watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11991 Lượt

lòng tham, không muốn trả lại. Và chùm chìa khóa nhà anh, gần như là vật bất li thân của tôi, khi nó luôn nằm trong túi xách mà tôi mang bên người.

“Anh Dương! Mẹ anh bảo anh thích ăn cá rán nhỉ?”

“Ừ em.” – Anh trả lời tôi, giọng điệu đầy vẻ ngờ vực.

“Bây giờ em sẽ đi chợ, thử làm cho anh nhé!”

“…”

“Anh thái độ gì kì vậy?”

“Em …biết làm sao?”

“Thì em sẽ lên mạng xem hướng dẫn mà. Đi mà, cho em lấy anh làm vật thí nghiệm đi!”

“Thôi được rồi! Em ở nhà đi, anh đi chợ cho.”

“Nhưng…”

“Trong lúc anh đi chợ em vào tắm đi, để người thế này lại ốm đấy! Để anh tìm quần áo của chị Nguyệt cho em.”

Tôi vâng dạ, bỗng chợt nhoẻn miệng cười vì câu nói của anh. Tôi đã không nhầm khi tìm đến anh trong lúc này. Chẳng cần một lời khuyên, chẳng cần một sự phân tích điều đúng đắn, chỉ được nhìn thấy nụ cười của anh, chỉ cần nghe giọng anh nói,… là tôi đã cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Hạnh phúc của con người, hóa ra cũng chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Vậy mà trước giờ, thấy nhiều người than thở, thấy nhiều người lặn lội tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân, tôi đã nghĩ rằng hạnh phúc đích thực nó cao xa lắm, mình phải thật sự tài giỏi, thật sự đặc biệt, mới có thể chạm vào. Hạnh phúc của tôi chẳng phải giản dị và đời thường lắm sao?

Là anh đấy.
Chương 24

Ads Tôi nháo nhác bật dậy, thật tệ hại khi nhận ra mình vừa ngủ quên. Trời mưa mát đúng là dễ ngủ thật, tôi chỉ có ý định đặt lưng xuống ghế một chút để đợi anh Dương đi chợ về, sau khi bản thân mình đã tắm và thay quần áo xong xuôi mà thôi, vậy mà thế nào lại lăn ra ngủ như thế. Nghĩ lại thì việc này không ổn, không ổn tí nào, con gái con đứa sao lại có thể nằm lăn ra nhà người ta ngủ vô tư đến vậy cơ chứ. Tôi thở dài, trèo xuống ghế và bắt đầu đi tìm anh. Chiếc xe dựng ngoài sân báo hiệu cho tôi biết là anh đã về đến nhà, còn từ bao giờ thì không rõ nữa.

Tiếng lạch cạch ở bếp vang lên, tôi nghe theo tiếng động mà tự động đi về phía đấy. Lúc này anh đang đứng ở bếp và loay hoay với con cá vừa mua, có lẽ anh đang tìm cách làm cho nó…ngừng thở. Trông anh khá bận rộn, khi hết giữ con cá lại quay qua đọc hướng dẫn trong điện thoại. Sao tôi yêu hình ảnh của anh lúc này vậy nhỉ? Mọi cử chỉ, hành động,… của anh đều khiến tim tôi đập trễ một nhịp.

Tôi vừa nghĩ vừa rút điện thoại ra, quyết tâm chụp ảnh anh để “dìm hàng”. Tôi dường như lây cái “bệnh bôi xấu nhau” của mọi người trong S.I.U rồi thì phải. Nghĩ lại thì cái này đâu phải “dìm hàng”, cũng đâu phải là bôi xấu anh, tôi chỉ cho mọi người thấy anh…đáng yêu tới như thế nào mà thôi. Áo phông, quần đùi và đeo tạp dề hồng (có lẽ là tạp dề của chị Nguyệt), tôi thấy còn shock nữa là mọi người trong nhóm.

Sau khi up ảnh xong, tôi bắt đầu quay lại đọc thông báo trên Facebook, chút nữa thì cắn vào lưỡi khi bắt gặp yêu cầu “kết hôn” của anh. Xem ra ai cũng nghiêm túc thực hiện lời hứa với anh Việt, chỉ ngoại trừ tôi thì phải. Chấp nhận? Hay thôi, từ chối nhỉ? Trò này…không vui chút nào đâu nhé!

“Aaaaaaaa! Điên mất thôi!”

Trong lúc tôi còn đang đứng đấu tranh tư tưởng xem nên chấp nhận hay từ chối, thì bị tiếng hét của anh làm cho giật bắn mình. Thoát vội khỏi Facebook, tôi chạy ra chỗ anh khi nhận thấy anh dường như sắp phát điên với con cá. Ơ lạ thật, tôi thấy anh loay hoay với nó từ nãy cơ mà, sao mãi một lúc rồi mà con cá vẫn “sống nhăn răng” thế này?

“Sao anh không gọi em dậy?”

Tôi hỏi anh bằng giọng ngái ngủ, trong khi mắt ái ngại nhìn con cá đang nằm trên thớt đầy vẻ trêu ngươi. Tự nhiên hối hận ghê, tôi đúng là đứa nhàn rỗi sinh nông nổi, đang yên đang lành bỗng dưng nghĩ ra cái trò nấu ăn này làm gì không biết? Chính vì tôi là cái đứa đầu têu ra trò này, nên giờ dù có ái ngại cũng chẳng thể trốn được.

“Em dậy rồi à?” – Anh hơi giật mình trước sự xuất hiện của tôi, song ánh mắt anh vẫn nhìn chăm chú vào chiếc điện thoại để bên cạnh – “Anh thấy em ngủ say nên định xử lí con cá này trước, nhưng nó mãi chẳng chịu chết cho anh nhờ!”

“Ớ…” – Tôi bật cười trước câu nói ngây ngô của anh – “Em làm cùng anh nhé!”

“Ừ.”

Vậy là chúng tôi cùng bắt tay xử lí con cá. Nó đúng là đáng ghét vô cùng, cứ khi nào tôi động vào là nó lại trườn ra khỏi tay tôi rồi rơi huỵch cái xuống đất, tiếp theo đó là vùng vẫy loạn lên, làm anh phải hớt hải chạy theo tóm lại. Da cá trơn kinh khủng, đó là lí do khiến tôi năm lần bảy lượt để nó dễ dàng thoát khỏi tay mình. Hành trình “bắt cá” kéo dài ba mươi phút của chúng tôi cuối cùng cũng kết thúc, khi con cá kia có khả năng bị…chấn thương sọ não trong lúc va đập, giờ đã chịu yên vị trên thớt rồi.

Sau khi đánh vẩy xong thì công đoạn tiếp theo gian nan hơn rất nhiều: rán cá. Ở nhà đã có “một số lần” mẹ tôi gọi tôi xuống để học, tôi cũng ngoan ngoãn xuống để làm cho mẹ vui lòng, nhưng sau vài phút thì lại la oai oái và chạy thẳng lên phòng do bị mỡ bắn vào tay. Hôm nay thì chẳng có mẹ ở đây để “thí mạng” cho tôi nữa rồi, tôi phải tự sức xoay sở mà thôi.

Đúng như tôi dự đoán, ngay khi vừa thả con cá vào trong chảo dầu, tôi đã suýt nhảy dựng lên vì dầu bắn vào tay, nhưng vì anh còn đứng ở đây, tôi đành giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả, tôi không muốn anh coi mình như một đứa vô dụng. Tôi đăng kí thi Cao đẳng Du lịch với mơ ước nấu món ăn Pháp, tuy rằng đây không phải món ăn Pháp, song cũng thuộc lĩnh vực nấu ăn, vậy mà tôi hoàn toàn dốt đặc. Không có chút kinh nghiệm gì về chuyện này, vậy mà tôi dám đâm đầu vào đấy, tôi điên thật rồi!

“A! Chán quá đi!” – Tôi hét lên đầy ngao ngán – “Không thi nữa, em không đi thi đại học nữa!”

“Em lại làm sao đấy?”

“Cuộc đời này là một chuỗi những sai lầm, hừ.”

“Này nhóc! Em ăn phải cái gì à?”

“Anh đã không thông cảm cho em thì thôi, lại còn hỏi như thế nữa! Em đang rất buồn đây!”

“Thế thôi đi ra để anh rán cá cho!”

Tôi ậm ừ rồi nhường lại đôi đũa cho anh, vẫn chưa hết chán nản với cái món cá rán quái quỷ này. Sao anh lại thích ăn cái món dễ làm…tổn thương da dẻ phụ nữ thế không biết? Da tôi trắng lắm đấy nhé, nếu có bị mẩn thì cũng dễ nhìn thấy lắm đấy. Nhưng thôi, anh thích mà, tôi đâu thể hạnh họe anh cho được.

