|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
cùng cha mình làm những việc dơ bẩn.
Tập 11: Âm Mưu!
……………………………………………….
Về đến nhà nó bỏ thẳng lên phòng không nói không rằng. Hắn định cất tiếng gọi nó thì điện thoại của hắn đổ chuông.
– Alô! – hắn nhấc máy.
– Dragon Lee à! Tớ Wind đây! Tớ có chuyện cần báo cáo với cậu.
– Sao? – hắn vừa hỏi vừa ngồi xuống ghế sôfa.
– Đích thực là có liên quan đến Thổ Long Bang, họ đã lợi dụng danh nghĩa bang chúng ta để buôn bán trái phép.
Gương mặt hắn bỗng chốc thay đổi đến đáng sợ, ánh mắt tỏ ra luồn sát khí lạnh người. Kẻ nào dám động đến cơ nghiệp do ba hắn gầy dựng đều phải trả giá. Wind tiếp:
– Lúc nãy khi vây bắt người của bọn chúng, một tên mang mặt nạ đen đã ngán đường bọn tớ. Tớ và King đã giao chiến với hắn một trận quả thật hắn không tầm thường. King bị xây xát nhẹ còn một số anh em khác thì bị thương.
– Cậu thay mặt tớ hỏi thăm các anh em và cả King nữa. Có tóm được ai trong số bọn chúng không? – hắn cố giữ bình tĩnh.
– À có! Tớ đã giao tất cả cho bộ trưởng rồi cậu yên tâm. Mà tớ bảo này, tên mang mặt nạ đã lên giọng đe dọa rằng sẽ không buông tha cho cậu và Hắc Long Bang kể cả…..những ai xung quanh cậu! – Wind có hơi ngập ngừng.
"Có nghĩa là nhóc và Cát Chi đang gặp nguy hiểm, họ sống chung nhà với mình nên rất dễ để bọn chúng phát hiện nhưng….mình không muốn cô ta chuyển đi!!!! Phải làm sao cho vẹn toàn đây? Haizzzz!". Hắn nghĩ thầm.
– Nè cậu còn đó không vậy? – Wind thúc trong điện thoại.
– À tớ đây! Tớ đang nghĩ nhóc có võ rồi nên cũng yên tâm còn Cát Chi thì….- hắn ngập ngừng như dò hỏi ý Wind.
– Tớ lo nhiều việc của bang nên suốt ngày vắng nhà sợ không thể bảo vệ cho Cát Chi được.
Cả hai thở dài não nề. Rắc rối thật! Rồi bỗng cái đèn 1200W sáng trưng trên đầu hắn.
– Nè Wind! Nếu tớ nhớ không lầm thì trong nhóm tụi mình có một thằng rất rảnh rỗi đấy!
– Ờ ha! Cái thằng ăn no rững mỡ rồi xách mặt đi cua gái ấy hả? – Wind bật dậy phấn khởi.
Hai người hí hửng gác máy, trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng vì cuối cùng cũng có cách.
*Trong khi đó tại nhà của "tên rảnh rỗi":
"hắt…xì"
– Quái lạ! Ai đang nhắc tới mình sao? – King lẩm bẩm.
Nhắc là có, chuông điện thoại của King reo lên.
– Alô! King đẹp trai nghe!
– Đánh nhau rồi chập trúng dây thần kinh mắc cỡ hả thằng kia? – hắn mỉa King trong điện thoại.
– Hìhì! Có chuyện gì không mà gọi giờ này vậy? – King cười trừ.
– Lắng tai nghe cho rõ nha! Ngày mai dọn đồ sang nhà tớ ở rõ chưa?
– CÁI GÌ????- King trợn mắt ngạc nhiên.
– Đài không phát sóng lần thứ hai! Cúp máy đây!
"Tút….tút….tút"
Hắn cúp máy không để King kịp nói gì làm mặt King đơ như trái bơ. Nhưng chưa đầy 3' sau, anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt rạng rỡ và lên giường đi ngủ, mong cho trời mau sáng để dọn sang nhà hắn ở với mong ước được gặp "ai kia".
……………………………………….
Hắn đang ngồi ở phòng khách với gương mặt suy tư đầy lo âu. Phải chăng kéo nó vào cuộc chơi đầy nguy hiểm này là một lỗi lầm lớn của hắn. Bề ngoài nó đúng là mạnh mẽ thật nhưng nó đã cho hắn nhìn thấy những dòng nước mắt. Phải! Nó đã khóc chỉ vì hoảng sợ. Liệu nó sẽ còn đương đầu với những chuyện đó nữa hay không khi cuộc sống của hắn quá phức tạp? Cuộc sống của thế giới tràn ngập sát khí và mùi chết chóc. Chứng kiến ba mẹ bị sát hại từ khi còn bé đã là một cú sốc rất lớn. Nỗi kinh hoàng hay xuất hiện trong cơn ác mộng của chính hắn đã biến hắn thành một con người chỉ biết đến hai từ "trả thù". Vì thế, sẽ không bao giờ để chuyện tương tự xảy ra nữa. Dù có bất chấp tất cả cũng sẽ bảo vệ mọi người xung quanh mình tới cùng. Và nhất là người con gái đó!!!
Điện thoại hắn đổ chuông lần nữa. Hắn nhấc máy, bên kia vang lên giọng nói trầm trầm:
– Xin lỗi vì trể rồi mà còn làm phiền cậu!
– Không sao! Bộ trưởng có gì cứ nói.- lời hắn quyết đoán và không kém phần lạnh lùng.
– Đám người cậu Wind giao cho tôi khai rằng trong vụ này không hề có chủ mưu và họ sẵn sàng lãnh toàn bộ trách nhiệm. Tôi biết cậu muốn vạch mặt Đường Đông Khanh nhưng lão đã đi trước chúng ta một bước.
– Không sao đâu! Dù gì thì cũng cám ơn ông đã giúp Hắc Long Bang lấy lại danh dự. – giọng hắn có vẻ nhẹ hơn một tí.
– Không có gì đâu. Có cần gì thì cứ gặp tôi! Tạm biệt cậu!
– Vâng tạm biệt ông. – hắn gác máy.
Hắn thở hắt ra và cảm thấy có phần nhẹ nhõm. Giải quyết mọi chuện ổn thỏa thì hắn mới sực nhớ đến nó. Nhìn lại đồng hồ đã hơn 11:00. Không biết nó ngủ chưa? Có giận gì hắn không? Với lại từ chiều đến giờ chưa cho nó ăn gì nên không biết nó có đói không? Hắn mở tủ lạnh rót một ly sữa đầy rồi bưng lên phòng cho nó. Còn nó thì nằm trên giường lăn qua lộn lại mà không ngủ được. Phần vì nhớ chuyện ban nãy phần vì đói. Nó chịu không nổi nên ngồi dậy:
– Phải kiếm gì ăn mới được!
Nó đã bước đến cửa nhưng cứ phân vân không dám ra ngoài. Lỡ chạm mặt hắn thì sao đây? Biết nói gì bây giờ? Tất nhiên là phải ngại rồi! Bỗng dưng cả hai lại tạo nên một cái khoảng cách vô cùng lãng xẹt!
Hắn cũng đang đứng trước cửa phòng nó nhưng không dám gõ cửa. Gặp mặt biết nói gì đây? Khó xử lắm! Chẳng lẽ xuống nước xin lỗi, năn nỉ làm hòa với nó? Không được!!! Lòng tự cao ngất ngưỡng của một vị bang chủ kiêu ngạo không cho phép điều đó. Nhưng không thể để nó nhịn đói như vậy!!! Làm sao giờ?
Cả hai con người chỉ đứng cách nhau một cánh cửa mà tưởng chừng như xa ngàn dặm chỉ vì cái lý trí trẻ con. Và cứ thế họ cứ đắn đo rồi lại suy nghĩ rồi lại đắn đo. Tình cảnh đó cứ thế mà kéo dài.
*Tại một nơi khác cách đó không xa:
– Sao rồi con trai? Miệng con bị gì vậy?
Một người đàn ông đang ngồi trên ghế sôfa. Mang một gương mặt hơi tà ác chút xíu nhưng nói chung thì cũngphong độ.
– Bị quánh!!! – đứa con hậm hực trả lời.
– Ai dám làm điều đó chứ? – ông khẽ chau mày.
– Là thằng khốn đó! Bang Chủ Hắc Long Bang!
– Dragon Lee sao? – ông cười nhẹ
Đứa con ngồi phịch xuống bên cạnh ông, gật đầu tỏ vẻ bực tức. Ông tiếp tục xem tivi miệng vẫn nói chuyện với con:
– Con đã 25 tuổi đầu mà để cho thằng Bang Chủ miệng còn hôi sữa đó bắt nạt à?
– Con nhất định sẽ trả thù! – gương mặt tức tối thấy rõ.
– Vụ giao dịch sao rồi?
– Dạ…. tụi nó biết rồi nên đã bao vây tính sổ với người chúng ta. Lúc này vụ giao dịch không thành công và một số người đã bị cảnh sát giam giữ. – đứa con e dè nhìn gương mặt đang dần biến sắc của ba mình.
– Thằng Dragon Lee không phải tay vừa đâu! Nó thông minh lắm đấy! Con liệu mà cẩn thận vào lần sau. Về phần những kẻ bị bắt giữ thì xử hết cho ta không để chúng có cơ hội khai báo gì cả.!
– Vâng thưa ba!
– 2 ngày nữa là kỉ niệm 20
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




