|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
hồn chạy theo níu áo nó lại.
_ Anh…. Anh ah`.
_ ………….
_ Sao vậy, em giỡn chút thui mờ.
_ ………
_ Đừng giận mà.
_ ………
_ Thui mà, em xin lỗi… anh nói j` đi, đừng vậy mà.
Mắt nhỏ bắt đầu rưng rưng, lần này là sắp khóc thật. Đến lượt nó tự nhiên cười thật to.
_ Haha… vậy là tới phiên nhỏ khờ nha, ai giận chứ hả.
Nhỏ tròn mắt nhìn nó.
_ Anh… anh….
_ Tui giả bộ đó – nó cười toe
Nhỏ bưx hết sức, dám chọc nhỏ xém khóc. Cô bé đấm thùm thụp vào lưng nó.
_ Anh….. xấu lắm nghe.
Nó vừa đỡ vừa hi`hi`.
_ Tui bắt chước nhỏ mà.
_ Ai… ai cho anh bắt chước hả.
_ Tại nhỏ… ‘’đầu độc’’ tui trước chứ bộ.
_ Kệ em… lần sau hem được chọc em vậy nữa nghe chưa.
Nó cười cười.
_ Nghe.
_ Xin lỗi em đi.
_ Sorry….
_ Bồi thường đi.
_ Đợi chút.
Nó chạy ra cổng, lát sau đi vào tay cầm 1 bịch kẹo bông gòn to đùng. Lôi trong bịch ra 10 cây, nó đưa cho nhỏ…… 1 cây.
_ Cái j` đây… – nhỏ xoay xoay que kẹo
_ Kẹo bông gòn, ngon lắm ah’, ăn thử y.
Nhỏ cắn thử 1 miếng… cũng ngon. Cô bé xử lý thật nhanh que kẹo…. Ăn hết, nhỏ quay qua nó xòe tay ra…. dụ ăn.
_ Cho que nữa y.
_ Cho rồi.
_ Có 1 que hà, anh còn 9 que lận.
Nó giấu mấy cây kẹo ra sau lưng.
_ 1 que thui… của ít lòng nhìu.
_ Kệ, hem thèm… lòng, cho nữa y.
_ Thui, cho nhìu lòng… hem có bi nhiu hết.
_ Anh tham ăn quá đi, đưa đây lẹ lên, để lâu em lấy hết giờ.
Nó đi xa xa nhỏ ra 1 chút. Cô bé kéo nó lại…. thọc lét. Nó sợ nhất món này nên đầu hàng liền. Nhỏ ‘’tịch thu’’ hết sạch kẹo, chỉ chừa cho nó có 1 que hà.
_ Cho tui cây nữa y – nó năn nỉ
_ Thui….. của ít lòng nhìu.
Nhỏ nói y chang nó rồi cắn kẹo ăn 1 mình, để cho nó nhìn mà….. chảy nước miếng tùm lum.
_ Ngon ghê…. – cô bé liếm môi khi xử xong cây cuối cùng
Hứ… ngon j` mà ngon. Kẹo của nó chứ bộ, tự nhiên bắt nó đứng dòm nhỏ… nhem thèm rồi còn chọc quê nữa.
_ Ngon lành j` đâu…. – nó bưx bưx
Nhỏ hồn nhiên.
_ Ngon thiệt mà.
_ Thiệt giả j`, tui có 1 cây sao bit ngon hay dở chứ.
_ Hj`… anh giận ah`, đừng có xấu tính vậy chứ. Kon trai thi` phải nhường kon gái mới galăng.
_ Nhưng mờ… kon trai được có 1 cây hà. Kon gái được 9 cây lận… – nó ‘’phân bì’’
Nhỏ mỉm cười.
_ Thui mòa… lần sau em chia cho 1 nửa, đừng vậy nữa nhoaaaaa…
Mỏ dẻo tè. Nó thua liền, kon gái… ‘’cao thủ’’ quá.
Nó về nhà trước 3 thằng bạn, mở cửa bước vào chẳng có ai cả. Pha ly càfê, nó đem ra trước sân ngồi chờ mấy thằng… ‘’em’’.
30’ sau 3 đứa về, mặt mũi thằng nào cũng phờ phạc.
_ Lừa đảo hả mày – vừa gặp nó Hổ dũa liền
_ Lừa j`… ai lừa…
_ Tụi tao có thấy cái zụ…. ‘’du lịch’’ hay ‘’đi ăn’’ j` đâu mày – Phong
_ Toàn thấy suốt cả ngày ‘’sếp’’ bắt tụi tao đi vòng vòng theo ổng hok ah` – Nguyên bưx bưx – mệt bỏ xừ.
Nó cười cười.
_ Tao có bit đâu, tại tụi bây làm cho ‘’sếp’’ lớn thì ráng chịu, tao làm cho ‘’sếp nhỏ’’ mới được vậy chứ bộ.
_ Khỉ khô… – Phong – hok bit mà cũng bày đặt ‘’cò’’ tầm bậy hả mày.
_ Hj`, nhưng mà lương cao là được rồi, vài bữa nữa tụi bây wen việc thì hết mệt thui.
3 thằng im lặng. Nó nói cũng có lý, lương cao thiệt, vả lại hôm nay tại ông ‘’sếp’’ đại gia có việc nên đi típ khách hơi nhìu.
_ Thôi zô ăn cơm rồi ngủ sớm lại sức đi – Nó nhắc
Cả đám vào nhà.
Mấy hôm sau 4 đứa bắt đầu quen dần với công việc mới. Hằng ngày tụi kia theo sếp lớn đi công tác, còn nó theo ‘’sếp nhỏ’’ đi học với đi… chơi.
Hôm nay sau khi nhỏ vào lớp nó lại xuống căn tin uống càfê như mọi bữa.
Đang phi` pheo` điếu thuốc.
_ Cho em ngồi với nha…
Nó ngước lên. Đoan Trang bạn của nhỏ đang đứng trước mặt nó. Nó nở 1 nụ cười
_ Tính tiền…. dùm mới cho ngồi.
_ Uh, để em tính cho – Trang kéo ghế ngồi xuống
Nó khoái khoái, kon pé này dễ zụ quá, hehe.
Mà đúng thui, trường này toàn tiểu thơ với công tử nhà giàu không ah`, tiền bạc là…. phù du, ngu ngu là nó…. dụ hết ráng chịu, hehe. Bỗng sực nhớ, nó hỏi.
_ Ủa, sao Trang hem vào học. Nhỏ….. ah` Trà Huế đâu.
Trang hơi nhăn mặt khi chưa j` nó đã hỏi thăm “ai” rồi.
_ Nó đang làm kiểm tra ở trong lớp ah’. Em làm xong rồi nên ra đây tìm anh.
_ Tìm tui hả… có j` hem.
Trang cười cười.
_ Anh rảnh hem, đi chơi với em đi.
_ Đi đâu…
_ Thì đi chơi, đi đâu cũng được.
Nó lắc đầu nguầy nguậy.
_ Hem, được đâu… tui còn phải chờ Huế. Lỡ Huế kiểm tra xong mà ra hem thấy tui thì mệt lắm, Huế hay giận lắm.
Trang hơi xịu mặt. Nhưng nhất định hok bỏ cuộc.
_ Thì bây giờ mình đi chút thôi, Huế còn làm bài lâu lắm, nay đâu phải môn tủ của nó đâu.
_ Nhưng mà……. Mà thui nữa, tui sợ Huế giận lắm.
_ Hok sao đâu mà, còn lâu lắm… Đi đi nha. – Trang năn nỉ
Thấy nó có vẻ hơi hơi xiêu lòng. Trang ra…. đòn ‘’sát thủ’’.
_ Em có chổ này bán nhìu món ăn lạ lắm, ngon cực kì.
Gật đầu cái rụp, nó bị ‘’hạ’’ rồi, cái bụng của nó… ‘’ngu’’ lắm.
Trang đưa nó ra xe của mình. Nó choáng váng…. Dễ sợ quá, giàu hơn nhỏ nữa, chiếc xe hơi đời mới này trên tivi vừa quảng cáo tuần trước thui mà, ở đâu tít bên nước ngoài mới có lận. Vậy mà giờ Trang đã có rồi.
_ Anh chở đi – Trang đưa nó chùm chìa khóa
Tay nó run run mở máy xe… ghê quá, ngu ngu mà làm trầy 1 miếng sơn thôi là đi… ở đợ bồi thường liền. Bit đâu Trang còn hok thèm cho nó ở đợ, mà bắt nó đem… xử bắn thì chết em lun. Lúc đó chắc phải…. ‘’vượt biên’’ trốn quá.
_ Xe này dễ chạy hem zậy – nó hồi hộp hỏi
_ Dễ lắm, kon nít cũng bit chạy nữa là…
Thử coi, nó bắt đầu chậm chậm cho xe đi, Trang ngồi kế bên. 1 hồi sau thấy xe cũng dễ chạy thiệt, nó hết run mà lại bắt đầu thấy khoái nữa. Người đi đường cứ gọi là phải… lé mắt dòm nó ngưỡng mộ. Oách ghê, nó hào hứng.
_ Quán ăn chổ nào vậy.
_ Đến rồi nè, quẹo vô lề đi – Trang chỉ tay sang bên đường – quán to to đó đó.
Nó thấy quán rồi, nhưng mà còn ráng giả bộ chạy lố qua 1 chút để…. bóp còi inh ỏi de xe lại khoe của chơi…. thằng láo tè.
Trang dẫn nó vào.
_ Chào cô chủ.
Vài người phục vụ cúi chào khi thấy Trang. Nó há hốc mồm.
_ Quán này của…. của Trang hả.
_ Uhm, nhà em có mấy quán lận.
Trời đất, bạn của nhỏ có khác, giàu có dễ sợ.
Một bàn đầy ắp thức ăn được dọn ra, nó đi với nhỏ nhìu rồi nên hem còn ngại mấy nơi sang trọng này nữa. Xắn cao áo bắt đầu nhập cuộc, nó hì hục gắp, hì hục ăn….. Ngước lên thấy Trang đang ngồi nhìn.
_ Sao hem ăn đi, ngồi đó chi zậy – nó hơi quê
_ Ah`, em no rồi.
_ Zậy ngồi không làm j` thì rót tui ly nước y.
Trang rót cho nó ly nước. Thấy… dễ sai nó làm tới.
_ Lấy giùm khăn lau lun.
Đưa cho nó cái khăn, Trang cười cười.
_ Lấy giùm cây tăm lun.
Trang vui vẻ đưa hủ tăm cho nó. Nó khoái lắm, kon bé này hiền ghê, chứ như nhỏ thì chỉ toàn ăn hiếp nó hok thôi hà.
Ăn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




