|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tôi ra!" Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức liều mạng giãy giụa.
"Xuỵt!" Sở Thiên Ngạo không nói câu nào đeo dây nịt an toàn cho cô, nhấn ga một cái, chiếc xe Lamborghini lao đi như tên bắn.
"Anh bị thần kinh à! Anh thả tôi xuống!" Mạc Tiểu Hàn tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, giận dữ gào to!
Sở Thiên Ngạo nhẹ nhàng nhún nhún vai: "Không phải cô muốn nhanh chóng tới trường sao? Vừa đúng lúc tôi tiện đường, đưa cô đi một đoạn."
"Ai mà thèm anh đưa! Mau thả tôi xuống xe, nếu không tôi nhảy xuống đó!" Mạc Tiểu Hàn muốn cởi dây nịt an toàn ra, người đàn ông này đang mưu tính cái gì! Vậy mà lại dùng sức mạnh với cô! Mạc Tiểu Hàn cô từ trước tới giờ rất khinh bỉ những người đàn ông cậy mạnh mà bắt nạt phụ nữ!
Nhưng cái dây nịt đáng chết này! Cô làm thế nào cũng không tìm được cái nút!
Nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn như phát điên, Sở Thiên Ngạo nhếch khóe môi lên: "Đừng có phí công! Chiếc xe này tôi đã thay đổi lại, ngoại trừ tôi ra, không ai có thể mở được dây nịt an toàn!"
"Anh. . . . . . Biến thái!" Mạc Tiểu Hàn tuyệt nhiên lười nói nhảm với nhà ngươi. Dứt khoát dựa người vào chiếc ghế rộng rãi thoải mái. Đã có tài xế miễn phí, nếu như đấu không lại, vậy không bằng hưởng thụ vẫn hơn!
"Phía đông đường La Bàn, trước tòa nhà Quang Hoa, đại học T." Mạc Tiểu Hàn nhắm mắt lại sai khiến Sở Thiên Ngạo. Mệt quá, tối hôm qua nằm mơ cả đêm ngủ không ngon giấc, mí mắt trở nên nặng trĩu.
". . . . . ." Đến phiên Sở Thiên Ngạo hết chỗ nói. Này. . . . . . Này. . . . . . , người phụ nữ này thay đổi quá nhanh chóng đi, mới vừa rồi còn chết sống không chịu ngồi xe của hắn, cư nhiên bây giờ bắt đầu coi hắn là tài xế mà sai khiến!
"Sao? Không phải tốt bụng muốn đưa tôi đi học sao?" Mạc Tiểu Hàn mở con mắt bên trái ra nhìn Sở Thiên Ngạo — Cô thật sự rất buồn ngủ, có thể mở một con mắt liền chẳng muốn mở con mắt thứ hai.
"Ha ha. . . . . ." Từ trong kính chiếu hậu liếc thấy biểu tình của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo rốt cuộc không nhịn được cười lớn.
"Mạc Tiểu Hàn, cô có biết bây giờ bộ dạng của cô rất đáng sợ hay không?"
"Không quen nhìn sao? Vậy thả tôi xuống xe!" Mạc Tiểu Hàn ngay lập tức lại nhe răng đốp chát.
"Đường cao tốc, không thể dừng xe." Sở Thiên Ngạo nhàn nhạt ném ra một câu, không thèm quan tâm tới phản ứng của Mạc Tiểu Hàn. Lát nữa tới giờ học ở đại học T, hắn muốn nhớ lại bài giảng ở trong đầu một lần nữa.
Nhất thời trong xe trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
Xe chạy rất êm, gần như không cảm thấy bất kỳ chấn động nào. Mạc Tiểu Hàn nhắm mắt lại, mí mắt nặng nề, nhưng làm sao cũng không ngủ được. Những hình ảnh lộn xộn trong mơ lại hiện lên trong tâm trí cô.
Mùa xuân năm ấy, trong sân bóng của trường, Thân Hạo Khiêm mặc bộ quần áo số 3 đang chơi bóng, nhìn về phía Mạc Tiểu Hàn vừa đi ngang qua nhoẻn miệng cười, giữa trời đất đột nhiên hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại một nụ cười chói sáng.
Dưới ánh đèn tự học buổi tối, Thân Hạo Khiêm từ phía sau đi tới, nhẹ nhàng vỗ vào vai của cô: "Tiểu Hàn, không được phép để lưng gù a!" Trước kia Mạc Tiểu Hàn hơi gù lưng, sau khi Thân Hạo Khiêm thường xuyên nhắc nhở, lưng của cô luôn thẳng tắp. Cho dù công ty của cha bị phá sản, cô mặc quần áo cũ rách bị người ta khinh bỉ, bị người ta sỉ nhục, lưng của cô cũng mãi mãi thẳng tắp!
Học trưởng Hạo. . . . . . Khóe mắt Mạc Tiểu Hàn đột nhiên chua xót, cô cố gắng dùng sức khép chặt mắt lại, không cho nước mắt chảy ra ngoài. Mạc Tiểu Hàn cố gắng như thế, cố gắng đến trái tim đau nhói.
Nhận thấy không khí có vẻ khác thường, Sở Thiên Ngạo quay đầu nhìn sang người phụ nữ ngồi bên cạnh.
Đôi mắt nhắm chặt, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt hiện lên một nỗi đau khổ đến tuyệt vọng. Hàm răng trắng như tuyết gắt gao cắn chặt vào cánh môi hồng, gần như rướm máu.
Sao thế? Tại sao nét mặt của cô ấy lại bi thương như vậy? Sở Thiên Ngạo buông một tay ra, chọc chọc vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Mạc Tiểu Hàn.
"Làm gì vậy! Rất đau đấy!" Mạc Tiểu Hàn bị Sở Thiên Ngạo nhẫn tâm đâm một cái, hét lên thảm thiết. Đôi mắt mở to, hai dòng nước mắt nặng nề trượt xuống gò má.
Mạc Tiểu Hàn hốt hoảng lau nước mắt. Không muốn bị người đàn ông bên cạnh nhìn thấy vẻ thảm hại của mình.
Đôi mi của Sở Thiên Ngạo khẽ nhướng lên nâng:"Tại sao khóc?"
"Ai cần anh lo!" Mạc Tiểu Hàn lau qua quýt nước mắt trên mặt, xoay đầu sang bên phải, làm bộ chuyên chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Học trưởng Hạo là bí mật sâu kín nhất trong đáy lòng cô, cô không muốn chia sẻ bí mật này với bất cứ ai.
Vừa đúng lúc đèn đỏ, bàn tay cứng như sắt của Sở Thiên Ngạo đưa qua, cằm của Mạc Tiểu Hàn bị siết chặt, đầu bị Sở Thiên Ngạo kiên quyết kéo xoay sang bên hắn.
Đôi mắt sâu đen nhìn thẳng vào đôi mắt hơi đỏ của cô.
"Nói, tại sao khóc?"
"Khóc vì số phận của tôi kém may mắn, lại gặp phải người không nói tới đạo lý như anh! Tôi đau đớn, tôi tủi hờn! Vì tôi cảm thấy số phận của mình sao khổ sở quá!" Mạc Tiểu Hàn tức giận cười mỉa mai. Người đàn ông sức mạnh bạo tàn này, hắn nghĩ mình là ai!
Lời nói của Mạc Tiểu Hàn chọc giận đến Sở Thiên Ngạo, bàn tay đang muốn gia tăng sức mạnh, nhưng lại thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Hàn nhòe nhoẹt nước mắt, đột nhiên lại trở nên mềm lòng.
Đôi môi lạnh bạc mím lại, rút bàn tay mang theo sự tức giận bị đè nén về, chợt đạp thắng xe, động tác của Sở Thiên Ngạo khiến Mạc Tiểu Hàn bất ngờ, đầu lập tức đụng vào cửa sổ xe, đau điếng.
Không biết nhấn cái nút gì, dây nịt an toàn tự động nới ra, cửa xe vừa mở, Mạc Tiểu Hàn còn chưa kịp có phản ứng gì, đã bị Sở Thiên Ngạo ném ngoài đường dưới làn xe đang chạy đông nghịt rồi.
Không hề nói một câu, chiếc xe Lamborghini của Sở Thiên Ngạo đã nghênh ngang rời đi.
Xoa xoa chiếc cằm bị Sở Thiên Ngạo bóp đỏ cả lên, "Tên thần kinh!" Mạc Tiểu Hàn nói thầm trong lòng. Người đàn ông này giống như kiểu bị động kinh, không nói câu gì nhất định đưa cô đến trường, bây giờ cũng chẳng giải thích một câu ném cô ra giữa đường, trái đất này là nhà do hắn xây sao? Mạc Tiểu Hàn cô cũng không phải là thú cưng của hắn! Thật là tức chết người đi được.
Giơ lên quả đấm hướng về phía chiếc xe Lamborghini đã đi xa, Mạc Tiểu Hàn nhìn thời gian trong điện thoại di động. Xong rồi! Cô thật sự tới trễ rồi!
Mạc Tiểu Hàn thở hổn hển, đôi chân chạy nhanh quá trở nên run rẩy, trước khi tiếng chuông vào học vang lên phải chạy kịp tới phòng học.
Từ rất xa đã nhìn thấy bạn tốt Lương Nhạc Nhạc đang ngồi trên ghế vẫy vẫy tay gọi cô.
"Tiểu Hàn, bên này!" Nhạc Nhạc giúp cô giữ chỗ ngồi, vị trí chính giữa hàng đầu. Mạc Tiểu Hàn và Lương Nhạc Nhạc đều là những sinh viên cần cù chăm chỉ, đi học luôn luôn nghiêm túc.
"Nhạc Nhạc, cám ơn cậu!" Mạc Tiểu Hàn cảm kích nhìn Lương Nhạc Nhạc mỉm cười. Nhờ có Lương Nhạc Nhạc, nếu không chắc chắn cô không chiếm được vị trí tốt như vậy.
"Tiểu Hàn, sao cậu chạy đến nỗi thở hổn hển như thế?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Hàn đỏ ửng lên vì chạy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




