watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6518 Lượt

– Quân cố nặn ra từng chữ, mặt nóng ran.

"RẦM"

Hắn đạp cửa đi vào xém tí nữa là rụng luôn cánh cửa. Cũng may là vẫn còn vướng lại một con ốc nên cánh cửa chỉ thiệt hại khoảng 90% thôi. Hắn trừng mắt nhìn nó:

– Đến giờ uống thuốc rồi đấy!

– Thì cũng từ từ! Đi đứng gì y như phá nhà! – nó càu nhàu.

– Thì sao? – hắn vênh mặt lên thách thức nó.

– A! Cái tên đáng ghét này! Anh đi chết đi! – nó lấy cái gối ném vào hắn.

Cả hai không ai nhường ai, họ đùa giỡn vô tư không nhớ gì đến Hàn Quân và cái chuyện cậu đang nói giữa chừng. Hàn Quân lên tiếng làm gián đoạn cuộc ẩu đả:

– Thôi! Hôm nào rảnh tớ đến thăm cậu, tớ về trước nhé!

– Ờ! Chào Quân! Về cẩn thận nha! – nó cười tươi.

– Không tiễn. – hắn nói cộc lốc rồi quay mặt chỗ khác.

Hàn Quân ra về mà trong lòng buồn da diết. Anh cứ bước đi lang thang trên đường mà không còn để ý gì đến xung quanh nữa.

" Từlúc nào mà mình trở nên như vậy chứ? Câu nói tớ thích cậu có gì khó lắm đâu! Sao lại cảm thấy khó mở miệng như thế? Tiểu Vy à, phải chăng cậu không thuộc về tớ?"

Hàn Quân suy nghĩ miên man, bỗng có tiếng gọi:

– Quân ơi!

Quân quay lại thì thấy San đang chạy về phía mình. Anh ngạc nhiên:

– Sao San ở đây?

– À tớ mua ít đồ.

– Vậy thì chúng ta về chung nhé!

San San vui vẻ gật đầu. Cả hai tản bộ trên đường hòa vào dòng người đông đúc.

– Quân nè! – bỗng San lên tiếng.

– Sao hả San?

– Quân…thích Vy hả? – San hơi ngập

ngừng.

Quân dừng bước, vẻ mặt đượm buồn rồi lặng lẽ gật đầu.

– Quân đã bày tỏ chưa?

– Chưa! Giữa Quân và Vy có một khoảng cách rất lớn, lớn đến nỗi Quân không thể nào mở lời được.

– Quân đừng buồn! Chỉ cần biết đối mặt với tình cảm của bản thân là quá đủ rồi! – San San an ủi.

– Cám ơn cậu, San San!

Cả hai tiếp tục bước trên đường. Nước mắt San San đang chảy ngược vào tim mà không ai hay biết. San thích Quân. Thích nhiều lắm. Nhưng có lẽ Quân không hề quan tâm đến điều đó.

………………………………………………………

*Một tuần sau:
6:00 am tại nhà hắn:

– Em muốn đi học!

– Không được! Em phải ở nhà một tuần nữa.

– Cho em đi đi mà!

– Anh nói không là không!

King từ trên lầu bước xuống cằn nhằn:

– Hai đứa này! Mới sáng sớm làm trò khỉ gì thế?

Nó chạy lại câu tay King năn nỉ:

– Anh King à! Anh năn nỉ anh ấy cho em đi học đi nha!

King nhìn sang Dragon Lee:

– Sao cậu không cho nhóc đi học đi? Nghỉ cũng hơn tuần rồi còn gì!

– Nhóc chưa khỏe hẳn đâu. – hắn chăm chú xem báo.

– Em thay đồ sẵn rồi mà vẫn không cho đi là sao? Ác độc! – nó rủa hắn.

– Cho nhóc đi đi, Chắc khỏe rồi mà! – King bảo.

– Cậu lên lầu gọi Cát Chi đi, để tớ tự giải quyết!

King nghe đến tên Cát Chi thì hai mắt sáng rỡ chạy đi ngay, bỏ lại nó với bộ mặt yểu xìu. Hắn nhìn nó cười nham hiểm:

– Muốn đi học lắm đúng không?

Nó gật đầu lia lịa. Hắn tiếp:

– Hun anh một cái đi rồi anh chở đi. – hắn bỏ tờ báo xuống nhìn nó – anh cho em 5 giây!

Mắt nó trợn ngược nhìn hắn. Hắn bắt đầu đếm:

– 1

– 2

– 3

– 4

– Rồi rồi! Em đồng ý! Anh là cái đồ âm binh đáng ghét!

Nó tiến lại gần hắn rồi cúi xuống:

"chụt"

Ông quản gia và bà quản gia vừa đi tới nhìn thấy thì quýnh quáng lên:

– Tôi…tôi… không thấy gì hết!

– Tôi…cu…cũng …vậy!

Nó mắc cỡ quá nên xách cặp chạy thẳng ra nhà xe. Hắn đứng dậy mỉm cười rồi cũng đi ra theo nó. Ông quản gia dụi dụi mắt rồi lẩm bẩm:

– Tôi có nhìn lầm không nhỉ?

– Chắc không lầm đâu tôi cũng thấy mà!

Cả hai nhìn nhau rồi đồng thanh:

– Cậu chủ vừa cười!!!!

King và Cát Chi cũng chào tạm biệt ông bà quản gia mà đi học. Hắn vừa lái xe vừa nhìn nó mà cười sặc sụa. Nó tức giận nhìn hắn hâm dọa:

– Anh cười nữa em đá anh bay ra khỏi xe bây giờ đấy!

Mặt nó hầm hầm suốt đường đi, có vẻ tức lắm đây! Vừa vào đến trường nó đã đụng mặt Yến Nhi, cô ta định dằn mặt nó thì thấy hắn cùng nó đi vào trường nên thôi. Tuy vậy nhưng trong lòng vẫn tức giận lắm. Buổi học bắt đầu như mọi ngày.

*Cùng lúc đó tại nhà Dragon Lee:

"tính…toong"

Ông quản gia lật đật chạy ra mở cửa, cánh cổng mở ra và phía sau là một cô gái xinh đẹp. Ông lắp bắp:

– Cô…công…chúa…Ro…Rose!

Cô gật đầu lễ phép:

– Chào ông con mới về!

– Sao cô về sớm thế ạ? – ông vừa nói vừa mở hẳn cánh cửa mời cô vào nhà.

– Dạ tại con muốn cho anh Dragon Lee một bất ngờ! Anh ấy đâu rồi?

– Cậu chủ đi học rồi, mời cô vào nhà đợi cậu ấy!

– Dạ!

*PARADISE SCHOOL:

– Sao mắt mình cứ giựt liên tục vậy nè!

Nó nằm xuống bàn than thở, hắn thấy vậy nên giở giọng trêu chọc:

– Chắc tại làm chuyện ác nhiều quá chứ gì!

– Anh nói gì đó? Tát một phát trật lất bây giờ!

Hắn lắc đầu vì nó quá dữ, cả hai tiếp tục học.

"reng…reng…reng"

Hết giờ học, 4 người tụi nó lên xe về nhà còn Wind và Khả Di hẹn nhau đi ch ơi công viên. Họ đi cùng nhau trong những ánh mắt tràm trồ của mọi người. Cả hai thật đẹp đôi . Sau khi chơi trò chơi, cả hai lại đi ăn. Họ cười nói rất vui vẻ. Wind dắt Khả Di đến một vườn hoa hướng dương trên một ngọn dồi. Cô tung tăng chạy nhảy như một đứa con nít, khoảnh khắc đó làm Wind trơ người ra. Cô hồn nhiên thật, trông cô cứ như là nữ chủ nhân của vườn hoa này vậy! Cuối cùng mệt quá nên cả hai ngồi nghỉ mệt dưới một góc cây. Wind ngồi xuống cạnh cô và hỏi:

– Có mệt lắm không?

Anh nở nụ cười thiên thần làm Khả Di đỏ mặt, cô gật đầu rồi quay sang chỗ khác. Bỗng dưng Wind hỏi:

– Di nè! Có phải khi cậu gặp một người mà mỗi lần người đó cười tim cậu lại đập mạnh có nghĩa là thích rồi không?

Khả Di giật bắn mình tưởng đâu mình đã bị Wind phát hiện, cô lấy lại bình tĩnh nhẹ nhàng gật đầu để xem Wind nói gì tiếp theo:

– Ừ! Đúng rồi!

Wind tiếp tục:

– Vậy khi người đó sắp dấn thân vào chỗ nguy hiểm, mình lại cảm thấy lo lắng vậy là yêu rồi đúng không?

Khả Di nhìn Wind rồi lặng lẽ gật đầu, cô buồn xoa vì nghĩ Wind đã thích người khác. Tự dưng trong lòng lại cảm thấy rất nặng nề.

– Vậy có lẽ Wind yêu Khả Di rồi!

Khả Di mở to mắt, cứ tưởng mình bị ảo giác. Cô ngây người nhìn sang Wind:

– Cậu nói gì thế?

Wind đưa ánh mắt nhìn Khả Di:

– Anh yêu em mất rồi!

Khả Di nhìn Wind, ánh mắt nghi ngờ:

– Thiệt hong đó?

– Thề nói láo chết liền!

Wind cười tươi. Khả Di ghé sát tai Wind nói nhỏ:

– Thực ra em cũng thích em lâu rồi!

Cô nhìn Wind cười tinh nghịch, Wind hôn lên trán Khả Di rồi siết nhẹ cô vào lòng. Cảm giác thời gian như ngừng trôi, họ ngồi đó nhìn về phía xa nơi có những bông hoa mặt trời đung đưa theo gió. Thật lãng mạng quá phải không???
Tập 14 : Anh phải là của Rose này!!!!

*Tại nhà hắn:

Nó và hắn vừa vào đến nhà

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT