|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
lúc mới nhận, anh cho là cô nhất định sẽ đến những cửa hàng cao cấp, mua những sản phẩm mới nhất giải đen cho vụ tai nạn, nhưng hóa đơn anh nhận được không phải siêu thị thì là tiệm sách, những khoản tiêu pha khác không hề có, hơn nữa số tiền chi tiêu còn chẳng bằng một cái túi trước kia của cô.
Thẩm Tương Tường còn không ngờ tài nấu nướng của Bạch Thủy Ương lại tiến bộ như vậy, anh không hề biết thân là Bạch đại tiểu thư, Bạch Thủy Ương lại có thiên phú về nấu nướng như vậy, đi học nấu ăn hai ngày cô đã làm hoàn chỉnh ba món ăn một món canh, hoàn mỹ giành vị trí đầu bếp của anh, biế anh thành người rửa bát sau bữa.
Mỗi ngày về nhà có người quan tâm chào đón, hỏi anh hôm nay có mệt không?
Thay bộ tây trang gò bó ngồi vào bàn là có thức ăn nóng hổi.
Trên kệ phòng tắm gấp chỉnh tề quần áo anh thay ra đã được giặt giũ.
Lúc anh ở trong thư phòng, sẽ có người rón rén nhón chân mang trà vào, nhìn anh cau mày, cô sẽ nói cà phê uống nhiều không tốt, uống trà cũng hay.
Thẩm Tương Tường không đoán được tâm tư Bạch Thủy Ương, anh lo sợ cuộc sống hoàn mỹ tựa như quả bóng hư ảo, đâm một cái nổ tung, nhưng một câu cảm ơn, một lời khen ngon của anh có thể khiến cô gái này vui mừng đến cặp mắt đều cong lên, cô thật sự để anh trong lòng đi.
Bạch Thủy Ương cuối cùng cũng không còn lạ một người xa lạ chung một mái nhà với anh nữa, mà là một cô gái xem lời anh nói như trời, anh thích sự thay đổi này.
Nếu Bạch Thủy Ương cỏ thể mặc đám áo ngủ hấp dẫn đang bị cất trong tủ kia, anh sẽ thích hơn.
Người đàn ông này đã rục rịch động lòng rồi.
Sau một bữa trưa ngày chủ nhật, sói xám bị đè nén đã lâu cuối cùng cũng lộ ra nanh vuốt tà ác. Gần đây Bạch Thủy Ương chủ yếu học món Tây, chủ yếu là bánh ngọt và trà chiều.
Rõ ràng phải là những thứ quen thuộc với một thiên kim tiểu thư, không ngờ Bạch Thủy Ương lại vô cùng xa lạ, điều này cũng khiến cô có hứng thú đặc biệt với khóa này.
Giáo viên nói Hồng trà pha thế nào, bánh nướng ra sao, mật ong tỉ lệ bao nhiêu, phải đúng thì mới ra có được một bữa ăn hoàn hảo.
Bạch Thủy Ương đã sớm phát hiện trong nhà có mấy bộ dụng cụ uống trà tinh sảo, rất muốn thử, bình thường cũng chỉ có mình cô ở nhà cho nên cứ có cảm giác thiếu hụt, không hứng thú làm gì.
Đêm trước hôm chủ nhật, Thẩm Tương Tường nói với cô cuối tuần này anh không đi đánh Golf với khách hàng, cũng không có xã giao gì khác, có thể ở nhà cả ngày chủ nhật, Bạch Thủy Ương hưng phấn đến gần mất ngủ, cũng bắt đầu tìm cách chuẩn bị một bữa trà chiều hoàn mỹ.
Ngày hôm sau hai người đều ngủ dậy muộn, nhưng không ai cảm thấy có vấn đề gì, bữa sáng bữa trưa tùy tiện ăn luôn một thể.
Chủ nhật nắng đẹp, đã cuối thu, những ngày còn có nắng vàng ấm áp trở nên thưa thớt.
Không có gió, ánh mặt trời vương trên ban công, sau bữa trưa là khoảng thời gian an nhàn, nhà bọn họ có một ban công khá rộng, kê một chiếc bàn tròn và hai ghế dài, mảnh đất trống đằng sau còn trưng bày một ít hoa cỏ, là từ khi Bạch Thủy Ương trở về trồng thêm.
Bạch Thủy Ương mang một bình hồng trà đặt lên chiếc bàn ở ban công, một chiếc bánh nướng mềm xốp, một đĩa mật ong vừa đủ lượng cho hai người vì vừa ăn cơm trưa xong, chỉ có điều phải đầy đủ như thế đơn giản để Bạch Thủy Ương cảm thấy vui vẻ thôi.
Trong ánh mắt mong đợi của Bạch Thủy Ương, Thẩm Tương Tường không đành lòng ngồi yên đọc tiểu thuyết trinh thám, mặc dù cảm thấy trà chiều này nọ là việc làm ngớ ngẩn của đám phụ nữ, nhưng khi nhìn thấy nụ cười trên mặt cô lại cảm thấy ngớ ngẩn một tí hình như cũng không phải không tốt.
Ánh nắng ấm áp, hồng trà ấm áp và cả nụ cười ấm áp của Bạch Thủy Ương làm trái tim anh cảm thấy thư thái.
Bạch Thủy Ương hài lòng nhìn Thẩm Tương Tường ngồi xuống, cô vẫn còn món chính, hôm này là lần đầu tiên cô nướng bánh ngọt không có sự chỉ dẫn của giáo viên, đã sắp đến lúc ra lò, cô ở trong phòng bếp chuẩn bị bơ cùng sốt hoa quả, từ góc độ của cô nhìn được một góc ban công, thấy bóng lưng thon dài của Thẩm Tương Tường cảm thấy yên tâm lạ.
Lò nướng kêu “đinh” một tiếng, cô đeo găng tay lấy bánh ngọt ra, hình dạng còn nguyên, tốt quá.
Bạch Thủy Ương tự khích lệ bản thân, phết bơ lên bánh ngọt, sau đó thận trọng nặn kem tươi và xếp trái cây lên, cuối cùng tạo thành một chiếc bánh kem hoa quả tương đối đẹp, tất cả rất thuận lợi.
Cô bê bánh ngọt ra ban công, cắt một mảng nhỏ cho Thẩm Tương Tường.
“Đây là lần đầu tiên em làm, anh nếm thử xem”. Ánh mặt trời chiếu lên gò má cô có chút nóng, tóc dài không quấn lại chỉ dùng dây chun buộc đuôi ngựa thấp, gió thổi vài sợi lất phất trên má có chút nhột.
“Cảm ơn” Thẩm Tương Tường nhận lấy bánh ngọt, thuận tiện vén vài sợi tóc bị thổi loạn của Bạch Thủy Ương ra sau tai, đầu ngón tay chạm vào da thịt cô.
Mặt Bạch Thủy Ương càng đỏ hơn, cầm lấy miếng bánh ngọt của mình cắt nhỏ ra để trấn định, ánh mắt lại không tự chủ liếc về phía Thẩm Tương Tường.
“Thế nào? Có ngon không?” Cô có chút hồi hộp.
Thẩm Tương Tường gật đầu “Ngon lắm, bánh rất mềm, bơ không quá ngọt, rất ngon”
Lúc này Bạch Thủy Ương mới yên tâm cười, có được lời khen của anh, cho dù không ăn, trong lòng cô cũng cảm thấy ngọt ngào.
Nhìn thấy Bạch Thủy Ương nở nụ cười, Thẩm Tương Tường cảm thấy lời nói dối của mình rất đáng giá, thật ra anh rất ghét đồ ngọt, mặc dù Bạch Thủy Ương đã giảm độ ngọt, nhưng với đàn ông thì đây chỉ là thứ phụ nữ mới thích.
Nhưng nếu làm cho cô vui vẻ, anh không ngại nói dối nhiều hơn, ai bảo cô là vợ anh chứ.
Bơ trắng mềm dính trên khóe miệng cô, Thẩm Tương Tường nghiêng đầu nhìn thấy Bạch Thủy Ương dùng đầu lưỡi liếm, vụng về như một đứa trẻ 5,6 tuổi, còn Bạch Thủy Ương tưởng Thẩm Tương Tường đang đọc sách, căn bản không biết anh đang nhìn trộm mình, khi cô phát hiện ra, bóng dáng to lớn của anh đã chờm tới, che ánh mặt trời trước người cô, khóe miệng bị một thứ gì đó mềm mại hơn che phủ.
Giữa trưa ngày thu, ánh mặt trời ấm áp, Thẩm Tương Tường lần đầu tiên hôn hít Bạch Thủy Ương, nếu không tính nụ hôn qua loa ở nhà thờ, đây chính là nụ hôn đầu tiên; nếu không tính vô số nụ hôn với người đàn ông khác Bạch Thủy Ương bỏ lỡ trong trí nhớ, cái này chính xác cũng là lần đầu tiên.
Thẩm Tương Tường hôn môi Bạch Thủy Ương, phát hiện môi cô vẫn hé mở y như lúc ăn bánh ngọt, đầu lưỡi anh không cần tốn công sức xông vào giữa, trêu chọc, lấy lòng cô, tiến một bước công thành chiếm đất, trao đổi nước miếng trong miệng nhau.
Bạch Thủy Ương gần như bị đôi môi Thẩm Tương Tường nháy mắt đặt lên làm cho giật mình, hô hấp gần như bị ngừng.
Đây chính là hôn sao? Cánh môi hai người dính chặt, có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương, thân mật xâm nhập vào miệng đối Phương cảm nhận nhiệt
độ, hôn như vậy làm người ta rất thẹn thùng.
Bạch Thủy Ương dần tỉnh táo lại từ trong nụ hôn, xấu hổ khiến cô muốn lùi lại đằng sau, nhưng Thẩm Tương
Tường đã đoán trước động tác của cô, đè bàn tay lên gáy khiến cô không còn đường lùi.
Lưỡi của anh rút khỏi miệng cô, lúc cô vừa thở phào nhẹ nhõm anh lại liếm mút lên đôi môi, thậm chí vào lúc cô phân tâm anh còn dùng răng cắn lên môi dưới của cô.
Toàn thân Bạch Thủy Ương như nhũn ra, không biết rời khỏi ghế từ lúc nào ngồi lên hai chân anh, độ cao thích hợp để hôn môi.
Anh lại tiếp tục xâm nhập, lần lượt rút lui, giống như cố ý đùa giỡn cô.
Cô xấu hổ nhắm chặt hai mắt, lại ngoài ý muốn cảm nhận rõ đôi môi anh chuyển động, hôn lên mắt, lên mặt, rơi ở chóp mũi cô, trên má, vào cằm lại lên đôi môi mới một hồi cọ sát.
“Thật ngọt thật mềm” giọng Thẩm Tương Tường thì thào, luẩn quẩn thật lâu bên tai Bạch Thủy Ương.
Đôi môi Thẩm Tương Tường thoáng rời đi, Bạch Thủy Ương đang cho là cuối cùng cũng kết thúc thì đôi môi nóng rực lại lần nữa đặt lên, làn này động tác của anh mãnh liệt nóng bỏng, nếu vừa rồi là Thẩm Tương Tường an ủi cô thì lần này anh như mãnh thú trấn áp.
Anh gần như thô lỗ ngậm đôi môi cô không thả, không biết bao nhiêu lần liếm mút, hận không thể nuốt chửng, sau đó thăm dò càn quét, không chỉ hôn, lần này còn vuốt ve
Động tác của Thẩm Tương Tường nhanh chóng vượt xa tưởng tượng của Bạch Thủy Ương.
Chiếc váy cotton vốn muốn mặc cho thoải mái đã bị vén ngang hông, chiếc quần lót bằng lụa màu trắng lộ ra dưới ánh mặt trời, hai tay anh từ mông trượt lên, vuốt ve bộ ngực mềm mại của Bạch Thủy Ương, nắn bóp thành hình dạng mà anh thích.
“Nơi này anh rất thích” Thẩm Tương Tường rời khỏi môi trên Bạch Thủy Ương, mũi kề mũi, môi dán lên môi, trong quần áo của Bạch Thủy Ương bàn tay anh không chút khách khíc thưởng thức sự mềm mại.
“Ưm…” Tiếng rên rỉ nho nhỏ vốn không thể nghe thấy, nhưng khoảng cách hai người gần đến hơi thở cũng nghe thấy huống hồ tiếng rên.
Cô xấu hổ không biết làm sao, tóm lấy bàn tay đang luồn trong quần áo, “Đừng…”
Tất cả những điều này đối với cô đều quá xa lạ, xảy ra quá nhanh, giữa hai chân cô có cảm giác lạ là, tim đập thình thịch.
Cơ hội Thẩm Tương Tường cho cô thở dốc đã kết thúc,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




