– Con Yến?- Tôi ngạc nhiên xoay lại hỏi.
Hắn gật đầu, tôi cắn môi, nó làm gì mà đi chung với bọn côn đồ này thế? Chắc hẳn là đi theo tên Hiếu vì lần trước xem mắt 2 tên cùng đi chung mà! Tôi hít thở 1 cái rồi leo lên yên sau. Hắn rồ ga, trời đất, tên này có phải tay đua xe hạng nặng trong truyền thuyết hay không mà chạy xe nhanh như gió. Tôi ôm cứng ngắt lưng hắn, 1 tay đập đập hét không ra hơi: “…Chậm…chậ..m lại…”
– Nhanh? Được.- Hắn giả lơ câu nói vừa rồi của tôi như tôi làm lơ hắn trong siêu thị. Từ bé tôi đã sợ độ cao và tốc độ quá nhanh, tên này có biết hay không mà ngay phốc thế? Tôi chỉ biết ôm chặt hắn để gió đừng cuốn bay đi mất. 0 Phải nói là hắn cười rất đẹp. 2 người ngắm đến ngẩn người ra. Minh Minh giơ tay qua lại trước mặt Yến, cô đẩy ra. Minh Minh tất nhiên là không hài lòng vì thái độ đó đập bàn:
– Chuyện gì thế?
– Thanh Tuấn đang cười đó!
Nàng cũng tò mò lấy menu che phần mặt bên dưới chỉ để lộ mắt quay xuống mình. Ngay lập tức khi cô quay lại, hắn nín cười, đưa ánh mắt dao găm xoáy vào mắt cô. Minh Minh hoảng hốt cụp mắt lại quay lên. Trong lòng đột nhiên có chút bực bội, cô gái ấy đã làm cho hắn cười. Minh Minh im lặng không thèm gọi món cho đến khi Hải Yến gắt lên. Hắn nãy giờ không thèm mói tiếng nào, chỉ lặng lẽ quan sát cái lưng của ai kia. Gia Linh vẫn cố bắt chuyện vui vẻ nhưng căn bản, hắn chẳng nghe thấy gì. Cô có chút buồn buồn, cô dư sức hiểu hắn đang quan tâm đến cô gái che mặt kia. Hắn nhếch mép rồi đứng dậy thanh tóan, kéo Gia Linh đi đâu đó. Cái đuôi nhỏ lập tức cũng thanh toán rồi tò mò theo sau. Vừa ra cổng đã bị mất dấu, Minh Minh dậm chân tức tối. Hải Yến nãy giờ bị xoay như chong chóng thì gắt lên:
– Mày điên à? Người ta đi hẹn hò mà cứ đi theo là thế nào?
– Tao chỉ muốn biết hắn hẹn hò như thế nào thôi mà!- Nàng ta xịu mặt bực bội.
– Nói thật đi, mày có ý với người ta rồi à?
– Éo. Tao cắt lưỡi mày bây giờ, đi về!
Minh Minh kéo Hải Yến về tuy vẫn còn muốn xem tiếp “tăng 2″. Thanh Tuấn bước ra quay sang Gia Linh bên cạnh:
– Tạm biệt!
Nói xong, hắn chạy theo cô mất dạng. Gia Linh khẽ thở dài lắc đầu.
– Mày nói đi, sao dạo này mày hay quan tâm tới Thanh Tuấn vậy? Bỏ mặc hoàng tử của mày sao?- Yến nghi ngờ hỏi, thật sự thì con bạn cô rất đơn giản. Có yêu, có ghét gì cũng bộc lộ ra bên ngoài 1 cách rất trẻ con chẳng hạng làm cái đuôi theo người ta thế này.
– Mày điên à? Tao đã nói rồi, tao chỉ là tò mò thôi!- Minh Minh nhăn mặt đáp.
– Ờ, ai biết mày. Đừng có bắt cá 2 tay đó!- Cô hí mắt căn dặn. Minh Minh kéo miệng qua lại:
– Tao có đủ khả năng sao?
– Lù lù vác cái lu mà chạy đó!
– Tao không có lù cũng không ngu mà chỉ ăn cắp cái lu hiểu chưa?- Nàng cự tuyệt rồi đi thẳng về phía trước. Minh Minh khựng lại nhìn hắn đang đứng khoanh tay trước mặt, hắn nhếch mép:
– Rốt cuộc là cô có muốn tôi tham gia dã ngoại với trường không?
– Không!- Cô lè lưỡi rồi đi qua hắn. Hắn chặn tay lại:
– Ghét tôi lắm sao?
– Đúng rồi, rất ghét!- Cô khinh khỉnh.
– Vậy… tôi sẽ chuyển trường, cô sẽ không gặp tôi nữa đâu!
– Hả?- Minh Minh tròn mắt.- Tôi không có ý đó… chỉ là…
– Là…- Hắn lặp lại.
Minh Minh im luôn chẳng có lí do nào để nói. Hắn nhìn cô tỏ vẻ buồn rầu rồi quay đi. Vừa mới quay mặt đi, mặt hắn đã méo mó vì cố nhịn cười, hắn cười hắc ra cố không để vai run run. Hải Yến chạy lên đánh cái bốp vào con nhỏ đang đứng cứng ngắt như trời trồng, cô nóng nảy:
– Tại mày mà Thanh Tuấn sẽ chuyển trường đó, con kia, sao mày máu lạnh quá vậy!
– Mày im đi.- Minh Minh chạy như bay về nhà bỏ mặc Yến ở đó. Cô thầm oán trách tại sao mình lại là bạn chí cốt của con nhỏ quái gỡ này.
****
Mấy hôm nay không bị hắn hành hạ nên tôi không có cảm hứng viết truyện, giờ thì có lại rồi. Hắn đang đi đến trước mặt bạn gái của nam chính tuyên bố cái quyền cạnh tranh sau đó còn giả vờ là kẻ thua thiệt để nam chính hiểu lầm nữ chính. Ngón tay tôi khựng lại trên không trung, có phải tôi đang nghĩ là:” Hắn xem vào cuộc đời tôi, làm xáo trộn mọi thứ rồi giờ lại muốn rút khỏi xem mày phải làm thế nào khi không có tao!” Không phải, đáng ghét. Không nghĩ nữa, chỉ còn chờ đến cảnh hắn bị tạt axit để mà khỏi cười với đám con gái nữa thôi! Aizzz, Minh Minh à, mày đừng có điên nữa! Đừng nghĩ gì nữa hết, tu đi, tịnh tâm, thiện tai thiện tai.
0

Chương 11: Two kisses. . .
Yến Nguyễn: Khi mày kiss “tủ lạnh boy” mày có cảm giác gì?

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT