|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lun 1 người.
Vậy mà sao đến giờ nó vẫn nằm im lìm vậy. Vì sao chứ…. Mấy hôm nay nhỏ chẳng bao giờ rời nó chút nào. Cô bé nghĩ học để ngồi bên nó suốt.
Đêm nay là đêm thứ 4 rồi. Bạn bè, đàn em vừa về…. Bác sĩ hok cho đông người ở lại, và tất nhiên hok ai dám giành cái quyền ở lại với nhỏ cả. Chùm bong bóng bay của bé út, nhỏ đem cột hết vào đầu giường nó nằm, bây giờ đã ỉu xìu hết rồi, chỉ còn bay là đà thôi.
Lo lắng, mệt nhoài, cô bé thip đi vừa đúng lúc đôi mi nó hơi hơi hé mở…..
…….Đau quá, đầu nó nhức quá, ‘’nhờ’’ ống tuýt hồi hôm đây… Ngực nó rát quá, nhói buốt theo từng hơi thở, cái này thì phải ‘’cám ơn’’ nhát mã tấu rồi…. Nhưng mà….. nhưng mà bàn tay nó….. bàn tay nó… Hơi cúi người xuống… Kia rồi, tay nó đang nằm trong tay nhỏ…. hèn j`…. bàn tay ấm áp mà nhẹ nhàng quá……
_ Nhỏ…
_ …………
_ “Ma đam”….
_ …………….
_ Kon… khùng kia…..
Nó co giò đá nhẹ vào vai nhỏ, cô bé giật mình ngước lên.
Nó cười thật tươi.
_ Đói bụng quá hà….
_ ……………
_ Bị j` zậy, nhìn j` ghê zậy. Có j` ăn hem.
_ ……………….
_ Bộ điếc rồi hay sa……
Nó ngưng bặt. Nhỏ bất ngờ ôm chầm lấy nó, hình như cô bé khóc. Bờ vai run run theo từng tiếng nấc nhè nhẹ.
Bối rối quá….Nó có chọc j` nhỏ đâu chứ, chỉ hỏi kiếm chút j` ăn thui mà.
5’ rồi 10’, hơi hơi nín rồi. Nó hem dám gỡ đôi tay trên cổ ra.
_ Nè…. Nhỏ đè ngực tui đau quá hà.
Vội vàng bỏ ra, đôi mắt nhỏ hoe hoe đỏ.
_ Sao giờ này anh mới tỉnh hả…
_ Hj`… đáng ra Diêm Vương bắt tui lại hem cho đi. Nhưng mà nhờ tui dụ dụ cho ổng…. nhậu say cắm nọc rồi trốn về ah’ chứ.
Nhỏ bật cười. Nó nhìn nhỏ.
_ Ah’, vừa khóc vừa cười ăn mười…..
_ Bốppp…
Ui daaa, đau quá đi. Nó là “thương binh” mà… Sao uýnh nó bạo lực zậy.
_ Nói bậy nữa hem.
_ Hem… – nó xoa xoa má
Hứ… đồ hung dữ. Chờ quên quên… nói tip cho coi.
_ Nhỏ nè…
_ j`.
_ Đói…
_ Kệ.
_ Đói thiệt….
_ Kệ thiệt.
_ Xỉu tip…
Nó kéo mền trùm mặt lại. Nhỏ kéo mền ra đưa cho nó trái lê. Khỏi cần gọt, 1’ thôi là mất tiêu trái lê liền. 1 tay lau miệng, 1 tay …. dụ ăn.
_ Trái nữa…
Nhỏ đưa nó trái nữa, lần này 30s thôi. Lại xòe tay ra… dụ.
_ Nữa…
Nhỏ lại đưa. Cứ vậy, cứ ăn hết, cứ đưa thêm…. Nó “nữa” tới trái thứ 7 mới chịu thôi.
_ No rồi – nó quẹt mỏ cười cười
Nhỏ chọc quê.
_ “Ít” vậy. Nhiu đó sao no… “nữa” đi.
_ Thui, no lắm rồi.
Nhỏ mỉm cười đưa nó cái khăn. Cầm khăn lau lau nó liếc thấy chùm bong bóng trên đầu.
_ Ah` nè….
_ Sao.
_ Nhỏ ở đây lâu chưa.
_ Từ bữa đó tới giờ.
Hơi bất ngờ, nó trố mắt nhìn nhỏ. Sao cô bé dễ xương dữ vậy ta.
_ Mệt hem.
_ Mệt… Giờ em về.
Nhỏm người đứng zậy, nhỏ làm nó hoảng hồn, lật đật níu tay cô bé lại.
_ Đừng mà, ở lại với tui đi.
_ Ở lại chi, anh tỉnh rồi.
_ Vậy xỉu típ…
Nó nhắm mắt… “xỉu” mà vẫn hem dám thả tay nhỏ ra. 1 lúc sau thấy im lặng, nó hi hí mắt liếc ra xem thử. Nhỏ đã ngồi xuống ghế lại rồi, nhìn bộ dạng của nó mà cô bé bật cười khúc khích…. Nó cũng cười.
Vậy là suốt cả đêm 2 đứa ngồi tán dóc tùm lum. Nó nói đủ thứ, từ chuyện ba xạo cho tới chuyện… “bốn xạo” làm nhỏ cười chảy cả nước mắt. Rồi cả hai thíp đi lúc nào hok bit.
1 tuần sau.
_ Dậy đi làm tụi bây.
Nó gọi tụi bạn khi chuông đồng hồ reo.
_ Từ từ… mới 6h sáng… – Hổ ngáp ngáp
Nó tung mền bước xuống.
_ Từ khỉ j`, lẹ đi…. tui bây dậy trễ tao ăn hết cơm bây giờ .
Phong dụi dụi mắt nhìn nó.
_ Mày khỏe rồi hả.
_ Khỏe lâu rồi – nó giơ giơ bắp tay lên – thấy j` hem, Lý Đức còn phải trốn tao nữa nghe.
Nguyên ngáp ngắn ngáp dài nhìn nó.
_ Oh`, nhìn cũng được đó. Gần bằng…. tao rồi.
_ Gần nè….
Nó co giò đạp cái rầm, Nguyên bay khỏi giường như kon… chuồn chuồn rồi đáp cánh xuống đất ngáp ngáp như… cá vậy.
_ Uida….Đau quá mày… – Nguyên xoa xoa mông lồm cồm bò dậy
Hổ thấy “chuồn chuồn” bay đẹp quá xá mà bụm miệng hok dám cười. Giả bộ nhắc nhở
_ Thôi lẹ, ăn cơm đi làm.
30’ sau, tại… “công ty”. 3 vệ sĩ theo sếp lớn đi đánh golf, 1 vệ sĩ đưa “sếp nhỏ” đi học.
Vừa thấy nó là cô bé mứng lắm, tíu ta tíu tít chuyện trò. Xe đến trường, nhỏ vào lớp. Chợt cô bé sực nhớ điều j` quay đầu lại nói với nó.
_ Chút em tập văn nghệ bên khu A ah’ nghen. Chuông reng ra chơi là anh qua đó liền nghen.
_ Oh`…oh`… Ở đâu.
_ Khu A.
_ Khoan…. khu A là ở đâu….
Không kịp rồi, chuông vào lớp vừa reng. Nhỏ vụt vào lớp mà hok kịp cho nó câu trả lời.
Rồi thì cũng chuông reng ra chơi. Nhỏ tập văn nghệ mà đầu óc cứ đâu đâu. Sao nó lại hok đến chứ, đi chơi tip rồi ah`.
Hết giờ tập, nhỏ chạy đi tìm. Bắt gặpnó đang ngơ ngơ ngác ngác đi lòng vòng dưới sân. Cô bé hờn dỗi.
_ Sao anh hem tới.
_ Tui… tui… hem bit chổ.
_ Vậy sao anh hem hỏi thăm người ta.
_ Tui… tui…..
Nó hem dám nói là lúc nãy nó có hỏi thăm rồi, nhưng mà xui cho nó quá… Nó hỏi trúng ngay bầy… yêu nữ “nhền nhện tinh”. Tụi này thấy “đường tăng” có vẻ khờ khờ, lại bảnh trai nữa, nên chỉ chổ cho “đường tăng” vào “động” căn tin. Sau đó bắt ở lại uống nước nói chuyện tùm lum… khó khăn lắm nó mới vượt ngục được chứ bộ. Đang đi tìm khu A… “thỉnh kinh” tip thì gặp nhỏ.
_ Tui… quên mất hỏi thăm….
Nhỏ bưx bưx chỉ lên cái sơ đồ trường trên tường.
_ Vậy anh hem thấy cái này hả.
_ Có… lúc đầu tui có thấy giống cái bản đồ…. nhưng mà….
_ Mà sao…
_ Mà……
_ Lẹ đi…
_ Mà…. mà…. chữ A là chữ nào.
Xém nữa nhỏ lăn ra xỉu.
_ Anh… anh hem bit chữ hả.
Nó quê quê gãi gãi đầu.
_ Oh` hem bit..… Nhưng mà lúc nhỏ xíu tui có bít. Giờ lâu quá tui quên mất tiu.
Nhỏ lặng im nhìn nó, giận dỗi nãy giờ bay đi đâu hết sạch. Tại nó hem bit chữ. Từ bữa đi thăm “địa bàn” cho đến hôm nay thấy nó đứng gãi đầu gãi cổ vậy, nhỏ mới nhận ra là cuộc sống còn mới mẻ với nhỏ lắm. Nhỏ hạnh phúc hơn cả tỉ người.
_ Vậy….. vậy…. bắt đầu tối nay em qua nhà bày cho anh nghen.
_ Thui, hem cần đâu, hem bit chữ có sao đâu.
_ Sao lại hem sao, hem bit chữ sao bit đọc bit viết.
Nó bướng bỉnh.
_ Cần j` đọc, viết. Hem bit chữ tui vẫn bit…. đếm tiền đó thui. Tui đếm nhanh lắm đó nghen.
Nhỏ chun mũi.
_ Xí… mấy cái đó tính chi. Để tối em qua bày cho.
_ Thui mà, hem cần đâu….
Nhỏ bắt đầu… chơi chiêu.
_ Anh khờ lắm, phải bit chữ mới bit ghi giấy… nợ chứ. Bit chữ mới đọc truyện tiếu lâm được.
Oh`…oh`…, có lý đó. Nó hơi xiêu xiêu, phải bit chữ để mai mốt giàu có thì ghi giấy… nợ cho người ta chứ ha.
_ Tối em sang nhà anh nghen.
_ Oh`… oh`. Sao cũng được.
Vậy là tối đó nó về cò tụi bạn trước.
_ Tối nay Trà Huế qua dạy học nghe tụi bây.
Ba thằng kia lắc đầu nguầy nguậy.
_ Dạy mày thôi, tao hok học đâu.
_ Uh, tao cũng vậy.
_
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




