|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
CÔ phải ở lại với tôi! CÔ là của tôi rồi.
–
Tên chết tiệt kia! Cậu thích ăn đấm sao?
–
Có đánh tôi chết, tôi cũng sẽ ám cô đấy!
Nó chạy tới cạnh hắn, kéo cặp về phía nhau, hắn cũng kéo lại, thể là nó với hắn kéo co luôn!
Một hồi…
Không kéo được hắn, nó thả cặp ra, bắt đầu bật khóc nức nở như đứa con nít bị anh chị lớn bắt nạt. Hắn cười sung sướng như thỏa mãn, hắn cười to lắm… chưa bao giờ hắn thấy vui như thế này… Hắn đã thay đổi vì nó! Dạo gần đây hắn cười nhiều vô cùng, và hắn cũng nhớ nó nhiều lắm, chỉ muốn thấy nó thôi. Nhưng hôm nay, khi nghe tin nó với Hoàng Minh hẹn hò, hắn đã rất tức giận, giận đến kinh khủng, và hắn đi gặp nó như thế này đây, và bây giờ nó đang khóc nhè vì không lấy được cặp sách, trong khi đang có hẹn với Hoàng Minh.
Hắn thấy nó khóc to kinh, hắn không cười nữa, đến bên cạnh nó:
–
Sao lại khóc như connít vậy?
–
Tại cậu…huh u… cậu không trả cặp sách cho tôi… huh u…
Hắn ngồi thẳng nó, lấy tay gạt nước mắt nó, khóe miệng khẽ nhấc lên:
–
ĐỪng có khóc… y như con nít lên ba…
–
Trả tôi cặp sách…
–
Làm bạn gái với tôi… à không… vừa làm bạn gái vừa đồng ý lấy tôi!
Nó đứng bật dậy:
–
Không bao giờ!
Hắn cũng đứng lên, trả cặp sách cho nó, rồi lặng lẽ bước đi mà không nói lời nào. Hắn đa bị từ chối 3 lần. Quả thật nhục nhã với hắn.
CÒn nó thì nhìn hắn rồi lập tức cầm cặp sách chạy ra cổng…
Nó thở hổn hển, khi gặp anh Minh, cười tươi:
–
ANh mInh, em xin lỗi, Minh Vũ gặp em nên em đã nán lại một lúc!
Khuôn mặt anh có vẻ như đổ lên như bực tức, nó hối lỗi vô cùng, nhưng anh vẫn cười và nhìn nó:
–
Không sao! thấy em là anh vui rồi! chúng ta ra biển nhé?
–
Vâng!
Nó cười vui vẻ…
Đằng xa, hắn nhìn thấy nó… nó đang cười, đang nắm tay, đang nói chuyện, và cùng anh ta đi khuất khỏi tầm nhìn của hắn. Nhưng hắn có giận anh ta đến đâu thì hắn cũng cảm thấy có gì đó rất lạ, không thể giận anh ta dài lâu.
“Tên khốn!” Hắn nghĩ, rồi quay về chỗ đậu xe và phóng đi.
Còn nó…
Nó đang vui vô cùng khi bên anh, nó đùa nghịch với anh dưới cái gió nhè nhẹ của biển, nó cười lớn với anh như ánh mặt trời rạng rỡ… Nó vờn với nước biển xanh ngắt kia như một nàng tiên của biển khơi… Nó đẹp lung
linh dưới ánh hoàng hôn, anh chỉ ngồi trên phiến đá mà ngẩn ngơ nhìn nó… CHính xác là lúc này đây, anh bắt đầu cảm thấy mình rung động trước cô nhóc tinh nghịch kia, nhưng anh không muốn cảm giác ấy đến, cô gái nào cũng được, nhưng riêng nó, bản thân anh không cho phép tiến tới, chỉ được quan hệ là anh em mà thôi!
Nó vui quá, nằm oài ra cát, đưa ánh mắt nhìn cảnh hoàng hôn đẹp khuyến rũ đó. Anh đi tới, bên cạnh nó, nụ cười anh ấm áp vô cùng, giọng nói anh nhẹ nhàng đến mát lòng nó:
–
Nhược Hi, chúng ta in hình con bướm trên cát nhé?
Đôi mắt to tròn của nó nhìn anh, nó cười như một thiên thần:
–
Vâng!
Thế là nó với anh nằm xuống cát, cùng nhau tạo hình con bướm, cả hai cười khúc khích…
Tạo xong, anh với nó lăn ra ngoài, nó kiếm một cái que, vẽ hình trái tim quay quanh 2 chú bướm đó. Nó cầm cái que, nhìn anh rồi cười ấm áp, mái tóc nó bay bay, bộ váy nhà trường cũng bay theo chiều gió, anh lại liên tưởng nó thành công chúa của gió, anh liền bật cười. Anh không ngờ, mình cũng có ngày miên man tưởng tượng phong phú như thế.
