|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nhưng không vội cócon, Lasan thì đã đính hôn nếu kết hôn cũng phải một thời gian,thằng con út Philip vừa mới có bạn gái, bát tự* cũng đã muốn viết ngược rồi, chỉ sợ bà chưakịp nhìn thấy bóng dáng cháutrai đã phải đoàn tụ với chồng bà.
*Bát tự: bát tự chỉ ngày sinhtháng đẻ của một người
Nhưng bây giờ ngoài dự đoán mọi người, người yêu cũ củaJoel biến mất như không khí nay lại bất ngờ xuất hiện, bà khôngtruy hỏi nguyên nhân sâu xa, quan trọng nhất, bà muốn biết rõ Joel có kết hôn hay không.
“Chính là cô
gái Đông Phươngmười năm trước sao?” Mary hỏi. “Joel sẽ cưới cô ấy sao?”Đây mới là trọng điểm.
“Đúng vậy, mẹ, cô ấy tên là Ti Ti, là một phụ nữ rất ngọt ngào, Joel luôn gọi cô ấy là búp bê.Con nghĩ, Joel sẽ không để cô ấy biến mất nữa.”
“Như vậy, Davy, ý của con là nói chúng ta nhanh chóng chuẩn bị hôn lễ?” Mary càng nói cànghưng phấn. “Chúng ta có cần đi gặp cô gái đó không… Đúng rồi,gia đình Ti Ti?”
“Ack, cái này…” Davy cười cười có chút thần bí. “Nhắc tới ngườinhà cô ấy, lại phải nói đến
một sự kiện lớn hơn nữa cực kỳ kinh hỉ.”
“Như thế nào? Gia cảnh nhà con bé không tốt sao? Chúng ta không quan tâm, chỉ cần trọng sạch là được.” Cho dù gia thế không tốt, chỉ cần Joel yêu mến,muốn kết hôn cùng con bé, mọithứ không cần bàn đến.
“Gia cảnh nhà cô ấy không phải xấu, có thể coi là tốt, chỉ là, cô ấy bị người nhà đuổi ra ngoài!”
Mary khiếp sợ nhìn Davy, kể cảShana vợ Davy, em gái Lasan cùng vị hôn phu của cô độtnhiên cùng kinh ngạc mắt trợnlớn.
“Tại sao có thể như vậy? Không phải con nói con bé là cô gái tốtsao? Con bé đã gây ra chuyệnnghiêm trọng gì, khiến cho gia đình đuổi ra khỏi nhà?” Mary hỏi một hơi.
Davy nhún nhún vai. “Kỳ thật cũng không phải chuyện nghiêmtrọng gì, nhưng mẹ cũng biếtđó, người Phương Đông tương đối bảo thủ, có một số việc bọn họ dường như rất khó tiếp nhận.”
“Rốt cuộc là chuyện gì? Con đừng có đánh đố mọi người nữa!” Mary không nhịn được lên tiếng. Lúc này, còn muốn thao thao bất tuyệt sao?
“Chính là…” Davy hít sâu mộthơi, chuẩn bị ném bom nguyêntử. “Chưa lập gia đình mà có con!” Sau đó hắn cực kỳ thưởngthức vẻ mặt khác nhau của mọi người.
Quả nhiên, trong phòng kháchmột mảnh yên lặng, thật lâu,Mary đầu tiên gây khó dễ.
“Thế nào, con bé còn có quan hệvới người khác? Không phải làrất loạn sao? Khó trách bị người nhà đuổi đi!”
“Đúng vậy, mẹ, mẹ nên khuyên nhủ anh hai, nơi nào mà khôngcó cỏ thơm, không nhất thiết phải dính với loại phụ nữ này!”Lasan phản đối.
Shana đột nhiên lên tiếng,”Không! Mẹ, chờ một chút…”Cô cẩn thận quan sát thái độ của Davy cười và lắc đầu. “Nóicho em biết, Davy, đứa bé kia mấy tuổi?”
Hắn đếm đếm ngón tay.
Shana nheo nheo mắt. “Chíntuổi? Mười năm, chín tuổi…Davy, đứa bé kia, Joel?”
Davy không trả lời thẳng, hắn chỉ cười toét miệng mặt mày hớn hở nói: “Shana, chúc mừngchúng ta, từ nay về sau mẹ sẽkhông ầm ỹ bảo chúng ta sanh con.”
Mọi người ngẩn ra, Mary ngâyngốc há to miệng làm hỏng cả hình tượng phu nhân.
“Da, Davy, anh, anh nói là, Ti Ti sinh, sinh một đứa bé cho Joel,con trai?” Lasan gần như vừamới nuốt trọng một quả trứnggà.
Davy mãnh mẽ gật đầu. “Rấtđúng! Mọi người nếu gặp thằngbé trên đường, nhất định sẽ nhậnra, thằng nhóc lớn lên giốngJoel như đúc, không có nhìnnhầm.”
Mary đôi mắt hàm chứa lão lệ,hai tay ghì chặt cánh tay củahắn. “Davy… Con nói… Con nói là… Mẹ có… Có cháu?”
“Đúng vậy a, mẹ, ngài có cháu.”Davy mỉm cười. “Mẹ, Ti Ti làcô gái tốt, cô ấy rất yêu Joel,nếu không phải vì hiểu lầm của mười năm trước, bọn họ bây giờđã là một đôi vợ chồng ân ân ái ái rồi. Nhưng vì hiểu lầm xảy ra, cô ấy bất đắc dĩ bỏ đi, sau lạiphát hiện mình mang thai, chamẹ cô ấy lại yêu cầu cổ bỏ đứabé, mà cổ vì muốn giữ lại đứa nhỏ là kỷ vật cuối cùng của Joeltặng nên kiên quyết không chịu,nên bị người nhà đuổi đi.”
“Con bé đáng thương…” Mary khóc sụt sùi.
“Đúng vậy, ngẫm lại, một cô gái mới mười bảy tuổi, sống trong một môi trường phân biệt đối xử, một mình nuôi dưỡng đứa bé, còn có thể lạc quan vui vẻ,còn có thể dạy dỗ đứa nhỏ tốt nữa, thật đúng là không dễ dànggì!” Hắn thở dài.
“Nói cho mẹ biết, đứa bé kia…”
Davy không khỏi mỉm cười. “A, nói đến tiểu quỷ đó, thật đúnglà làm người takinh ngạc! Mẹ, mẹ tuyệt đối không thể tưởng được đâu, thằng nhóc kia là thiên tài! Mới chín tuổi, đã là sinh viên Đại học Havard, ah, đúng rồi, Joel nói muốn dùng tên của ông nội đặt cho thằngbé.”
“Jay?”
“Đúng. Jay lớn lên thật sự rấtgiống Joel, mọi người gặp sẽbiết.”
Mary hai mắt sáng lên nhìn thẳng phía trước. “Mẹ muốn gặpthằng nhỏ!”
“Tất nhiên, mẹ, sớm thôi..”
“Không, không sớm, hôm nay,ngay bây giờ!”
“Nhưng, mẹ, không…”
“Bây giờ!” Mary cố chấp kiêntrì.
Davy nhìn xung quanh tìm kiếm trợ giúp, nhưng không ai có thểcứu anh ta, hắn lại một lần nữacố gắng thuyết phục mẹ. “Mẹ…”
“Bây giờ.” Mary bỗng nhiên giận tái mặt gầm lên.
Hắn ngây người nửa ngày sau mới lắc lắc vai, chậm chạp cầmlấy điện thoại, lầu bầu, “Con sẽ bị anh hai làm thịt, mọi người tốt lắm, ngồi đó chờ nhặt xáccon đi.”
* * *
“Đến rồi! Đến rồi!”
Một đám người hùng dũng xông ra cửa. Ngoại trừ bốn vị chủ nhân, còn bao gồm cả quản gia, đầu bếp, người dọn dẹp.
“Chết tiệt! Sao lại là con?” Cậu con út vẻ mặt mê mang khônghiểu vì sao bị Mary mắng mỏ.”Mọi ngày không đến nửa đêm sẽ không về, hôm nay không có việc gì ở bên ngoài nên về sớmà, trở về sớm định dọa người sao? Đừng tưởng rằng con lớn rồi mẹ không đánh con!” Nói xong còn nâng nâng nắm đấm.
“Làm sao vậy? Con lại có vấnđề à? Không phải mọi ngườinói có đại sự khẩn cấp bảo con lập tức về nhà đấy sao? Tại sao lại là lỗi của con? Rốt cuộc…”Philip vẻ mặt vô tội kêu oan.
“Xuỵt, xuỵt, nói nhỏ thôi, mẹ đang phát điên!” Lasan cẩn thận ngó phu nhân đại nhân nộ khíđằng đằng đi vào trong nhà, nhỏgiọng nói.
Khi toàn bộ mọi người ngồi anổn trong nhà, Philip nhỏ giọnghỏi một tràng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mọi người sao kỳ lạ vậy? Vì sao bảo em nhanh nhanh về nhà? Rốt cuộc làm sao vậy?”
Lasan khinh bỉ nhìn thằng em đang ngây ngốc đi đến bệ cửa sổngồi xuống, “Đại sự! Em nghĩ là đại sự gì!” Cô nói một cách bíẩn, “Để chị nói cho em nghe.”
“Gần hai tiếng rồi, Davy đang làm cái quỷ gì? Có đi bộ cũngđã tới nơi!” Mary bên cạnh nônnóng bồn chồn đi tới đi lui thầm thì.
Những người khác đều co đầu rụt cổ ở bên cạnh, không dám lên tiếng, chỉ sợ dẫm phải địalôi. Lasan còn đang ở bệ cửa sổ nhỏ to tâm sự với Philip, Philip vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc liêntục gật đầu lại lắc đầu.
Mary vừa ngồi xuống lại đột nhiên đứng lên. “Lasan, gọi điệnthoại cho anh con!”
“Không được rồi mẹ, anh ấy đểquên điện thoại ở nhà.” Lasan cầm điện thoại trong tay.
Mary chán nản ngồi xuống,”Trời ạ! Gấp chết người.” Bỗng nhiên lại lo sợ không yên, bất an nói: “Có khi nào thằng bé khôngmuốn đến hay không?”
Shana rót một ly rượu cho bà. “Mẹ, uống chút rượu để bình tĩnh, đừng lo lắng quá, thằng bésẽ đến, có lẽ Davy đang đợi nó tan học hoặc cái gì đó, cho nên mới đến muộn một chút…”
* * *
“Đến rồi! Đến rồi! Lần này là thật, là xe thể thao của Davy.”Lasan nhìn ra ngoài cửa sổ kêu to.
Vì thế, cửa lớn lại một lần nữa đầy ấp người, Mary tiên phong đi trước chắn tầm nhìn của tấtcả, những người khác chỉ có thể ở đằng sau đợi dài cổ. Xe chậmrãi dừng lại, Davy dương dươngtự đắc, đắc ý xuống xe đầu tiên.
“Hi, mẹ, con đưa cháu tới chomẹ.”
Không ai chào hắn, tất cả mọi người đang dán mắt vào phía bên kia cửa xe.
Sau đó, một cậu bé lưng đeo ba lô bước xuống, nó nhìn đámđông trước mắt…
“Lạy chúa! Rất giống!”
“Davy không có gạt người, thật sự giống như đúc!”
“Thì ra Joel khi còn bé là dáng vẻ này.”
“Thật sự rất giống đại thiếu gia.”
Xung quanh có nhiều tiếng kinh hãi không ngừng vang lên.
Đỗ Vân Hạo đi đến trước mặtphu nhân trung niên có mái tócvàng và đôi mắt màu xanh,khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lêncười tủm tỉm. “Bà là bà nội?Cháu là Hạo Hạo, bà thật xinh đẹp!” Lệ sớm rơi đầy mặt Marychậm rãi ngồi xổm xuống, haitay ôm lấy mặt thằng nhóc, nhuhòa vuốt ve, “Đứa nhỏ, cháu với cha cháu lớn lên rất giống nhaua! Ô… ô…, lạy chúa, cháu traicủa tôi, cháu trai của tôi…”Mary ôm nó nghẹn ngào nói.
Một hồi lâu, Shana lau nước mắt, đi đến bên người Mary nâng bà dậy.
“Mẹ, chúng ta nên vui mừng,không nên làm thằng bé khóctheo. Vào trong nhà nhìn cho rõ hơn, chắc thằng bé cũng đã đóibụng, mẹ chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, không phải sao?”
Mary gật đầu để Shana dìu bà đivào, nhưng bàn tay bà vẫn nắmchặt bàn tay nhỏ bé của thằng cháu đích tôn.
Phòng ăn nhà Rocks chưa baogiờ náo nhiệt như thế, từ chủ nhân cho đến người làm tất cảmọi người đều tụ tập tại phòng ăn, rất nhiều sơn hào hải vị bày đầy trước mặt Đỗ Vân Hạo, cũng có rất nhiều chuyện muốn hỏi. Không ai nghe thấy âm thanh cửa lớn mở, cũng không ai chú ý tới tiếng động đi về phía phòng ăn.
“Hạo Hạo, rốt cuộc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




