watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11981 Lượt

Đâu phải nhà tôi có việc gì đâu, chỉ là tôi không muốn gặp anh Dương, cũng như đối diện với cả anh và Ly bây giờ.

Mega Star, Tràng Tiền Plaza, nem chua rán Tạ Hiện, sữa chua mít Bà Triệu, bánh trôi tàu bác Bằng ở Hàng Giầy, kem New Zealand Lý Thường Kiệt,… đủ những nơi vớ vẩn mà tôi có thể đi. Nhưng rồi mỗi khi tới nơi thì tôi lại cảm thấy đôi chút hụt hẫng, bởi đó đều là những địa điểm tôi hay đi cùng anh Dương. Đi cùng anh, dĩ nhiên là vui hơn rất nhiều so với việc phải đi một mình như thế này rồi.

Tôi nén tiếng thở dài, táp xe vào lề đường để mua một ít caramen mang về. Vừa đi đường vừa nghĩ linh tinh, đột nhiên lại nhớ đến món ăn mà anh thích. Vậy nên khi còn đang quanh quẩn trong khu vực quận Hoàn Kiếm, tôi đã nhanh chóng vòng xe lên Hàng Than để mua. Nhưng bây giờ mua xong rồi, tôi cũng không hiểu là mình…mua để làm gì. Tôi đâu có ý định gặp anh đâu cơ chứ. Điên rồi, bị điên rồi Linh ơi!

Lắc đầu, tôi quyết định về nhà.

“Mẹ ơi, con về rồi này.”

Vừa dắt xe vào trong sân, tôi vừa lớn tiếng gọi mẹ. Không hiểu tại sao hôm nay mẹ tôi lại mở cổng toang hoác thế này nữa. Tuần trước nghe tin nhà cuối ngõ mất xe máy, mẹ tôi chẳng về giục loạn cả nhà lên là phải để ý cửa nẻo, vậy mà đến hôm nay đã… Chắc là nhà có khách rồi. Vậy nên bố tôi mới…bật hết đèn trong nhà lên như thế kia. Bố tôi có một thói quen khá kì lạ là mỗi khi có ai đến nhà chơi, ông lại bật hết đèn từ phòng trong ra tới phòng ngoài, để làm gì thì tôi cũng không biết nữa.

“Linh về rồi hả con? Vào nhanh đi, nhà mình có khách này.”

Tôi nghe thấy giọng nói líu lo, vui vẻ khác hẳn thường ngày của mẹ mình. Ô hay, vị khách nào mà có thể khiến mẹ tôi vui mừng đến như vậy được cơ chứ? Làm mẹ tôi hào hứng đến như vậy chỉ có thể là dì Huệ hoặc cậu Tùng mà thôi. Dì Huệ thì không bao giờ sang nhà tôi cả, do đã từng có đợt…cãi nhau với ông tổ trưởng dân phố xung quanh vấn đề cờ bạc. Không lẽ cậu Tùng từ Nhật về?

Tôi vội dựng chân chống xe máy, toan chạy vào trong nhà để xác minh xem suy đoán của mình có đúng hay không, vậy mà hình ảnh chiếc Lambretta xanh dựng ở góc sân khiến tôi đứng hình trong giây lát. Cái xe này…quen quen, à không, thành thật mà nói thì rất quen.

Không thể nào!

“Mẹ à, ai_”

Tôi lờ đi ý định nhìn biển số xe, vội vã chạy vào trong nhà. Túi caramen xém chút nữa là rơi xuống đất, khi tôi quá đỗi kinh ngạc trước mái tóc màu nâu vàng đáng ghét kia đang ngồi lù lù trong nhà mình.

Hoàng Dương, anh đang làm cái gì ở nhà tôi đây?

“Linh à, vào đây con.”

Mẹ tôi lại lớn tiếng gọi, trong khi lúc này tôi đứng sững ra giữa nhà, nhìn anh chằm chằm không chớp mắt. Vậy mà con người đối diện tôi mặt mũi vẫn tỉnh bơ, thản nhiên đặt cốc trà xuống bàn.

Tôi vẫn không hiểu, tại sao anh lại có mặt ở đây – nhà tôi. Không phải lúc này anh đi cùng S.I.U hay sao, mọi người đang ăn mừng mà? Kể cả lúc Kim có gọi điện rủ tôi đi cùng mọi người, nó cũng thao thao bất tuyệt đe dọa nếu tôi không đến Ly sẽ cướp mất anh đấy, nghĩa là anh nên ở đó chứ không phải ở đây. Còn nữa, anh và tôi đang giận nhau, anh đến đây làm gì, làm gì, làm gì?

“Ơ kìa, con bé này.”

Mẹ tôi đứng dậy kéo tay tôi xuống ghế, khi thấy tôi vẫn đứng đực mặt ra giữa nhà, không nhúc nhích được thêm một phân nào. Miễn cưỡng làm theo lời mẹ là ngồi xuống, song tôi vẫn chưa thể chớp mắt mình lại. Tôi sợ nếu chớp mắt, dù chỉ một chút thôi, khi mở ra thì sẽ không còn nhìn thấy anh nữa. Dù rằng đang giận anh, cũng như đang rất bất ngờ trước sự xuất hiện đường đột này, nhưng tôi vẫn rất sợ.

Anh đến nhà tôi rồi, có phải là anh muốn làm lành với tôi hay không?

Thật ra, trên suốt quãng đường đi linh tinh, tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều về những lời hôm nay anh Khánh nói. Quả thật là tôi có một chút hụt hẫng khi nghe quá khứ của anh. Quân nói đúng, anh Khánh nói đúng, có lẽ tôi đã bị cái mác “hoàn hảo” của anh đánh lừa rồi. Trên đời này làm gì có ai hoàn hảo cơ chứ, càng hoàn hảo bao nhiêu thì càng giả tạo bấy nhiêu. Tôi không nói rằng anh giả tạo, chỉ là bản thân mình quá hời hợt, không thể hiểu anh nhiều hơn.

Anh Dương không đem những chuyện quá khứ đấy kể lại cho tôi, anh chỉ nói rằng anh cảm thấy hối hận vì những gì đã vô tình nói, vô tình làm tổn thương chị Quỳnh Chi. Sao không nói cho tôi nghe anh đã vô tâm trong quá khứ thế nào và chính điều đấy mới là thứ dằn vặt anh nhất mỗi khi nhớ đến mối tình đầu cơ chứ? Không lẽ anh Khánh nói đúng, anh sợ rằng khi tôi biết được, tôi sẽ không thích anh nữa, bởi người tôi cần là một Hoàng Dương hoàn hảo?

“Linh, con đi đâu giờ mới về? Thằng Dương nó đợi con từ nãy đấy.” – Mẹ tôi lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ đang lơ lửng trong đầu tôi.

“Đợi con?”

“Ừ, mẹ ở nhà dì Huệ về thấy nó đứng đợi con ở cửa, lôi mãi mới chịu vào đấy.”

“Hừ, đợi làm gì không biết!” – Tôi lẩm bẩm, rồi lại la lên oai oái trước cái cốc đầu đau điếng của mẹ – “Sao mẹ đánh con?”

“Ăn nói thế à? Đã sai mà còn không biết nhận lỗi.”

“Con…con sai gì cơ?”

“Để người ta đứng nắng như thế trong khi mình đi chơi, còn hỏi sai cái gì là sao?”

“Ơ, con đâu biết anh ấy ở đây. Con còn tưởng anh ấy đi chơi với người khác rồi cơ.”

Tôi bĩu môi hạnh họe. Cho dù đã tự nhủ trong đầu là sẽ không gây sự với anh nữa và làm hòa, nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy anh thì cái tính cố chấp của tôi nó lại trỗi dậy. Trước câu nói của tôi, mẹ tôi như thể muốn…lao vào bóp cổ tôi vậy, còn anh Dương đang ngồi bên cạnh thì mặt bối rối thấy rõ.

“Dương à, con Linh nó được chiều từ nhỏ nên tính khí có hơi…thất thường một chút, cháu đừng chấp em nó nhé.” – Cuối cùng bố tôi cũng lên tiếng, sau một khoảng thời gian ngồi lườm tôi từ đầu đến chân.

“Dạ, cháu cũng quen rồi ạ.”

“Anh Dương, đi về ngay cho em!”

“Con bé này!”

Mẹ lại cấu tôi để cảnh cáo. Hừ, mẹ biết da tôi dễ bầm rồi mà sao lại còn “manh động” đến vậy nhỉ? Tôi là con bố mẹ chứ có phải anh Dương đâu, vậy mà nãy giờ hết bố lại tới mẹ bênh anh chằm chằm mà không đếm xỉa gì đến tôi. Bố mẹ tôi không phải khó tính gì, đối với bạn bè tôi thậm chí còn khá dễ dãi, nhưng riêng chuyện “bạn khác giới” thì cũng có đôi chút đề phòng. Vậy mà không hiểu sao hôm nay cả hai người lại tỏ ra vui mừng trước sự xuất hiện của anh Dương đến như vậy.

“Dương à, hôm nay cháu ở lại dùng cơm cùng gia đình bác nhé.” – Vẫn là giọng “ngọt như mía lùi” khác hẳn thường ngày của mẹ tôi.

“Ơ…”

“Không phải ngại gì đâu. Lâu rồi nhà bác cũng không có khách, cháu ở lại đây với hai bác và Linh cho vui.”

“…Vâng ạ.”

“Linh, đi chợ với mẹ, để Dương ngồi chơi với bố con.”

“Con không đi đâu. Ở nhà thế nào bố cũng kể xấu con.”

“Kể xấu con thì đến mai cũng chưa hết, bố không có từng ấy thời gian.” – Bố tôi đưa mắt nhìn tôi đầy châm chọc.

“Bố!”

“Đi với mẹ con đi, bố không làm gì Dương đâu.”

“Con…con có nói thế đâu.”

Bất lực trước sự “nguy hiểm” hơn hẳn ngày thường của bố, cuối cùng tôi cũng đành miễn cưỡng đứng dậy đi ra ngoài với mẹ. Trước khi đi tôi có để lại túi caramen vừa mua ở bàn để bố với anh Dương ăn. Bố tôi muốn ăn cũng được, không ăn thì cứ vứt ở đấy đi, lại còn lớn giọng thắc mắc là sao bình thường tôi đâu thích ăn cái này, còn bố mẹ thì cực ghét, vậy mà còn mua về làm gì, khiến cho người-còn-lại trong nhà dường như đã nhanh ý nhận ra sự “xuất hiện” của túi caramen tôi mua về. Hừ, đúng là bực mình thật đấy. Càng nghĩ tôi càng thấy khó hiểu, tôi là con của bố mẹ chứ có phải anh Dương đâu, vậy mà vì sự xuất hiện của anh cả hai ông bà đều nhất loạt “hắt hủi” tôi, xem tôi không có chút giá trị nào ở trong nhà này hết.

Tôi vốn không thích đi chợ cùng mẹ, vì phải nghe mặc cả nhiều…đau đầu dã man. Tôi mua bán gì không có thói quen mặc cả, người ta nói bao nhiêu thì tôi trả bấy nhiêu, bởi lẽ tôi ngại việc đôi co qua lại mất thời gian. Dù vậy tôi cũng hiểu được lí do mẹ luôn mặc cả khi ra chợ: đối với những người đã trưởng thành, đã bước chân vào đời và phải lăn lộn ngoài cuộc sống, bọn họ quý từng đồng bạc mà mình làm ra. Tôi đã hiểu được cái lí lẽ đó, nhưng vẫn chưa thể làm theo được, khá mâu thuẫn nhỉ? Phải vứt tôi vào xó cho chết đói thì mới tỉnh ra, mẹ tôi nói vậy đấy.

Vậy nên đó là nguyên nhân chính khiến mỗi lần mẹ gọi đi chợ, tôi đều trốn tiệt ở trên phòng với lí do học bài. Nhưng hôm nay thì rõ ràng tôi vừa đi chơi về, nhà lại còn có khách là bạn mình, nên tôi chẳng thể nào tránh được. Cũng may, hôm nay mẹ tôi…vui vui trước sự xuất hiện của anh Dương, đã hoàn toàn bỏ qua tiết mục mặc cả. Mẹ tôi cũng hỏi xem anh thích anh những gì, còn tôi thì “ngây thơ” kể ra tất cả những món ăn mà…tôi thích. Tất nhiên là mẹ đã nhanh chóng nhận ra và cốc đầu cảnh cáo, mẹ là mẹ của tôi cơ mà. Vậy nên tôi đành phải thật thà kể lại những món anh thích ăn. Nghĩ đi nghĩ lại thấy rõ bất công, mọi ngày mẹ đâu chịu nấu những món tôi thích thường xuyên đâu, mà anh Dương thích thì mẹ lại quyết lùng cả chợ lên để tìm cho bằng được.

“Mẹ à, con mới là con gái mẹ này!”

Tôi phụng phịu làm nũng mẹ, khi lúc này

Trang: [<] 1, 81, 82, [83] ,84,85 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT