|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ngủ thiếp đi, không biết gì, chỉ chờ người đàn ông này biến thành sói giày xéo mày… mày chẳng phản kháng gì cả.
Đúng lúc Bạch Thủy Ương đang hả hê, Thẩm Tương Tường lại cảm giác không ổn lắm, mặc dù thứ mềm mại trong lòng bàn tay khiến người ta lưu luyến, nhưng gần đây trời lạnh quá, anh cũng không muốn mỗi ngày phải đi tắm nước lạnh.
Nghe tiếng ngáy của Bạch Thủy Ương, anh rón rén buông cô ra lùi về phía sau, để cô xa ngực về cũng để mình tỉnh táo lại.
Đêm yên tĩnh đến thê lương.
Tiếng thút thít từ bên kia truyền ra, giống như tiếng khóc.
“Thủy Ương, Thủy Ương em sao thế? Gặp ác mộng à?” Thẩm Tương Tường dịch về bên kia giường bị Bạch Thủy Ương đẩy ra, đầu ngón tay anh chạm phải thứ nước lạnh lẽo.
Anh sợ quá lập tức đứng dậy bật đèn, dùng bao nhiêu công sức mới moi được cô bé đang chôn ở trong chăn ra, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngập nước mắt vô cùng đau lòng.
“Thủy Ương, Thủy Ương, đừng khóc, ai bắt nạt em à, nói với anh, anh sẽ bắt nạt lại giúp em.” Anh ôm chặt cô vào ngực, đây là lần đầu tiên anh thấy Bạch Thủy Ương khóc đến đau lòng như thế.
“Huh u hu h…” Bạch Thủy Ương khóc không thể kiềm chế nổi, vì đã bị phát hiện nên chẳng còn gì phải kiềm chế gào lên khóc, “Đều tại anh, huh u… Anh bắt nạt em…”
“Anh?” Thẩm Tương Tường trở
nên hồ đồ, anh bắt nạt cô khi nào? Anh rõ ràng yêu thương cô còn không kịp.
“Đều là anh, huh u, …đều là anh…”
“Được được được, đều tại anh, anh
sai rồi, Thủy Ương đừng khóc”
Lúc này Bạch Thủy Ương giống như một đứa nhóc ăn vạ khóc thút thít, anh dụ dỗ an ủi, tiếng khóc nhỏ dần.
“Bây giờ em noi cho anh biết, anh là đầu sỏ gây nên chuyện gì khiến em khóc đau lòng như vậy?”
Nắm khăn giấy, viền mắt đỏ hoe, dù sao bộ dạng xấu xí như vậy cũng bị anh nhìn thấy rồi, Bạch Thủy Ương do dự một chút nói thẳng “Em quyến rũ anh, nhưng cái tên cọc gỗ anh chẳng có phản ứng gì cả!”
“Quyến rũ?” Thẩm Tương Tường không hiểu nói “Em quyến rũ anh bao giờ?”
Bạch Thủy Ương tức giận trừng mắt nổi giận: “Em ăn mặc khêu gợi đi ngủ không phải là quyến rũ anh à? Em liếm tai liếm cổ anh, trên mạng nói đó là những điểm nhạy cảm của đàn ông, đó chẳng phải là quyến rũ à? Em… em còn đặt tay anh lên đó, lên ngực em, không phải quyến rũ sao? Nhưng anh chẳng có phản ứng gì, còn đẩy em ra.”
Trong lòng Bạch Thủy Ương bị đả kích nghiêm trọng.
“Chẳng lẽ em không hấp dẫn tí nào sao? Ngực em không đủ lớn à? Anh sờ đi sờ đi, rõ ràng rất lo, một tay em không nắm hết được ngực mình.”
Cô tức giận cầm tay anh, đặt lên ngực mình, lúc này sự xấu hổ đã bị tức giận thiêu đốt sạch.
Thẩm Tương Tường ôm Bạch Thủy Ương vào lòng, không để cô trông thấy bộ mặt dở khóc dở cười của anh nếu không nhất định sẽ càng thêm tức giận.
Thì ra tối nay cô kỳ dị như vậy là muốn quyến rũ anh, không biết vì sao, Thẩm Tương Tường lại có cảm giác mắc lỗi với con gái mới lớn trong nhà.
“Rất lớn, Thủy Ương của anh rất đầy đặn, anh biết”. Cảm xúc mềm mại mịn màng trong lòng bàn tay truyền đến, anh bế cô lên đùi, để cho cô trực tiếp cảm nhận trạng thái Cương cứng của mình “Thế này em còn cảm thấy quyến rũ anh bị thất bại sao?”
“Nhưng mà, nhưng tại sao? Tại sao anh không…” Thật là nóng cứng quá, phía dưới của anh cương cứng lên đều là vì cô?
“Thủy Ương ngoan của anh.” Thẩm Tương Tường vùi mặt trên vai cô, ngửi mùi hương thơm ngát trên tóc cô, đầu ngón tay nghịch ngợm vân vê đuôi tóc cô, “Bây giờ em chưa phải là Bạch Thủy Ương hoàn chỉnh, em quên trước đây mình thế nào, nếu anh thừa dịp em không hiểu rõ xảy ra quan hệ với em, nếu em biết trước kia… Thủy Ương, nếu em nhớ lại chuyện trước kia, em sẽ hối hận.”
Em quên trước kia em yêu người đàn ông khác như thế nào, quên em căm hận anh ra sao, quên… Thủy Ương, anh không muốn sau này em cũng căm hận anh.
Giọng Thẩm Tương Tường đè nén quá nhiều tình cảm, do Thủy Ương không hiểu rõ lắm chuyện lúc trước, cô chỉ biết, bây giờ cô yêu Thẩm Tương Tường, rất yêu anh, yêu đến mức muốn đem mọi thứ dâng hiến cho anh.
“Không biết, em sẽ không hối hận.” Bạch Thủy Ương kiên định nói, cô từ chỗ đang ngồi một bên chuyển thành dạng hai chân ngồi lên người anh, ánh đèn chiếu lên thân thể có lồi có lõm, cô cầm tay anh đưa vào dải đất thần bí của mình.
“Thủy Ương, em…” Thẩm Tương Tường không tin nổi nhìn Bạch Thủy Ương, thấy gương mặt cô đỏ bừng.
Người vợ ngay cả khi ngủ cũng mặt áo ngủ hoạt hình, vì muốn quyến rũ anh thậm chí không thèm mặc quần lót.
Nhìn vẻ mặt vui mừng của Thẩm Tương Tường, Bạch Thủy Ương biết mình thành công rồi, đàn ông quả nhiên đều là động vật sắc dục.
Thẩm Tương Tường kích động nghiêng người đặt Bạch Thủy Ương xuống dưới thân “Bạch Thủy Ương, em xác định không hối hận chứ?”
Cô xấu hổ gật đầu với anh.
Anh kích động lần lượt in những nụ hôn lên mặt cô, cô ngượng ngùng nắm gấu váy ngủ, “Khoan… tắt đèn.”
“Được, tắt đèn”
Gian phòng trở lại tối om, trong không gian ngập tràn tiếng động, là âm thanh đôi môi họ chạm nhau.
Thẩm Tương Tường không biết liếm láp đoi môi đỏ mọng này bao nhiêu lần, hơi thở hỗn loạn dán vào môi cô nói: “Thủy Ương, anh muốn hôn em”
Rõ ràng đã hôn hít rất nhiều làn, những những lời này vẫn khiến hai gò má cô ửng hồng.
Thẩm Tương Tường gần như thô bạo hôn cô, quyễ rũ đầu lưỡi của cô, mút cho đôi môi cô trở nên đau đớn, nhưng cô cố tình đằm chìm trong đó, không thể tự kiềm chế được.
Thân thể hai người như bị lò nướng thiêu, từ từ đỏ nóng lên, rõ ràng mấy tháng nay bọn họ đã thân mật như thế vô số lần, nhưng không hề giống lần này.
Thẩm Tương Tường không còn bất kỳ đè nén nào, hoàn toàn theo dục vọng, chủ động hôn cô.
Bàn tay của anh đùa giỡn, như lửa nóng vuốt ve gương mặt, cổ, bả vai cô, không ngừng vuốt ve làm cho cô ý loạn tình mê.
Ngón tay anh dính lên đôi vai cô, muốn hành hạ cô, dọc theo cánh tay của cô từ từ đi xuống, môi anh dọc theo bờ vai không ngừng hôn dọc xuống, khiến cho từng thớ thịt trở nên nóng bỏng.
Bạch Thủy Ương bị vuốt ve nắm chặt ga giường, đang kẹp chân lắc đầu, như thể có gì đó muốn từ giữa hai chân cô chảy ra, cảm giác này quá mức xa lạ, thân thể cô không ngừng phát run.
“Tương Tường, em tò mò quá, cảm giác thật kỳ quái…” Lần đầu tiên trở nên hỗn loạn như vậy, cô rất vô dụng cầu cứu người đàn ông trước mặt.
“Em ướt rồi” Thẩm Tương Tường cúi thấp người thì thầm bên tai cô “Bởi vì anh”
Bạch Thủy Ương xấu hổ nghiêng đầu sang chỗ khác không dám tiếp tục nhìn khuôn mặt đẹp trai kiêu ngạo kia, cô biết bây giờ động tác nào của cô cũng có thể lấy lòng anh.
Nhưng Bạch Thủy Ương không kháng cự hướng dẫn của anh, anh cầm tay cô, để cho cô tự cảm nhận sự biến hóa trên cơ thể mình “Cảm thấy thế nào? Đây là yêu dịch của em vì anh mà chảy ra”
Đầu ngón tay cô dính dính dịch thể chỗ đó, sau đó bị cầm tay đưa đến chỗ ấm nóng nào đó của người kia.
“Anh…”
Thẩm Tương Tường mút đầu ngón tay co, mang theo hơi thở mê người từ sâu trong thân thể cô.
“Tối nay sẽ không cho em ngủ, anh sẽ làm cho em biết em quyển rũ đàn ông thành công đến thế nào.”
Anh cười khí phách, lột áo ngủ của cô ra.
CẢNH BÁO: 18
Trên người Bạch Thủy Ương không còn một mảnh vải che thân, xấu hổ đến mức ngón chân cũng co quắp.
Thẩm Tương Tường vúi đầu dùng môi ngậm chặt hai núm vú hồng hồng, bú mút đến khi nó nở rộ thành bông hoa kiều diễm mới chậm rãi buông ra, ngoạm cả bầu vú cảm thụ da thịt mềm mại nhất của người phụ nữ.
Bầu vú bên kia bị bàn tay nóng bỏng của anh cầm nắn, anh thở dài: “Lớn quá, lại mềm nữa…”
Bạch Thủy Ương muốn bịt lỗ tai lại, những lời của anh khiến cô nghĩ lại mình lúc khóc lóc, oán trách bản thân không có sức quyến rũ, còn không biết xấu hồ bắt anh dùng tay vuốt ve bộ ngực.
Anh không ngừng bú mút, hôn lên thịt non trắng mịn như tuyết, làm nở ra những đóa hoa yêu kiều ở nơi chỉ mình anh nhìn thấy.
Anh chui ở khe rãnh sâu, “Chỗ này ngày mai sẽ đầy dấu ấn của anh”
Đầu lưỡi ướt nhẹp của Thẩm Tương Tường luồn sâu vào khe vú, hai bàn tay cầm nắn hai bên, tràn đầy chiếm hữu: “Tất cả đều là của anh, em phải chăm sóc chúng thật tốt biết không?”
Bạch Thủy Ương đỏ mặt không lên tiếng, anh ác liệt lắc lư hai vú cô hỏi lại: “Biết chưa?”
“Ừ…” Cô cắn răng, chỉ cần vừa mở miệng là bật ra tiếng rên rỉ, chỉ có thể dùng âm mũi đáp lại, nơi đáy mắt dục triều cuồn cuộn.
Thẩm Tương Tường lấy được câu trả lời, hài lòng, từ từ rời xuống, hai chân cô bị đỡ lên, anh nằm giữa hai chân cô hôn lên đùi non chưa bao giờ lộ ra ngoài, hôn rất sâu.
“Đau…” Cô thở hổn hển, mắc cỡ muốn khép chân lại, nhưng bị anh kiềm giữ.
“Phù phù…sẽ không đau nữa” Anh thổi lên da đùi mềm mại của cô, vẫn giữ thói quen như cũ mút mát liếm láp, sau đó đặt lên những nụ hôn vụn vặt, cho đến khi hai chân cô run lên, nhũn ra.
“Có thể, đừng hôn nữa không?” Bạch Thủy Ương bất lực khẩn cầu, trong mắt đã long lanh nước.
“Được, chúng ta không tiếp xúc nơi này nữa, hôn chỗ khác”. Hơi thở Thẩm Tương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




