|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
loạt nháo nhào tìm cách về càng sớm càng tốt, như thể sợ anh Khánh đổi ý.
Tôi đóng cửa phòng tập, lò dò bước xuống cầu thang sau khi dọn dẹp xong đống bừa bộn mà Hoàng vô tình tạo ra nhằm kiếm việc cho mình. Sau khi “nhấm nháy” với anh Dương, Kim quyết định…bỏ lại tôi cho anh đèo để đi chơi với anh Việt. Hừ, hai người đấy xem tôi như con gấu bông vậy, ném qua ném lại. Vậy là lúc này đây tôi đang phải nháo nhác đưa mắt tìm anh Dương bởi sợ anh bỏ mình lại cho đi bộ về. Nhưng không, anh vẫn đang đứng đợi tôi ở dưới sân, và còn bị bao vây bởi hội Dancers nữ mới tới.
“Nhóc à, nhanh lên đi, nắng chết anh mất.”
Thấy tôi đang xuống, anh bèn lớn tiếng gọi. Vốn dĩ định đi chậm vì không muốn xuất hiện trước mặt mấy bạn Dancers kia, nhưng chợt động lòng thương trước câu nói của anh, tôi lại hấp tấp chạy lại, chút thì ngã vì trượt chân.
“Chỗ mát anh không đứng, đứng giữa sân nắng là sao?”
“Cho em dễ tìm.” – Anh cười toe trước câu nói của tôi, đưa mũ cho tôi rồi quay qua mấy bạn kia – “Anh về trước nhé mấy đứa.”
Nhận lấy mũ bảo hiểm từ tay anh, tôi cúi đầu chào bọn họ, rồi nhanh nhanh chóng chóng leo lên xe anh. Đến khi anh đã phóng xe ra đường lớn, tôi mới cong môi hạnh họe.
“Anh đã làm gì?”
“Hả?”
“Anh làm gì mà mấy bạn ấy cứ bám theo anh mãi thế?”
“Đẹp trai không phải là cái tội.”
“Tôi đến chết mất thôi!”
Tôi thở dài ngao ngán trước câu nói đầy tính khoe khoang của anh. Biết rằng anh chỉ tìm cách trêu mình thôi, nhưng tôi vẫn muốn…đấm anh một cái. Anh biết cách làm tôi thôi bắt bẻ lắm mà.
“Bây giờ em muốn đi đâu? Tìm chỗ nào tử tế kể chuyện Khánh và My cho anh đi.”
“Anh quan tâm đến chuyện này ghê nhỉ?”
“Ừ, phải quan tâm chứ, chẳng lẽ em không quan tâm sao?”
“Có mà. My là em gái em, em phải quan tâm đến nó chứ.”
“Ừ. Anh cũng quan tâm đến “em vợ” anh.”
“_”
“Nào, đi đâu?”
“Hay là_”
Kít.
Tôi chưa kịp trả lời, thì anh Dương đã vội vã táp xe vào vỉa hè và phanh đến kít, khiến tôi giật mình và…đập đầu vào vai anh một cái rõ mạnh. Tôi cắn chặt môi nén đau, tay thì đưa lên xoa đầu mình, tay thì đưa lên xoa vai anh. Anh có hiểu đi như thế là rất nguy hiểm hay không? Cũng may bây giờ mới có ba giờ chiều, mọi người ít ra đường vì nắng, chỉ nếu là giờ tan tầm, tôi không dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nữa.
Tôi nhớn nhác đưa mắt nhìn quanh, cố tìm ra nguyên nhân khiến anh lái xe một cách cẩu thả như vậy. Trước mặt tôi là một tấm biển quảng cáo buổi casting dự án phim “Những mảnh ghép”, hình như bên trong đang tổ chức casting thì phải. Không lẽ anh định…
“Hê hê, cơ hội ngàn năm.”
Anh nhảy phắt xuống khỏi xe rồi quay qua nhìn tôi cười tươi, bộ dạng như thể thích thú lắm. Tôi hết nhìn anh lại nhìn tấm biển casting trước mặt, chợt nhận ra đôi mắt anh sáng hơn thường ngày rất nhiều. Tôi hiểu, trở thành diễn viên là ước mơ của anh mà.
“Anh định vào casting ạ?” – Tôi hỏi, một câu hỏi có phần hơi thừa thãi.
“Ừ. Em vào cùng anh nhé.”
“Em vào cùng anh cũng được sao?”
“Ừ, đương nhiên là em phải đi cùng anh.”
Nghe anh nói vậy, tôi cũng đành ngoan ngoãn trèo xuống khỏi xe để anh mang xe đi gửi. Sau đó chúng tôi cùng đi vào nơi đang diễn ra buổi casting này. Đông quá! Tôi nhanh chóng nhận ra rất nhiều gương mặt đang nổi tiếng trong giới trẻ đang có mặt ở đây, bọn họ dĩ nhiên là đều có ngoại hình rất ổn. Thật may là hôm nay tôi chỉ đi cùng anh chứ không phải là thí sinh dự thi, nếu không thì sự tự tin của tôi đã nhanh chóng tụt xuống bởi những người kia rồi. Rất nhiều người ở đây cũng đã nhận ra anh, những tiếng xì xào vang lên, nhưng tôi lại không thể nghe được chính xác những gì họ đang nói.
Không để tâm đến những tiếng xì xào đấy cho lắm, anh Dương khẽ dắt tay tôi đi tới hàng ghế ở cuối dãy, dọc đường đi cũng không quên mỉm cười đáp lại những người lên tiếng chào anh. Đẩy tôi ngồi xuống ghế, anh vừa loay hoay tháo ba lô ra vừa nói:
“Em ngồi đây đợi anh đi đăng kí nhé.”
“Dạ.”
Anh quay lưng đi sau cái gật đầu đầy miễn cưỡng của tôi. Dường như ánh mắt của mọi người trong hành lang lúc này đều dõi theo từng bước chân của anh thì phải, dù rằng ban nãy bọn họ đều nhìn tôi đầy vẻ thắc mắc, nhưng sự chú ý đó hầu hết vẫn là dành cho anh. Hoàng Dương xuất hiện trong buổi casting này, chắc hẳn là một đối thủ nặng kí đối với các thí sinh còn lại. Facebook của anh có hàng chục nghìn người theo dõi, vậy nên ắt hẳn mọi người cũng dễ dàng nhận ra cái dòng chữ “Từng học tại Đại học Sân khấu – Điện ảnh” lù lù ngay dưới avatar của anh.
Khoảng hai phút sau, anh Dương đã quay trở lại. Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, trong khi mắt vẫn đang dán chặt vào tờ giấy trên tay, có thể đó là kịch bản, hoặc là giấy đăng kí.
“Ổn chứ ạ?” – Tôi rụt rè lên tiếng hỏi anh.
“…Anh cũng không chắc!”
“Có chuyện gì vậy?”
“Trong hai phút thể hiện tâm trạng của một chàng trai khi phát hiện ra người yêu vốn chỉ lợi dụng mình, đến với mình vì vật chất.”
“Hơ, kịch bản gì lạ vậy? Thế anh có ý tưởng gì chưa?”
“…Chưa.”
“Để em nghĩ xem.” – Tôi nói rồi loay hoay mở cặp để lấy sổ và bút, lật trang cuối cùng ra rồi bắt đầu viết chi chít vào đấy – “Bị lợi dụng trong tình yêu, cũng là sự phản bội anh nhỉ?”
“_”
“Anh không đồng ý à? Em thấy vậy mà. Ít ra trong hoàn cảnh này là như vậy rồi. Trong hoàn cảnh này, nhân vật chàng trai sẽ cảm thấy bị tổn thương, oán giận, căm ghét, mất lòng tin,… dù vậy nhưng cũng không thể dễ dàng quên đi cô gái được.”
“_”
“Hừm, em nghĩ chẳng phải ông đạo diễn muốn xem anh thể hiện sao đâu, chắc ông ấy muốn xem thái độ của anh sẽ như thế nào sau khi phát hiện ra người yêu phản bội ấy. Ghét bỏ hay nhắm mắt coi như không có chuyện gì xảy ra, buông tay hay níu kéo. Có lẽ là vậy đấy.”
“_”
“Hừm, khó nói lắm. Nhưng em thấy “xu hướng” được đề cao là sẽ để cho cô gái ra đi, tránh làm cả hai phải đau lòng. Liệu ông đạo diễn này có nghĩ vậy không nhỉ?”
“_”
“Anh nhìn gì lạ thế? Sao em nói từ nãy anh không có phản ứng gì?”