Tầm tối…
Anh với nó cùng nhau đi ăn, tất nhiên, anh là người bao trọn bữa ăn của 1 con heo như nó rồi!^^
Hôm nay nó vui vô cùng, nó thấy thích anh lắm. Anh ngồi đối diện nó, lên tiếng:
–
Nhược Hi, em ổn chứ?
Nó ngẩng đầu nhìn anh, iếng thịt bò xào vào miệng, nhai rồi hỏi:
–
Sao anh lại hỏi như vậy? Trông em giống không ổn lắm sao? Em chỉ đói mà thôi!
–
Em không bị bệnh gì hả?
Nó thấy anh hỏi lạ, nó nhìn anh chằm chằm luôn…
–
Em bị bệnh? Em bị bệnh gì mà mình không biết sao?
–
Ừ, anh chỉ hỏi vậy thôi! Em ăn ngon đi, ăn bao giờ no thì thôi nhé!
–
Em chỉ sợ ăn nhiều quá, anh không đủ tiền trả, ở lại rửa bát thì toi!
Nó cười toét miệng, rồi lại chúi đầu vào đĩa thức ăn. Hóa ra, cô bé chưa biết mình bị bệnh ung thư máu…
Về đến cửa nhà, anh chào nó, nó chào anh, rồi cười với nhau và anh đi khuất khỏi tầm nhìn của nó. Nó cười, một buổi hẹn hò tuyệt chưa từng thấy!!!!
–
Hẹn hò vui quá nhỉ?
Nó cười:
–
Đương nhiên!
–
Thích hẹn hò với anh ta đến vậy sao?
–
Ừ, điều hiển nhiên, anh ấy tuyệt vô cùng!
Nó choàng tỉnh mộng, lùi lại phía sau 1 bước:
–
Ai vậy?
Hắn bước ra từ sau bức tường, hắn thọc tay vào túi quần, đi lại cạnh nó:
–
Cô không để ý đến tôi sao? tôi là hôn phu của nha đầu cô đấy!
Nó lè lưỡi:
–
Hôn phu cái con khỉ!
Hắn lấy tay làm hình cái kéo, hăm dọa:
–
Thích lè lưỡi tôi hả? thích bị đứt lưỡi không?
Nó bỗng nhiên rụt cổ lại, nhưng ánh mắt vẫn nhìn hắn:
–
Mà cậu đứng bên tường nhà tôi làm gì thế hả?
–
ĐỢi cô!
–
Sao?
–
Tôi không nói lại lần hai đâu!
–
Tên điên này, nếu không có gì, tôi vào ngủ đây, mệt lắm rồi! Cậu cũng về đi, đứng đây ma bắt cóc đi đấy!
–
Nhìn tôi thế này mà sợ ma á?
Nó liếc xéo hắn, miệng mấp máy:
–
Không khéo là ma nữ bắt cóc đi ấy chứ, đẹp trai như cậu, con ma nào cũng thèm!
Hắn cười, lấy tay che miệng:
–
Ma thích thế cô có thích tôi không?
Nó hung hăng quay mặt đi:
–
Ma nó thích chứ tôi không thèm đâu!
Nó đang định “tiến công” vào nhà ngủ thì hắn kéo giựt lại, ôm trọn nó trong lồng ngực.
Ngay lúc này, nó bắt đầu thở không ra hơi, mặt đỏ ửng, nhưng may là buổi tối nên không ai nhìn thấy, nếu không nó sẽ bị kêu là “lợi dụng ôm trai đẹp” mất!
Hắn càng ôm nó chặt hơn, nhưng nó không có ý định gỡ bỏ cái ôm của hắn. Hắn nhếch miệng cười, giọng nói của hắn trở nên ấm áp đến lạ thường:
–
Ngủ ngon nhé!
Như một luồng điện chạy xẹt qua người nó. Nó cười, đáp một tiếng nhỏ:
–
ừ.
Hắn buông nó ra rồi vào trong xe ô tô, đi thẳng.
Nó vẫn đứng ngoài đó. Nhìn hắn. Hắn đi rồi! Đôi tay buông thõng và cái miệng mỉm cười, Hắn đáng yêu quá! Bây giờ nó mới biết, lớp vỏ bên trong của hắn là một con người vô cùng đáng yêu và ấm áp, chứ không như lớp vỏ bên ngoài, lạnh lùng, vô tâm đó.
Tin nhắn gửi đến máy nó. Nó chợt tỉnh mộng, giở ra xem. Là của hắn:
“ Vào ngủ đi. CÒn đứng đó nhìn tôi nữa là ma less đến bắt cóc cô đấy.”
Nó tròn mắt nhìn dòng tin nhắn, rồi nó đưa mắt nhìn xung quanh. Trời tối ôm, không một bóng người, ánh đèn điện mờ ảo nhấp nháy, tiếng giỏ thổi nhẹ mà nó còn nghe thấy tiếng vi vu nữa. Nó rùng người, rồi nhanh chân bước vào nhà.
Sáng hôm sau…
Nó đến lớp mà chẳng thấy bóng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




