|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chủ quán trợn mắt dòm nó tu cái ực hết chai nước ngọt. Mới có chút xíu buổi sáng mà nó đã làm hết 7 chai rồi, nước ngọt mà làm như bia á, uống gì mà uống dữ dội quá nè trời.
Đang hậm hực thì điện thoại reo.
_ A nhô.
_ Em Trang nè. Đi chơi hông.
_ Hông – nó đang bựx
_ Vậy đi ăn đi
_ Ừ, đi liền.
Nó hí hửng đi ngay, sáng giờ xui quá, may mà giờ có kèo thơm này. Phải ăn thiệt nhiều xả xui mới được.
_ Vậy anh ra cổng trường đi.
Ra đến cổng, thấy Trang đang đứng đợi, nó chạy tới ngay.
_ Lên xe đi – nó mở cửa cho Trang
Trang mỉm cười chưa kịp bước lên thì..
_ Á… Thằng hồi hôm kìa tụi bây.
Ngay lập tức 1 đám đông quay theo hướng thằng mới chỉ điểm.
_ Đúng nó rồi. Tóm nó lại.
_ Nhanh lên coi chừng nó chạy.
Nó điếng người. Mèng ơi… đúng thiệt bữa nay ngày gì mà xui quá vậy nè, “trời đánh còn tránh bữa ăn” chứ. Sao cái tụi này không biết điều gì hết trơn vậy. Giờ mà có chạy cũng hem kịp rồi. Nó nổi khùng.
_ Bữa nay tao hem chơi với tụi mày nha.
_ Tụi tao mà thèm chơi với mày hả. Bữa nay phải cho mày 1 trận mới được.
Nguyên một đám xúm vào bu quanh nó. Nó đang bưx sẵn, giờ còn thêm tụi này phá đám bữa ăn nữa. Máu nóng nổi lên, cởi phăng cái áo.
_ Thằng nào bãn lãnh bước lên đây.
Một thằng sấn tới tung cú đấm, nó nghiêng người né qua 1 bên rồi chụp luôn cánh tay nhấc bổng thằng này lên quăng cái rầm vào tụi kia. Đám đông bắt đầu nhốn nháo lộn xộn. Trang hốt hoảng.
_ Gì vậy, có chuyện gì vậy.
_ Không có gì đâu – nó kéo Trang ra sau – Để tui xử tụi này chút coi.
_ Lên hết luôn đi tụi bây – 1 thằng la lớn
Ngay lập tức cả đám lao vào, nó xoay vòng vòng như bông vụ trong đám đông, ném bên này, đá bên kia, thằng bay như chim, thằng bò như rắn… Chỉ 10 phút sau là cả lũ nằm la liệt dưới đất, nó cũng bầm dập đứng dựa vào xe thở hồng hộc.
_ Lần sau tránh xa tao ra nghe chưa – nó vừa thở vừa đá vào mông 1 thằng nằm gần đó
_ Zạ.. zạ… – thằng này lật đật bò dậy kéo mấy thằng kia bỏ chạy
Trang chạy lại lo lắng nhìn nó.
_ Anh có sao hông, có bị gì không.
_ Hem… hem sao… Đi ăn đi.
Nó quay lại chưa kịp mở cửa xe thì.
_ Hoéttt….
Thôi chết… bảo vệ. Dzọt gấp…. Nó phóng cái vù ra khỏi cổng… Mấy ông bảo vệ ra đến nơi thì nó đã hô biến mất tiêu rồi.
Lếch thếch đi bộ về nhà, nó bưx bội vừa đi vừa lầm bầm.
_ Đúng thiệt mà… Ngày nay là ngày gì mà xui xẻo quá đi mất.
Co giò sút cái lon bia lăn trên đường cái cốp…
_ Ui da…
Lon bia vừa bay cái vèo trúng chân một ông khách đang uống càfê gần đó.
_ Thằng kia đứng lại…
Ông khách hùng hổ đứng dậy, nó co giò chạy cái vèo.
Nơi sân trường. Nhỏ giật mình nghe Trang kể lại zụ hồi nãy, cô bé lật đật gọi điện cho nó.
_ Anh đang ở đâu vậy.
_ Tui đang ở nhà.
_ Anh có bị gì hem.
_ Hem bị gì hết.
_ Thật không.
_ Thật.
_ Vậy đi ăn đi.
_ Ờ đi liền…
Đang hí hửng tự nhiên giọng nó rầu rầu.
_ Mà thôi nữa, tui hem đi đâu, bữa nay tui ở nhà thui, ra đường xui xẻo lắm.
_ Đi chút thui mà – nhỏ năn nỉ
_ Thui. Sáng giờ toàn gặp xui hem à.
_ Ừ, vậy thui.
Cô bé buồn buồn cúp máy. Trang đứng kế bên tò mò.
_ Sao, hông đi hả.
_ Ừ.
_ Vậy mình qua nhà ảnh chơi đi.
_ Ờ ha….
Nhỏ sực nhớ. Vội lấy xe chở Trang sang nhà nó.
_ Đây hả – Trang ngơ ngác khi nhỏ dừng lại trước nhà nó.
_ Ừ.
_ Sao nhỏ xíu tồi tàn zậy.
_ Thì nhà thuê mờ.
Trang im lặng nhìn khắp xung quanh căn nhà 1 lượt rồi bước theo nhỏ vào trong.
Nó đang nằm trên giường, lấy gối che mặt. Phong đang lặt rau, Hổ với Nguyên lúi húi nấu ăn.
_ Xuống dọn cơm mày – Phong liếc lên giường
_ Không – nó vẫn úp cái gối trên mặt – Tao đang mệt lắm.
Nguyên quay qua.
_ Mệt cũng xuống dọn. Không thì nhịn.
_ Nhịn luôn.
Nhỏ với Trang phì cười nhìn lũ kon trai hì hục nấu ăn.
_ Nè – nhỏ lên tiếng – Xuống dọn cơm em ăn với.
Cả bọn quay qua giật mình khi thấy hai cô bé đang tủm tỉm trước cửa. Nó cười toe nhảy xuống giường
_ Mới tới hả.
_ Uhm.
Nguyên mỉm cười.
_ Zô ngồi chơi đi.
Hai cô bé bước vào ngồi xuống ghế. Hổ khều khều thầm thì với nó.
_ Ê, bé nào kia mà nhìn xinh quá trời zậy.
_ À, bạn của Huế. Tiểu thơ nhà Thanh Long đàng hoàng nghen mày.
_ Dữ dội dậy hả.
_ Chứ sao nữa.
Nó giới thiệu Trang cho cả bọn rồi chạy đi rót nước. Nhỏ suýt soa nhìn cái mặt dán đầy băng của nó.
_ Vậy mà nói hem bị gì hở. Mặt mũi tèm hem hết kìa.
Nó cười cười đưa tay gãi gãi đầu. Phong ngướclên chen vào.
_ Kệ nó đi. Nghe đâu nó mới oánh lộn với tụi nào đó mà. Thằng đó phải cho nó nằm liệt giường nó mới sợ.
_ Liệt nè.
Nó thụi Phong cái đùng đau méo mặt. Nguyên bưng mâm cơm lên vừa đặt vào bàn vừa liếc nó.
_ Hồi nãy mày nói nhịn cơm phải hông.
Nó cười khì.
_ Ừ thì… thì hồi nãy nhịn, giờ hem nhịn nữa.
Nói rồi nó ngồi ngay xuống ghế cầm chén cơm.
_ Thôi ăn cơm đi, ý kiến ý cò nhiều quá. Chậm chạp tao ăn hết bây giờ.
Cả bọn ngồi xuống đưa mắt lườm nó. Cái thằng… chỉ có ăn với ăn thôi…
Đang ăn Hổ cầm đũa gắp khúc cá bỏ vô chén Trang.
_ Trang ăn đi.
_ Ờ… ờ.. cám ơn anh.
Nó liếc thấy ngứa mắt quá cũng đua đòi gắp khúc cá bỏ zô chén nhỏ.
_ Nhỏ ăn đi.
Cô bé không nói gì chỉ tủm tỉm nhìn nó cười cười.
Nguyên ngồi kế bên cũng nổi máu, gắp khúc cá bỏ zô… chén mình… Ăn hết rồi bỏ xương qua chén thằng Phong.
_ “Em” ăn đi.
Phong trợn mắt nhìn nguyên khúc xương tổ bố trong chén.
_ Mày giỡn mặt hả. Ăn cái gì.
Nguyên cười cười.
_ “Em” chê ít hả.
Gắp thêm khúc xương nữa bỏ vô chén Phong.
_ Rồi đó, ăn đi.
_ Ăn nè.
Phong thụi cái đùng một cái làm thằng Nguyên lộn hẳn một vòng bay xuống đất nằm chèo queo…
Cả bọn ôm bụng cười nắc nẻ.
Cơm nước xong, ngồi nghỉ nói chuyện 1 lát nhỏ với Trang đòi về đi học.
_ Ngồi chơi chút nữa y – Hổ tiếc nuối
Trang lắc đầu.
_ Hông được đâu, sắp zô học rồi.
_ Chút xíu thui – Hổ dụ dụ
_ Khi khác đi, trễ rồi – nhỏ đứng lên
Thấy mặt Hổ có vẻ buồn buồn nó tội tội.
_ Mai nè, mai chủ nhật được nghỉ nè.
_ Ừ – Trang cười cười – Mai đi đâu chơi cũng được.
Nguyên hưởng ứng ngay.
_ Ừ, đúng đó. Mai tụi anh cũng được nghỉ. Mình đi núi Lang Bian đi, tao chưa được đi.
_ Đi thì đi – Phong duyệt luôn.
Hổ mừng rơn.
_ Được đó.
Vậy là hai cô bé lên xe đi học, Nguyên lủi thủi đi… rửa chén. Đáng ra hôm nay đến lượt Phong rửa, nhưng thằng này bưx mình cái zụ hồi nãy nên lôi đầu Nguyên bắt làm thay.
_ Bữa sau chừa nghen mày – Phong hất hàm
Nguyên vừa rửa vừa làu bàu.
_ Đồ cơ hội. Giỡn có chút xíu đó mà cũng bày đặt phạt này phạt nọ.
_ “Phạm nhân” hông có được phát biểu mày – Hổ đang rung đùi hút thuốc cũng chen vào.
Nó đang tính đi pha càfê tự nhiên sực nhớ. Quay qua Hổ.
_ À nè. Mày kết Trang phải hem.
_ Đâu… – Hổ bối rồi – Đâu có… Tầm bậy không.
Phong nhớ ra cũng chen vào.
_ Đừng có chối
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




