|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
vọng. Cái lắc đầu của Kim khiến cho không khí náo nhiệt xung quanh đó cũng ngay lập tức lắng xuống. Kế hoạch này phá sản thật hay sao?
“Anh Việt!”
Tôi nghe thấy tiếng Uyên khẽ la lên, điều đó ngay lập tức thu hút sự chú ý của chúng tôi. Có lẽ việc bị Kim từ chối thẳng thừng như vậy khiến cho anh Việt mất tập trung, nhảy trật nhịp và…ngã. Ánh mắt của mọi người xung quanh đang từ trạng thái vô cùng thất vọng, đã nhanh chóng chuyển sang shock tột độ. Cái này…đâu có trong kịch bản?!
S.I.U cũng ngay lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn, khi mọi người không biết nên dừng quay lại, hay nên tiếp tục quay, khi anh Việt đang cố gắng đứng lên. Nhưng có vẻ như anh ngã cũng đau lắm, khó đứng lên thế kia cơ mà. Anh Khánh thở dài, toan ra lệnh dừng lại:
“C_”
“Khoan đã!”
Kim nhanh chóng cắt ngang câu nói của anh. Nó hít một hơi thật sâu, rồi bước ra chính giữa “sân khấu” trong tiếng cổ vũ của mọi người. Anh Việt nhìn Kim đầy ngỡ ngàng, anh vẫn không thể tin nổi là Kim sẽ bước ra. Nhưng Kim
Kim chẳng nói chẳng rằng, cũng không hề cười, nó chỉ khẽ đưa tay ra kéo anh Việt đứng lên, động tác uyển chuyển như thể đó là một phần trong vũ đạo của “I need a girl” vậy. Kim cùng anh Việt hoàn thành nốt bài nhảy, cho dù ở phía sau, sau khi…đọc khẩu hình miệng của Kim, chúng tôi tạm dịch câu nó nói với anh Việt là: “Em làm như vậy chỉ vì đây là chuyện của nhóm thôi nhé!”. Dẫu vậy anh Việt vẫn cười toét miệng, đúng là hâm mà.
Đứng ở phía bên ngoài, anh Khánh chép miệng, rồi quay sang cười với chị Trang:
“Trang này! Có khi giờ anh em nhường lại bản quyền bài này cho bọn nó thôi.”
Câu nói của anh Khánh khiến mọi người trong S.I.U bật cười. Riêng tôi trong lúc này lại chẳng có tâm trạng để mà cười. Tôi còn đang bận nghĩ xem, liệu với cái thái độ như thế kia của Kim, thì anh Việt còn dám tỏ tình với nó hay không. Và nếu có, thì nó sẽ đón nhận việc đấy như thế nào? Liệu hai người đó…không cãi nhau giống như hôm qua đấy chứ? Đây không phải là khách sạn đâu, không phải chỉ có mỗi S.I.U ở đó đâu. Anh Việt thì tôi tin có thể kiềm chế nổi, chứ Kim thì tôi chịu, nhất là trong chuyện tình cảm này nữa.
“Bạn có phải là cô gái mà anh ấy cần không thế?”
Một tiếng nói khác lại vang lên, ngay khi “I need a girl” trôi về những nốt cuối cùng. Mọi người đều nhìn về hướng phát ra tiếng nói, Kim cũng không ngoại lệ. Và gương mặt nó tỏ ra vô cùng bất ngờ, khi nhận ra chủ nhân của câu nói đó là người hôm qua đã yêu cầu chụp ảnh với anh Việt. Bạn gái ấy nói bằng một giọng hết sức vui vẻ và ngọt ngào, tuyệt nhiên chẳng có ý đố kị hay mỉa mai gì hết. Đó là lí do khiến cho gương mặt Kim đang từ từ…chuyển màu. Điều đó với tôi cũng dễ hiểu thôi. Khi mà ngày hôm qua Kim đã nổi cơn ghen với cô bạn đó, chỉ vì người ta được anh Việt chụp ảnh cùng, lại còn tặng bóng bay và hát cho nghe. Vậy mà bây giờ chính bạn ấy lại thừa nhận rằng Kim là người yêu của anh Việt, thì Kim ắt hẳn phải hạnh phúc lắm?
“Em…”
Kim nhìn anh Việt, mặt vẫn đỏ tưng bừng. Nó luống cuống quay lưng định chạy về phía chúng tôi, sau khi bài nhảy đã kết thúc, nhưng anh Việt đã nhanh tay nắm tay Kim kéo lại. Lúc này gương mặt của anh Việt đã trở lại dáng vẻ nhăn nhở thường ngày.
“Kim! Em thích chụp ảnh đúng không?”
Chúng tôi á khẩu trước câu hỏi của anh Việt, Kim cũng không phải là ngoại lệ. Cái câu hỏi này không liên quan tí nào mà. Kim mặt đầy dấu chấm hỏi, nó cũng ngây thơ trả lời câu hỏi của anh Việt.
“Có…Nhưng không phải…bây giờ…”
“Ok! Để khi khác. Vậy còn bóng bay?”
“Bóng bay…? Sao cơ ạ?”
“Như thế này…đủ không?”
Anh Việt vừa dứt lời, thì ngay lập tức phía bên dưới đám đông tản ra…để lộ rất nhiều chùm bóng bay bảy sắc ở chính giữa. Không chỉ nhiều, mà là cực kì nhiều bóng bay ấy. Tôi cũng bị shock chẳng kém gì Kim, khi mà tôi chỉ biết rằng anh Việt cùng hội con trai sẽ đi mua bóng bay thôi, chứ không thể ngờ và không bao giờ ngờ rằng số bóng lại nhiều đến dường này. Và tôi cũng không thể ngờ hơn nửa số người đến đây tham dự flashmob nói rằng chỉ đến để xem thôi, hóa ra lại có nhiệm vụ đứng giấu số bóng bay ấy. Cảm ơn, cảm ơn mọi người rất nhiều! Mọi người thật sự vô cùng tuyệt vời!
“Em sẽ nhận chứ?” – Anh Việt tiếp tục lên tiếng hỏi Kim, khi mà mắt nó cứ tròn xoe ra, như kiểu vẫn chưa hiểu gì.
“Em…”
“Nếu em muốn, anh hứa sẽ chụp ảnh, mua bóng và hát cho em nghe mỗi ngày.”
“Anh muốn hát gì nào?” – Kim bỗng bật cười vì câu nói của anh Việt. Nó cực kì giống Uyên, đều rất dễ bị thuyết phục bởi những lời ngon ngọt.
“Ok! Bây giờ anh sẽ hát cho em nghe. Nhưng em phải biết rằng em là người duy nhất anh hát tặng bài này.”
“Vâng.”
Kim cười, cái từ “vâng” lần đầu tiên vuột ra khỏi miệng nó. Gớm, thay đổi nhanh không kia, thường ngày toàn…gào rú, nhảy tưng tưng lên đè đầu cưỡi cổ anh Việt, vậy mà đến khi được tỏ tình cái lại ngoan ngoãn thế kia. Con nhỏ này đúng là đáng ghét mà!
[Love girl">
Tell me tell me hãy kể cho anh biết về tình yêu
Tell me tell me hãy trao cho anh tình yêu của em
Love me love me hãy đến sà vào vòng tay anh
Kiss me kiss me anh sẽ chỉ yêu mình em thôi
Anh ngẩn ngơ mỗi khi thấy em cười
Khi anh nhìn, em xinh xắn tựa búp bê
Trái tim anh bắt đầu đập rộn ràng
Vì có em một ngày của anh trở nên tươi sáng hơn biết bao
Hãy chỉ để mắt đến mình anh thôi, anh sẽ chỉ yêu duy nhất mình em
Dù cho cả thế giới có đổi thay
Oh my love trái tim anh bắt đầu loạn nhịp khi nhìn em
Anh sẽ luôn có em trong trái tim này
Hãy nắm lấy tay anh và bay lên
Hãy tin anh và bay thật cao
Tell you tell you anh sẽ kể cho em biết về tình yêu
Tell you tell you thổ lộ cùng em tình yêu này
Love you love you hãy nắm lấy tay anh
Kiss you kiss you anh sẽ yêu em mãi mãi
Như bản nhạc anh chơi chỉ dành cho riêng em
Như tiếng sáo du dương chỉ thuộc về em mà thôi
Từng phút từng giây đều trở nên đặc biệt
Anh muốn mỗi ngày đều được nghe tiếng em
Anh yêu em
Hãy chỉ để mắt đến mình anh thôi
Anh sẽ yêu duy nhất mình em dù cho cả thế giới có đổi thay
Oh my love con tim nhỏ bé của anh đã khắc ghi bóng hình em
Anh sẽ mãi ôm em, cho tới khi thời gian ngừng lại
Hãy nắm lấy tay anh và bay lên
Hãy tin anh và bay thật cao
Hãy chỉ để mắt đến mình anh thôi, anh sẽ yêu duy nhất mình em
Dù cho cả thế giới có đổi thay
Oh my love trái tim anh bắt đầu loạn nhịp khi thấy bóng dáng em
Anh sẽ luôn có em trong trái tim này
Em có nghe thấy nhịp đập con tim anh không
Anh không thể sống thiếu em
Vsub by B2UTYSubs@youtube
Anh Việt bắt đầu hát trong tiếng hò reo cổ vũ của mọi người. Không khí ngày hôm nay khiến tôi nhớ tới màn chúc mừng sinh nhật một thời gây huyên náo mạng xã hội của Tuấn dành cho Uyên. Có nên ghen tị không nhỉ? S.I.U toàn người ưa lãng mạn, và trong số đó, Kim và Uyên là hai đứa sướng nhất, khi đã, đang và sẽ trở thành những chủ đề hot trên mạng. Tôi thì được hai người nói thích hẳn hoi, cho dù trường hợp của anh Khánh có đôi chút không phải, nhưng trong trường hợp này thì cứ tính như thế đi, nhưng sao mà chẳng ai chịu bày tỏ tình cảm với tôi theo cách này vậy? Số trời định cả hai người đó tỏ tình với tôi cùng một ngày, cùng một nơi và đều trong lúc tâm trạng tôi vô cùng…hoảng loạn. Tại sao không có bóng bay, flashmob, bài hát dành tặng, camera và sự chứng kiến của cả trăm người? Như thế này có phải là cực kì bất công hay không?
Kim cứ đứng lặng người đi theo bài hát anh Việt hát tặng nó. Tôi nhớ lần Tuấn tổ chức sinh nhật cho Uyên, Tuấn chính là người đỏ mặt khi thằng bé phải mặc vest, chơi ghita, hát và bày tỏ tình cảm trước mặt hàng trăm người. Nhưng lần này, người đỏ mặt không phải là anh Việt, mà lại là Kim. Hình như bài hát càng về cuối, mặt nó càng trở nên đỏ hơn hay sao ấy. Đến bây giờ thì trông…rực rỡ hệt như một bông hoa mười giờ.
“Làm người yêu anh nhé?”
Sau khi kết thúc bài hát, anh Việt chạy ra lấy một chùm bóng bay to nhất ở chính giữa, đưa nó cho Kim rồi mới bắt đầu hỏi. Như hưởng ứng hành động của anh Việt, tất cả mọi người xung quanh đều ồ lên và vỗ tay cật lực, mặc cho tất cả những hành động đó gộp lại, chỉ khiến Kim thêm xấu hổ mà thôi. Kim giật vội lấy chùm bóng bay từ tay anh Việt, rồi lập tức vùi mặt mình vào trong đó, nhằm tránh vô số ánh mắt tò mò đang nhìn về phía mình.
“Biết…biết rồi…”
“Biết rồi là sao chứ?”
“Thì là biết rồi mà!”
“Em phải nói đúng vào vấn đề chứ!”
“Vấn đề gì?”
“Anh đang hỏi em là_”
“Em biết rồi! Em đồng ý, em đồng ý!”
Cuối cùng, câu trả lời của Kim cũng khiến cho không chỉ anh Việt, mà tất cả chúng tôi đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Cũng chỉ vì chuyện tình cảm của hai người này mà cả ngày hôm qua S.I.U quay mòng mòng như chong chóng. Đến giờ mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi, đúng là trời phù hộ. Vậy là tương lai khổ cho anh Việt rồi, khi từ giờ anh sẽ phải chiều chuộng cái đứa con gái nhõng nhẽo, đanh đá, ương bướng và khá…du côn là Kim. Còn Kim thì cuộc đời nó đúng là “lên tiên” mà.
Dù sao thì tôi cũng thật lòng mong bọn họ sẽ được hạnh phúc mãi mãi. Tuy rằng trên đời này chẳng có gì là vĩnh viễn cả, nhưng khi được ở bên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