“Em…lấy mấy ý tưởng đó ở đâu ra vậy?” – Anh vẫn nhìn chằm chằm vào quyển sổ chi chít chữ của tôi, giọng nói cũng như ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc – “Em có thể làm nhà văn đấy cô gái ạ.”
“Ơ, em nghĩ sao nói vậy thôi mà. Thật tiếc là em không phải con trai, nên không biết được con trai bọn anh trong trường hợp này sẽ phản ứng ra sao. Anh thử nói xem, nếu là anh anh sẽ như thế nào?”
“Anh á?”
“Ừm, ví dụ thế này cho dễ hiểu đi. Giả sử bây giờ em thích anh không phải vì bản thân anh, chỉ đơn giản do anh là Hotboy thôi, thì anh sẽ thấy sao?”
Tôi liến thoắng nói, đến khi nói xong rồi mới cảm thấy…hối hận. Cái ví dụ này nó hơi ngu xuẩn thì phải? Nhất là trong trường hợp anh cố tỏ ra mình là một người hoàn hảo với tôi, câu hỏi này như thể hỏi xem nếu tôi thích anh chỉ vì anh hoàn hảo thì anh sẽ nghĩ sao vậy đấy. Hối hận, hối hận quá đi mất thôi.
Anh vẫn đang nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt tỏ ra muôn phần khó hiểu. Lại một lần nữa đưa mắt nhìn xuống tờ giấy tôi đang viết, anh khẽ nhíu mày:
“Em sẽ không như vậy, phải không?”
“Em…Em chỉ ví dụ thôi mà.”
“Ừ. Vì nếu em như vậy, có lẽ…anh sẽ không giữ em lại đâu.”
Tôi im lặng trước câu nói của anh, cảm thấy có đôi chút hụt hẫng. Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ trả lời nếu trường hợp ấy xảy ra, anh sẽ tìm cách thay đổi suy nghĩ của tôi, để tôi yêu con người của anh thật sự, nhưng không phải. Kể ra thì cũng đúng thôi, cái gì cũng có giới hạn nhất định của nó. Anh đã vì tôi mà thay đổi như vậy, thay đổi đến chóng mặt so với hình ảnh của chính anh trong quá khứ mà vẫn không thể khiến tôi thích anh thật sự, thì tôi không xứng đáng với tình cảm của anh dành cho mình nữa rồi. Anh đã vì tôi mà nhường nhịn rất nhiều, nhưng anh vẫn còn đó lòng tự trọng của mình. Và lòng tự trọng của một Hotboy, ắt hẳn cũng lớn hơn người bình thường nhiều lắm.
“Anh sẽ trả lời như thế khi vào casting?” – Tôi hỏi lại, cố gắng che giấu đi sự thất vọng của chính mình.
“…Ừ.”
“Vâng.”
Không trả lời tôi, anh lại bắt đầu nhìn chăm chăm vào tờ giấy trước mặt. Nhìn thấy cái chau mày của anh, tôi có thể hiểu được rằng ngay lúc này đây anh đang rất lo lắng. Mới hôm nọ anh còn là ban giám khảo và chấm điểm cho mọi người, ngày hôm nay anh đã trở thành thí sinh dự thi rồi. Nếu hôm nay, giám khảo cũng vì…cãi nhau với người yêu mà mang bộ mặt bí xị như của anh hôm nọ, liệu anh có trở nên mất tự tin hay không?
“Không sao đâu anh. Em biết anh làm được mà.”
Nhìn anh lo lắng như vậy, tôi cũng không thể cảm thấy an lòng. Vậy nên dù hụt hẫng trước câu trả lời ban nãy, tôi vẫn quyết định lên tiếng để động viên anh.
“Em có vật gì may mắn không?”
“Dạ?”
“Vật gì luôn mang bên người ấy.”
“Có ạ.”
Tôi gật đầu rồi bắt đầu mở ba lô ra để lấy đồ cho anh. Sững ra nhìn tôi trong vài giây, anh cuối cùng cũng bật cười, khi nhận ra thứ tôi đưa cho anh chính là…chìa khóa nhà anh. Vật tôi luôn mang theo bên người ngoại trừ quần áo và điện thoại ra, thì chỉ có cái này thôi, đến túi xách và ba lô tôi cũng đổi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