“Số em thật khổ!”

“Khổ?” – Anh bật cười trước câu than thở của tôi – “Đâu ai sướng bằng em cơ chứ!”

“Anh đang nói đểu em phải không?”

“Không hề nhé! Đâu phải ai trên đời cũng được yêu thương nhiều như em, em có bố mẹ, có bọn anh, còn muốn gì nữa?”

“Còn Ly…chẳng có gì nhỉ?”

Tôi buột miệng nói mà chẳng chút mảy may suy nghĩ. Chủ định sẽ gạt chuyện về Ly ra khỏi đầu rồi, nhưng khi nghe những lời anh nói, tôi không thể không nghĩ tới Ly. Liệu có phải anh cố tình nói như vậy, có phải anh trách cứ tôi trong chuyện này hay không?

“Anh xin lỗi, anh không có ý gì đâu… Oái!”

“Thôi anh ra kia ngồi đi, mỡ bắn tung tóe khắp tay rồi kia kìa!”

Tôi giật lấy đôi đũa từ tay anh, quyết tâm tự tôi sẽ hoàn thành xong cái món đáng ghét này. Cuối cùng sau ba mươi phút, con cá đã được bê ra bàn ăn. Nhìn nó…ừm, hơi cháy một chút thì phải. Tôi cũng không chắc là bên trong nó có sống hay không nữa. Nhưng dù gì, tôi chỉ mong có mẹ ở đây để có thể khoe cho mẹ thấy thành quả đầu tiên của mình.

Mắt tròn xoe nhìn đĩa cá, anh đưa tay lau mồ hôi – hậu quả của hơn một tiếng lăn lộn trong bếp. Hôm nay mưa, trời mát, mà lưng áo anh vẫn ướt sũng, như vậy là tôi cũng đủ hiểu anh đã phải khổ sở thế nào với ý tưởng quái gở của tôi rồi.

“Mệt mệt mệt!”

“Ơ! Em chưa kêu thì thôi chứ?”

“Ừ thì em mệt!” – Anh cười toe rồi rút điện thoại ra, chẳng có vẻ gì là mệt mỏi so với câu nói của chính anh nữa – “Để anh chụp thành quả khoe cho mọi người.”

Tôi đành thở dài ngao ngán trước giọng điệu trẻ con của anh. Có cái gì đáng khoe cơ chứ? Anh không thấy rằng con cá này cháy rất lộ liễu hay sao mà còn định khoe? Thôi, miễn là anh vui, cho dù niềm vui của anh có thể đánh đổi bằng…hình tượng của bản thân tôi.

“Sao em chụp trộm anh?”

“Ớ?” – Tôi hơi thần người ra, không hiểu anh nói gì. À, là cái ảnh lúc nãy tôi chụp anh lúc vừa vào bếp. Lấy tay di di màn hình điện thoại của anh, tôi trả lời tỉnh bơ – “Đáng yêu chết người nhé, anh thấy nhiều người like chưa?”

“Ừ! Người ta thích anh là chuyện bình thường ấy mà!” – Vậy mà còn có con người “trơ tráo”, đáp lại tôi bằng giọng tỉnh bơ hơn gấp bội – “Em đã lên Facebook rồi, sao lờ đi yêu cầu của anh?”

Tôi cứng họng trước câu hỏi này. Ban nãy vội vàng chạy lại xem anh xử lí con cá, tôi đã thoát vội ra khỏi Facebook và đến giờ thì hoàn toàn quên khuấy đi mọi chuyện, mãi cho tới khi anh nhắc lại. Cái vụ relationship này đối với tôi không hay ho một chút nào cả, cớ sao cả anh, anh Khánh cũng như My lại hứng thú đến như vậy cơ chứ? Tôi phải thừa nhận rằng nhiều khi tôi cũng ao ước có người yêu nổi tiếng để cho mình được…thơm lây, nhưng suy nghĩ đó của tôi đã hoàn toàn bị dập tắt từ khi quen anh, chính xác là từ khi mấy bạn fans của anh add Facebook và hỏi xem tôi có quan hệ với anh như thế nào. Tình yêu thời công nghệ đúng là thảm họa!

“Em không đồng ý thì đến tối thằng Việt tag

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT